Tác giả:

Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…

Chương 226: C226: Vài giờ sau

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Vài giờ sau... Nhà họ Vương ở thủ đô.Toàn bộ ngôi nhà của nhà họ Vương giống như một thành phố ở trong thành phố.Ngôi nhà chiếm một diện tích cực kỳ lớn. Công trình kiến trúc, thiết bị giải trí, nhà hàng... Tất cả đều có đủ.Ở một nơi tấc đất tấc vàng như thủ đô, vậy mà nó lại có được khu đất rộng như vậy, có thể thấy năng lực của nhà họ Vương lớn cỡ nào.Trên không trung, Tiểu Kha dùng thần thức, lén tiếp đất ở một chỗ không có người.Để tiện làm việc, cậu cất Kim Ô đi, thi triển thuật dịch dung. “Đây chính là nhà họ Vương ở thủ đô, nhà ngày xưa của cha ư?” Tiểu Kha kinh ngạc nhìn khu biệt thự mênh mông, tráng lệ trước mắt.Ở cửa có một tấm bia đá lớn, trên bia viết mấy chữ mạ vàng rồng bay phượng múa: 'Nhà họ Vương thủ đô.Không thể không nói, nhà họ Vương ở thủ đô bề thế hơn nhà cậu một chút. Tiểu Kha bĩu môi, đi thẳng về phía cửa nhà.Khi cậu sắp tới gần, sáu người gác cổng vạm vỡ lạnh lùng quát:“Đây là đất nhà họ Vương, người không phận sự miễn vào!”Tiểu Kha “ð” khế một tiếng rồi quay đầu bỏ đi.Đi được hai bước, cậu mới hoàn hồn.Mình tới là để báo thù, tại sao phải nghe lời tên gác cổng?Sai lầm, phải quay lại thôi!Cậu hùng hổ bước tới, đập nát tấm bia đá có khắc dòng chữ 'Nhà họ Vương thủ đô.Bia đá: Tôi làm gì bạn, làm gì bạn...Mấy tên gác cổng đờ đẫn nhìn người mới tới rồi lại nhìn tấm bia đá đã bị đập nát.Khối bia đá nặng mấy tấn bị anh ta đập phát nát luôn tr? Phải khỏe cỡ nào. chứ?“Này, tôi muốn đi vào đó, đừng có cản đường.” Tiểu Kha nghiêm túc tuyên bố, sau đó chậm rãi đi về phía cổng. “Đại ca, làm sao bây giờ?”Một tên gác cổng hỏi nhỏ người đứng ở giữa, người này là đội trưởng của sáu người.Đội trưởng đội gác cổng nổi giận, mắng:“Hèn nhát, uổng công mang tiếng là võ giả ngoại kình, cùng xông lên nào!” Nói rồi, anh ta rút cây côn sắt ra đập mạnh về phía thanh niên mặc áo trắng. Những người còn lại hoàn hồn, tới tấp rút côn sắt ra.Huych!Năm người đang định xông lên hỗ trợ thì một bóng người bay ngược trở về.Đội trưởng lộn hai vòng rưỡi trên không trung rồi đâm vào năm người bọn họ, rớt xuống đất.Năm người giật giật khóe miệng, kinh ngạc nhìn về phía thanh niên mặc áo trắng.Tiểu Kha tiến lên một bước, bọn họ lùi lại một bước... Cho tới khi đám gác cổng không còn đường lùi nữa, cậu mới cười híp mắt nói: “Ai là người đứng đầu nhà họ Vương?”??Năm người ngẩn người nhìn thanh niên mặc áo trắng, không ngờ cậu lại hỏi điều này.VùtMột chiếc Koenigsegg phóng vụt tới, tốc độ bét nhất là 160 dặm/hI Tiểu Kha ngờ vực nhìn chiếc ô tô, lẽ nào nó định húc bay mình hay sao? KítIÔ tô dừng lại ngay khi tới chỗ Tiểu Kha, mặt đất xuất hiện dấu phanh xe kéo dài.

Vài giờ sau... Nhà họ Vương ở thủ đô.

Toàn bộ ngôi nhà của nhà họ Vương giống như một thành phố ở trong thành phố.

Ngôi nhà chiếm một diện tích cực kỳ lớn. Công trình kiến trúc, thiết bị giải trí, nhà hàng... Tất cả đều có đủ.

Ở một nơi tấc đất tấc vàng như thủ đô, vậy mà nó lại có được khu đất rộng như vậy, có thể thấy năng lực của nhà họ Vương lớn cỡ nào.

Trên không trung, Tiểu Kha dùng thần thức, lén tiếp đất ở một chỗ không có người.

Để tiện làm việc, cậu cất Kim Ô đi, thi triển thuật dịch dung. “Đây chính là nhà họ Vương ở thủ đô, nhà ngày xưa của cha ư?” Tiểu Kha kinh ngạc nhìn khu biệt thự mênh mông, tráng lệ trước mắt.

Ở cửa có một tấm bia đá lớn, trên bia viết mấy chữ mạ vàng rồng bay phượng múa: 'Nhà họ Vương thủ đô.

Không thể không nói, nhà họ Vương ở thủ đô bề thế hơn nhà cậu một chút. Tiểu Kha bĩu môi, đi thẳng về phía cửa nhà.

Khi cậu sắp tới gần, sáu người gác cổng vạm vỡ lạnh lùng quát:

“Đây là đất nhà họ Vương, người không phận sự miễn vào!”

