Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…
Chương 202: C202: Con trai ngủ rất say
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Đại quân Hoa Hạ càn quét căn cứ một lượt, càng nhìn càng thấy sợ hãi.Hơn trăm ngàn xác chết của kẻ thù nằm rải rác khắp căn cứ, vô số tay chân gãy nằm rải rác trên mặt đất.Binh sĩ may mắn sống sót cũng bị binh sĩ Hoa Hạ bắn chết không thương tiếc.Ai cũng biết nếu người chiến thắng cuối cùng là quân E thì họ sẽ chỉ tàn ác hơn mà thôi...Khi một nhóm binh sĩ đang tuần tra thì bất ngờ nhìn thấy một cậu bé năm trên mặt đất.Nhớ tới mệnh lệnh của Vương Nhạc Hạo, mọi người vội vàng đem cậu bé đến trước mặt ông.Nhìn thấy đúng là con trai mình, Vương Nhạc Hạo lo lắng kiểm tra, cuối cùng phát hiện...Sau khi tiêu hao hết linh lực, Tiểu Kha mệt mỏi nhắm mắt lại. Ý thức dần dần chìm vào bóng tối vô tận...Cậu chỉ cảm thấy linh hồn mình không ngừng rơi xuống, như đang dần chìm xuống đáy biển.Không biết đã ngủ bao lâu, tưởng chừng chỉ vài phút nhưng cũng tựa như hàng chục năm trôi qua.Sau khi dần dần tỉnh lại, Tiểu Kha mệt mỏi mở mắt. Cậu tò mò nhìn xung quanh, trong mắt đầy khiếp sợ. "Ể, đây là đâu? Không phải vừa rồi mình đang ở căn cứ à. Sao giờ lại ở đây?"Tiểu Kha ngạc nhiên khi thấy mình xuất hiện cạnh một cung điện trắng xám uy nghi.Phía trên cửa, trên biển số nhà có khắc một ký tự đặc biệt, không thuộc bất kỳ thể chữ nào cậu đã học.Nhưng cậu lại có thể hiểu được loại chữ này, ngoài cửa ghi rõ ràng - thần điện Hỗn Độn!Bậc thang bên ngoài cung điện cao hơn bậc thang dành cho người trưởng thành, bên cạnh bậc thang có hai bức tượng đá hình các con thần thú trông sống động như thật.Một pho tượng là thần thú Kim Long, một pho tượng là thần thú Hoả Phượng.Hai bức tượng đá cao hàng trăm mét, toát ra uy áp thần thánh.Không biết tại sao, cậu cảm giác bên trong cung điện có một luồng khí tức bí ẩn thu hút cậu, như đang kêu gọi cậu đến đó.Tiểu Kha nhuq ma xui quỷ khiến bước tới trước, chậm rãi bước tới bậc thềm.Càng đến gần tượng đá càng cảm nhận được một uy áp khó giải thích, đó là cảm giác kép từ thể xác đến tâm hồn.Khi cậu dùng tay chạm vào các bậc thang, lực đẩy kịch liệt ngay lập tức đẩy cậu ra xa hơn mười mét.Sau khi lăn hai vòng rưỡi giữa không trung, Tiểu Kha nặng nề ngã xuống đất.Cảm giác đau đớn thấu tim khắp cơ thể cậu dường như có thật.Cậu ấm ức giương mắt ngước nhìn cung điện, lại bước tới."Sao lại đánh bay tôi? Đó là cái gì, tại sao mình lại cảm thấy... có vẻ quen quen?"Cậu lẩm bẩm một mình, thở phì phò bước về phía bậc thang. Lần này cậu cẩn thận giơ ngón tay lên và chạm nhẹ vào bậc thang. Giống như lần trước, lực đẩy mạnh mế ngay lập tức đánh bay cậu đi.Tiểu Kha không chịu thừa nhận thất bại, liên tiếp thử mấy lần, nhưng cuối cùng đều kết thúc trong thất bại."Ôi trời, thật khó chịu." Tiểu Kha bĩu môi ngồi xuống đất.Bất kể cậu sử dụng phương pháp nào, chỉ cần chạm vào bậc thang là sẽ bị đánh bay ra xa ngay tức thì."Đây là đâu, làm sao ra ngoài đây?" Tiểu Kha ngồi trên mặt đất cau mày, nghi hoặc nhìn chung quanh.Vừa rồi mình chỉ lo chạm vào bậc thang mà hoàn toàn quên mất đây không phải là căn cứ của quân E.Nghĩ đến Chị hai còn đang bị thương nặng, cậu lại trở nên vô cùng lo lắng.Vừa đứng dậy và chuẩn bị tìm kiếm lối ra thì hai bức tượng thần thú cách đó không xa truyền đến tiếng nổ mạnh.Cậu ngạc nhiên nhìn về phía bức tượng, thấy những viên đá trên đó nhanh chóng vỡ vụn.Chỉ chốc lát, hai bức tượng đá biến thành Kim Long và Phượng Hoàng chân chính.Uy áp thần thánh và đáng sợ lan rộng. Hút! Gào!
