Tác giả:

Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…

Chương 197: C197: Cậu là chó à

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Tiểu Kha thò tay vào trong áo, chộp lấy rồi ném thẳng con chó về phía tên lửa đang phóng nhanh.Bang! Tiếng nổ vang lên, một vật màu đen từ trên trời rơi xuống. Chính là con chó bị nổ cháy đen.Tiểu Hắc vừa bị vụ nổ đánh thức, choáng váng đến mức suýt chút nữa tuyên bố đời chó kết thúc."Tiểu Hắc, bây giờ mày đã thành màu đen rồi, ha ha ha."Tiểu Kha đi tới trước mặt nó, không nhịn được mà che miệng cười khúc khích.Tiểu Hắc thổi ra một vòng khói, chật vật đứng dậy, tức giận nhìn chằm chằm cậu chủ nhỏ.Tiểu Hắc: Gâu! Cậu là chó à?Tiểu Kha vỗ nhẹ bụi đất trên người nó, nhướng mày cười nói."Tiểu Hắc, mày mau biến lớn đi, chở tao đi cứu chị gái."Dù rất không tình nguyện nhưng nó không có sức lực để chống cự.Cậu chủ nhỏ bây giờ có lẽ chỉ cần dùng một đầu ngón tay đã chọc chết được nó, vẫn nên tránh trêu chọc nó thì tốt hơn.Năm mươi năm Hà Đông, năm mươi năm Hà Tây, đừng hòng ức h**p anh chó nghèo!Chờ sau này mình mạnh lên sẽ dùng hết sức giãm đạp cậu để báo thù!Vừa nghĩ tới đây, thân thể Tiểu Hắc nhanh chóng bành trướng, chẳng mấy chốc đã to lớn như một con hổ.Tiểu Kha xoay người ngồi lên Tiểu Hắc, cười toe toét, lộ ra cái miệng đầy răng trắng."Tiểu Hắc, xông lên!"Một người một chó lao về phía căn cứ địch, toàn bộ đạn pháo và tên lửa của địch đều bị phi kiếm Kim Ô chặn lại.Cách căn cứ chưa đầy trăm mét, phía trước có một cánh cửa thép khổng lồ, trông cực kỳ dày dặn.Nếu là tông sư bình thường hoặc xe tăng có lẽ sẽ không thể xuyên thủng hàng phòng ngự của cánh cửa thép.Nhưng lần này người nó đối mặt là Vương Tiểu Kha.Cậu nở một nụ cười ranh mãnh, nắm chặt Kim Ô, phóng ra một đạo kiếm khí. Hai bên va chạm, trên cánh cửa thép khắc một vết kiếm dài.Thấy cửa không bị phá vỡ, Tiểu Kha lại vung ra hai kiếm.Lần này, cánh cửa thép khổng lồ mở ra một khe hở, vừa đủ cho hai người đi qua."Woohool" Một người một chó lao qua cánh cổng sắt.Đi đến sau cánh cổng, giương mắt nhìn lên thì thấy ngoài đường không có một bóng người.Tiểu Hắc: Kế 48 - Vườn không nhà trống?Thần thức lộ ra, Tiểu Kha phát hiện tất cả binh lính đang ẩn náu ở phía bên kia của căn cứ."Em"Cậu nghỉ ngờ nhìn xung quanh, lúc này mới nhận ra có mười mấy người đang ẩn náu gần đó.Tiểu Kha cau mày, hét lớn."Đừng trốn nữa, tôi thấy rồi, mau ra đây!"Sau đó vẫn không có ai xuất hiện.Tiểu Kha duỗi ngón tay ra, nhắm vào một chiếc thùng gỗ bình thường. "Dẫn Lôi Chỉ!"Những ngón tay thon dài nhanh chóng ngưng tụ một quả cầu sấm sét khổng lồ có đường kính ba mét và tấn công thùng gỗ chỉ trong chớp mắt."A!"Thùng gỗ phát nổ ngay lập tức, dị năng giả ẩn náu bên trong bị điện đốt cháy đen toàn thân, bất tỉnh ngay tức khắc.Cảnh tượng này khiến những dị năng giả đang ẩn náu lộ vẻ kinh hãi, thanh niên bí ẩn này quá mạnh mẽ!"Này, còn không ra ngoài à? Tôi không thích chơi trò mèo vờn chuột, đừng ép tôi giật điện mấy người.”Cậu vừa dứt lời, hơn mười bóng người đồng thời nhảy ra từ xung quanh.