Đại quân Hoa Hạ càn quét căn cứ một lượt, càng nhìn càng thấy sợ hãi.
Hơn trăm ngàn xác chết của kẻ thù nằm rải rác khắp căn cứ, vô số tay chân gãy nằm rải rác trên mặt đất.
Binh sĩ may mắn sống sót cũng bị binh sĩ Hoa Hạ bắn chết không thương tiếc.
Ai cũng biết nếu người chiến thắng cuối cùng là quân E thì họ sẽ chỉ tàn ác hơn mà thôi...
Khi một nhóm binh sĩ đang tuần tra thì bất ngờ nhìn thấy một cậu bé năm trên mặt đất.
Nhớ tới mệnh lệnh của Vương Nhạc Hạo, mọi người vội vàng đem cậu bé đến trước mặt ông.
Nhìn thấy đúng là con trai mình, Vương Nhạc Hạo lo lắng kiểm tra, cuối cùng phát hiện...
Sau khi tiêu hao hết linh lực, Tiểu Kha mệt mỏi nhắm mắt lại. Ý thức dần dần chìm vào bóng tối vô tận...
Cậu chỉ cảm thấy linh hồn mình không ngừng rơi xuống, như đang dần chìm xuống đáy biển.
Không biết đã ngủ bao lâu, tưởng chừng chỉ vài phút nhưng cũng tựa như hàng chục năm trôi qua.
Sau khi dần dần tỉnh lại, Tiểu Kha mệt mỏi mở mắt. Cậu tò mò nhìn xung quanh, trong mắt đầy khiếp sợ. "Ể, đây là đâu? Không phải vừa rồi mình đang ở căn cứ à. Sao giờ lại ở đây?"
Tiểu Kha ngạc nhiên khi thấy mình xuất hiện cạnh một cung điện trắng xám uy nghi.
Phía trên cửa, trên biển số nhà có khắc một ký tự đặc biệt, không thuộc bất kỳ thể chữ nào cậu đã học.
Nhưng cậu lại có thể hiểu được loại chữ này, ngoài cửa ghi rõ ràng - thần điện Hỗn Độn!
Bậc thang bên ngoài cung điện cao hơn bậc thang dành cho người trưởng thành, bên cạnh bậc thang có hai bức tượng đá hình các con thần thú trông sống động như thật.
Một pho tượng là thần thú Kim Long, một pho tượng là thần thú Hoả Phượng.
Hai bức tượng đá cao hàng trăm mét, toát ra uy áp thần thánh.
Không biết tại sao, cậu cảm giác bên trong cung điện có một luồng khí tức bí ẩn thu hút cậu, như đang kêu gọi cậu đến đó.
Tiểu Kha nhuq ma xui quỷ khiến bước tới trước, chậm rãi bước tới bậc thềm.
Càng đến gần tượng đá càng cảm nhận được một uy áp khó giải thích, đó là cảm giác kép từ thể xác đến tâm hồn.
Khi cậu dùng tay chạm vào các bậc thang, lực đẩy kịch liệt ngay lập tức đẩy cậu ra xa hơn mười mét.
Sau khi lăn hai vòng rưỡi giữa không trung, Tiểu Kha nặng nề ngã xuống đất.
Cảm giác đau đớn thấu tim khắp cơ thể cậu dường như có thật.
Cậu ấm ức giương mắt ngước nhìn cung điện, lại bước tới.
"Sao lại đánh bay tôi? Đó là cái gì, tại sao mình lại cảm thấy... có vẻ quen quen?"
Cậu lẩm bẩm một mình, thở phì phò bước về phía bậc thang. Lần này cậu cẩn thận giơ ngón tay lên và chạm nhẹ vào bậc thang. Giống như lần trước, lực đẩy mạnh mế ngay lập tức đánh bay cậu đi.
Tiểu Kha không chịu thừa nhận thất bại, liên tiếp thử mấy lần, nhưng cuối cùng đều kết thúc trong thất bại.
"Ôi trời, thật khó chịu." Tiểu Kha bĩu môi ngồi xuống đất.
Bất kể cậu sử dụng phương pháp nào, chỉ cần chạm vào bậc thang là sẽ bị đánh bay ra xa ngay tức thì.
"Đây là đâu, làm sao ra ngoài đây?" Tiểu Kha ngồi trên mặt đất cau mày, nghi hoặc nhìn chung quanh.
Vừa rồi mình chỉ lo chạm vào bậc thang mà hoàn toàn quên mất đây không phải là căn cứ của quân E.
Nghĩ đến Chị hai còn đang bị thương nặng, cậu lại trở nên vô cùng lo lắng.
Vừa đứng dậy và chuẩn bị tìm kiếm lối ra thì hai bức tượng thần thú cách đó không xa truyền đến tiếng nổ mạnh.
Cậu ngạc nhiên nhìn về phía bức tượng, thấy những viên đá trên đó nhanh chóng vỡ vụn.
Chỉ chốc lát, hai bức tượng đá biến thành Kim Long và Phượng Hoàng chân chính.
Uy áp thần thánh và đáng sợ lan rộng. Hút! Gào!
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Đại quân Hoa Hạ càn quét căn cứ một lượt, càng nhìn càng thấy sợ hãi.Hơn trăm ngàn xác chết của kẻ thù nằm rải rác khắp căn cứ, vô số tay chân gãy nằm rải rác trên mặt đất.Binh sĩ may mắn sống sót cũng bị binh sĩ Hoa Hạ bắn chết không thương tiếc.Ai cũng biết nếu người chiến thắng cuối cùng là quân E thì họ sẽ chỉ tàn ác hơn mà thôi...Khi một nhóm binh sĩ đang tuần tra thì bất ngờ nhìn thấy một cậu bé năm trên mặt đất.Nhớ tới mệnh lệnh của Vương Nhạc Hạo, mọi người vội vàng đem cậu bé đến trước mặt ông.Nhìn thấy đúng là con trai mình, Vương Nhạc Hạo lo lắng kiểm tra, cuối cùng phát hiện...Sau khi tiêu hao hết linh lực, Tiểu Kha mệt mỏi nhắm mắt lại. Ý thức dần dần chìm vào bóng tối vô tận...Cậu chỉ cảm thấy linh hồn mình không ngừng rơi xuống, như đang dần chìm xuống đáy biển.Không biết đã ngủ bao lâu, tưởng chừng chỉ vài phút nhưng cũng tựa như hàng chục năm trôi qua.Sau khi dần dần tỉnh lại, Tiểu Kha mệt mỏi mở mắt. Cậu tò mò nhìn xung quanh, trong mắt đầy khiếp sợ. "Ể, đây là đâu? Không phải vừa rồi mình đang ở căn cứ à. Sao giờ lại ở đây?"Tiểu Kha ngạc nhiên khi thấy mình xuất hiện cạnh một cung điện trắng xám uy nghi.Phía trên cửa, trên biển số nhà có khắc một ký tự đặc biệt, không thuộc bất kỳ thể chữ nào cậu đã học.Nhưng cậu lại có thể hiểu được loại chữ này, ngoài cửa ghi rõ ràng - thần điện Hỗn Độn!Bậc thang bên ngoài cung điện cao hơn bậc thang dành cho người trưởng thành, bên cạnh bậc thang có hai bức tượng đá hình các con thần thú trông sống động như thật.Một pho tượng là thần thú Kim Long, một pho tượng là thần thú Hoả Phượng.Hai bức tượng đá cao hàng trăm mét, toát ra uy áp thần thánh.Không biết tại sao, cậu cảm giác bên trong cung điện có một luồng khí tức bí ẩn thu hút cậu, như đang kêu gọi cậu đến đó.Tiểu Kha nhuq ma xui quỷ khiến bước tới trước, chậm rãi bước tới bậc thềm.Càng đến gần tượng đá càng cảm nhận được một uy áp khó giải thích, đó là cảm giác kép từ thể xác đến tâm hồn.Khi cậu dùng tay chạm vào các bậc thang, lực đẩy kịch liệt ngay lập tức đẩy cậu ra xa hơn mười mét.Sau khi lăn hai vòng rưỡi giữa không trung, Tiểu Kha nặng nề ngã xuống đất.Cảm giác đau đớn thấu tim khắp cơ thể cậu dường như có thật.Cậu ấm ức giương mắt ngước nhìn cung điện, lại bước tới."Sao lại đánh bay tôi? Đó là cái gì, tại sao mình lại cảm thấy... có vẻ quen quen?"Cậu lẩm bẩm một mình, thở phì phò bước về phía bậc thang. Lần này cậu cẩn thận giơ ngón tay lên và chạm nhẹ vào bậc thang. Giống như lần trước, lực đẩy mạnh mế ngay lập tức đánh bay cậu đi.Tiểu Kha không chịu thừa nhận thất bại, liên tiếp thử mấy lần, nhưng cuối cùng đều kết thúc trong thất bại."Ôi trời, thật khó chịu." Tiểu Kha bĩu môi ngồi xuống đất.Bất kể cậu sử dụng phương pháp nào, chỉ cần chạm vào bậc thang là sẽ bị đánh bay ra xa ngay tức thì."Đây là đâu, làm sao ra ngoài đây?" Tiểu Kha ngồi trên mặt đất cau mày, nghi hoặc nhìn chung quanh.Vừa rồi mình chỉ lo chạm vào bậc thang mà hoàn toàn quên mất đây không phải là căn cứ của quân E.Nghĩ đến Chị hai còn đang bị thương nặng, cậu lại trở nên vô cùng lo lắng.Vừa đứng dậy và chuẩn bị tìm kiếm lối ra thì hai bức tượng thần thú cách đó không xa truyền đến tiếng nổ mạnh.Cậu ngạc nhiên nhìn về phía bức tượng, thấy những viên đá trên đó nhanh chóng vỡ vụn.Chỉ chốc lát, hai bức tượng đá biến thành Kim Long và Phượng Hoàng chân chính.Uy áp thần thánh và đáng sợ lan rộng. Hút! Gào!