Tiểu Kha thò tay vào trong áo, chộp lấy rồi ném thẳng con chó về phía tên lửa đang phóng nhanh.

Bang! Tiếng nổ vang lên, một vật màu đen từ trên trời rơi xuống. Chính là con chó bị nổ cháy đen.

Tiểu Hắc vừa bị vụ nổ đánh thức, choáng váng đến mức suýt chút nữa tuyên bố đời chó kết thúc.

"Tiểu Hắc, bây giờ mày đã thành màu đen rồi, ha ha ha."

Tiểu Kha đi tới trước mặt nó, không nhịn được mà che miệng cười khúc khích.

Tiểu Hắc thổi ra một vòng khói, chật vật đứng dậy, tức giận nhìn chằm chằm cậu chủ nhỏ.

Tiểu Hắc: Gâu! Cậu là chó à?

Tiểu Kha vỗ nhẹ bụi đất trên người nó, nhướng mày cười nói.

"Tiểu Hắc, mày mau biến lớn đi, chở tao đi cứu chị gái."

Dù rất không tình nguyện nhưng nó không có sức lực để chống cự.

Cậu chủ nhỏ bây giờ có lẽ chỉ cần dùng một đầu ngón tay đã chọc chết được nó, vẫn nên tránh trêu chọc nó thì tốt hơn.

Năm mươi năm Hà Đông, năm mươi năm Hà Tây, đừng hòng ức h**p anh chó nghèo!

Chờ sau này mình mạnh lên sẽ dùng hết sức giãm đạp cậu để báo thù!

Vừa nghĩ tới đây, thân thể Tiểu Hắc nhanh chóng bành trướng, chẳng mấy chốc đã to lớn như một con hổ.

Tiểu Kha xoay người ngồi lên Tiểu Hắc, cười toe toét, lộ ra cái miệng đầy răng trắng.

"Tiểu Hắc, xông lên!"

Một người một chó lao về phía căn cứ địch, toàn bộ đạn pháo và tên lửa của địch đều bị phi kiếm Kim Ô chặn lại.

Cách căn cứ chưa đầy trăm mét, phía trước có một cánh cửa thép khổng lồ, trông cực kỳ dày dặn.

Nếu là tông sư bình thường hoặc xe tăng có lẽ sẽ không thể xuyên thủng hàng phòng ngự của cánh cửa thép.

Nhưng lần này người nó đối mặt là Vương Tiểu Kha.

Cậu nở một nụ cười ranh mãnh, nắm chặt Kim Ô, phóng ra một đạo kiếm khí. Hai bên va chạm, trên cánh cửa thép khắc một vết kiếm dài.

Thấy cửa không bị phá vỡ, Tiểu Kha lại vung ra hai kiếm.

Lần này, cánh cửa thép khổng lồ mở ra một khe hở, vừa đủ cho hai người đi qua.

"Woohool" Một người một chó lao qua cánh cổng sắt.

Đi đến sau cánh cổng, giương mắt nhìn lên thì thấy ngoài đường không có một bóng người.

Tiểu Hắc: Kế 48 - Vườn không nhà trống?

Thần thức lộ ra, Tiểu Kha phát hiện tất cả binh lính đang ẩn náu ở phía bên kia của căn cứ.

"Em"

Cậu nghỉ ngờ nhìn xung quanh, lúc này mới nhận ra có mười mấy người đang ẩn náu gần đó.

Tiểu Kha cau mày, hét lớn.

"Đừng trốn nữa, tôi thấy rồi, mau ra đây!"

Sau đó vẫn không có ai xuất hiện.

Tiểu Kha duỗi ngón tay ra, nhắm vào một chiếc thùng gỗ bình thường. "Dẫn Lôi Chỉ!"

Những ngón tay thon dài nhanh chóng ngưng tụ một quả cầu sấm sét khổng lồ có đường kính ba mét và tấn công thùng gỗ chỉ trong chớp mắt.

"A!"

Thùng gỗ phát nổ ngay lập tức, dị năng giả ẩn náu bên trong bị điện đốt cháy đen toàn thân, bất tỉnh ngay tức khắc.

Cảnh tượng này khiến những dị năng giả đang ẩn náu lộ vẻ kinh hãi, thanh niên bí ẩn này quá mạnh mẽ!

"Này, còn không ra ngoài à? Tôi không thích chơi trò mèo vờn chuột, đừng ép tôi giật điện mấy người.”

Cậu vừa dứt lời, hơn mười bóng người đồng thời nhảy ra từ xung quanh.

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Tiểu Kha thò tay vào trong áo, chộp lấy rồi ném thẳng con chó về phía tên lửa đang phóng nhanh.Bang! Tiếng nổ vang lên, một vật màu đen từ trên trời rơi xuống. Chính là con chó bị nổ cháy đen.Tiểu Hắc vừa bị vụ nổ đánh thức, choáng váng đến mức suýt chút nữa tuyên bố đời chó kết thúc."Tiểu Hắc, bây giờ mày đã thành màu đen rồi, ha ha ha."Tiểu Kha đi tới trước mặt nó, không nhịn được mà che miệng cười khúc khích.Tiểu Hắc thổi ra một vòng khói, chật vật đứng dậy, tức giận nhìn chằm chằm cậu chủ nhỏ.Tiểu Hắc: Gâu! Cậu là chó à?Tiểu Kha vỗ nhẹ bụi đất trên người nó, nhướng mày cười nói."Tiểu Hắc, mày mau biến lớn đi, chở tao đi cứu chị gái."Dù rất không tình nguyện nhưng nó không có sức lực để chống cự.Cậu chủ nhỏ bây giờ có lẽ chỉ cần dùng một đầu ngón tay đã chọc chết được nó, vẫn nên tránh trêu chọc nó thì tốt hơn.Năm mươi năm Hà Đông, năm mươi năm Hà Tây, đừng hòng ức h**p anh chó nghèo!Chờ sau này mình mạnh lên sẽ dùng hết sức giãm đạp cậu để báo thù!Vừa nghĩ tới đây, thân thể Tiểu Hắc nhanh chóng bành trướng, chẳng mấy chốc đã to lớn như một con hổ.Tiểu Kha xoay người ngồi lên Tiểu Hắc, cười toe toét, lộ ra cái miệng đầy răng trắng."Tiểu Hắc, xông lên!"Một người một chó lao về phía căn cứ địch, toàn bộ đạn pháo và tên lửa của địch đều bị phi kiếm Kim Ô chặn lại.Cách căn cứ chưa đầy trăm mét, phía trước có một cánh cửa thép khổng lồ, trông cực kỳ dày dặn.Nếu là tông sư bình thường hoặc xe tăng có lẽ sẽ không thể xuyên thủng hàng phòng ngự của cánh cửa thép.Nhưng lần này người nó đối mặt là Vương Tiểu Kha.Cậu nở một nụ cười ranh mãnh, nắm chặt Kim Ô, phóng ra một đạo kiếm khí. Hai bên va chạm, trên cánh cửa thép khắc một vết kiếm dài.Thấy cửa không bị phá vỡ, Tiểu Kha lại vung ra hai kiếm.Lần này, cánh cửa thép khổng lồ mở ra một khe hở, vừa đủ cho hai người đi qua."Woohool" Một người một chó lao qua cánh cổng sắt.Đi đến sau cánh cổng, giương mắt nhìn lên thì thấy ngoài đường không có một bóng người.Tiểu Hắc: Kế 48 - Vườn không nhà trống?Thần thức lộ ra, Tiểu Kha phát hiện tất cả binh lính đang ẩn náu ở phía bên kia của căn cứ."Em"Cậu nghỉ ngờ nhìn xung quanh, lúc này mới nhận ra có mười mấy người đang ẩn náu gần đó.Tiểu Kha cau mày, hét lớn."Đừng trốn nữa, tôi thấy rồi, mau ra đây!"Sau đó vẫn không có ai xuất hiện.Tiểu Kha duỗi ngón tay ra, nhắm vào một chiếc thùng gỗ bình thường. "Dẫn Lôi Chỉ!"Những ngón tay thon dài nhanh chóng ngưng tụ một quả cầu sấm sét khổng lồ có đường kính ba mét và tấn công thùng gỗ chỉ trong chớp mắt."A!"Thùng gỗ phát nổ ngay lập tức, dị năng giả ẩn náu bên trong bị điện đốt cháy đen toàn thân, bất tỉnh ngay tức khắc.Cảnh tượng này khiến những dị năng giả đang ẩn náu lộ vẻ kinh hãi, thanh niên bí ẩn này quá mạnh mẽ!"Này, còn không ra ngoài à? Tôi không thích chơi trò mèo vờn chuột, đừng ép tôi giật điện mấy người.”Cậu vừa dứt lời, hơn mười bóng người đồng thời nhảy ra từ xung quanh.

Chương 197: C197: Cậu là chó à