Tiểu Kha “ð” khế một tiếng rồi quay đầu bỏ đi.

Đi được hai bước, cậu mới hoàn hồn.

Mình tới là để báo thù, tại sao phải nghe lời tên gác cổng?

Sai lầm, phải quay lại thôi!

Cậu hùng hổ bước tới, đập nát tấm bia đá có khắc dòng chữ 'Nhà họ Vương thủ đô.

Bia đá: Tôi làm gì bạn, làm gì bạn...

Mấy tên gác cổng đờ đẫn nhìn người mới tới rồi lại nhìn tấm bia đá đã bị đập nát.

Khối bia đá nặng mấy tấn bị anh ta đập phát nát luôn tr? Phải khỏe cỡ nào. chứ?

“Này, tôi muốn đi vào đó, đừng có cản đường.” Tiểu Kha nghiêm túc tuyên bố, sau đó chậm rãi đi về phía cổng. “Đại ca, làm sao bây giờ?”

Một tên gác cổng hỏi nhỏ người đứng ở giữa, người này là đội trưởng của sáu người.

Đội trưởng đội gác cổng nổi giận, mắng:

“Hèn nhát, uổng công mang tiếng là võ giả ngoại kình, cùng xông lên nào!” Nói rồi, anh ta rút cây côn sắt ra đập mạnh về phía thanh niên mặc áo trắng. Những người còn lại hoàn hồn, tới tấp rút côn sắt ra.

Huych!

Năm người đang định xông lên hỗ trợ thì một bóng người bay ngược trở về.

Đội trưởng lộn hai vòng rưỡi trên không trung rồi đâm vào năm người bọn họ, rớt xuống đất.

Năm người giật giật khóe miệng, kinh ngạc nhìn về phía thanh niên mặc áo trắng.

Tiểu Kha tiến lên một bước, bọn họ lùi lại một bước... Cho tới khi đám gác cổng không còn đường lùi nữa, cậu mới cười híp mắt nói: “Ai là người đứng đầu nhà họ Vương?”

??

Năm người ngẩn người nhìn thanh niên mặc áo trắng, không ngờ cậu lại hỏi điều này.

Vùt

Một chiếc Koenigsegg phóng vụt tới, tốc độ bét nhất là 160 dặm/hI Tiểu Kha ngờ vực nhìn chiếc ô tô, lẽ nào nó định húc bay mình hay sao? KítI

Ô tô dừng lại ngay khi tới chỗ Tiểu Kha, mặt đất xuất hiện dấu phanh xe kéo dài.

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Vài giờ sau... Nhà họ Vương ở thủ đô.Toàn bộ ngôi nhà của nhà họ Vương giống như một thành phố ở trong thành phố.Ngôi nhà chiếm một diện tích cực kỳ lớn. Công trình kiến trúc, thiết bị giải trí, nhà hàng... Tất cả đều có đủ.Ở một nơi tấc đất tấc vàng như thủ đô, vậy mà nó lại có được khu đất rộng như vậy, có thể thấy năng lực của nhà họ Vương lớn cỡ nào.Trên không trung, Tiểu Kha dùng thần thức, lén tiếp đất ở một chỗ không có người.Để tiện làm việc, cậu cất Kim Ô đi, thi triển thuật dịch dung. “Đây chính là nhà họ Vương ở thủ đô, nhà ngày xưa của cha ư?” Tiểu Kha kinh ngạc nhìn khu biệt thự mênh mông, tráng lệ trước mắt.Ở cửa có một tấm bia đá lớn, trên bia viết mấy chữ mạ vàng rồng bay phượng múa: 'Nhà họ Vương thủ đô.Không thể không nói, nhà họ Vương ở thủ đô bề thế hơn nhà cậu một chút. Tiểu Kha bĩu môi, đi thẳng về phía cửa nhà.Khi cậu sắp tới gần, sáu người gác cổng vạm vỡ lạnh lùng quát:“Đây là đất nhà họ Vương, người không phận sự miễn vào!”Tiểu Kha “ð” khế một tiếng rồi quay đầu bỏ đi.Đi được hai bước, cậu mới hoàn hồn.Mình tới là để báo thù, tại sao phải nghe lời tên gác cổng?Sai lầm, phải quay lại thôi!Cậu hùng hổ bước tới, đập nát tấm bia đá có khắc dòng chữ 'Nhà họ Vương thủ đô.Bia đá: Tôi làm gì bạn, làm gì bạn...Mấy tên gác cổng đờ đẫn nhìn người mới tới rồi lại nhìn tấm bia đá đã bị đập nát.Khối bia đá nặng mấy tấn bị anh ta đập phát nát luôn tr? Phải khỏe cỡ nào. chứ?“Này, tôi muốn đi vào đó, đừng có cản đường.” Tiểu Kha nghiêm túc tuyên bố, sau đó chậm rãi đi về phía cổng. “Đại ca, làm sao bây giờ?”Một tên gác cổng hỏi nhỏ người đứng ở giữa, người này là đội trưởng của sáu người.Đội trưởng đội gác cổng nổi giận, mắng:“Hèn nhát, uổng công mang tiếng là võ giả ngoại kình, cùng xông lên nào!” Nói rồi, anh ta rút cây côn sắt ra đập mạnh về phía thanh niên mặc áo trắng. Những người còn lại hoàn hồn, tới tấp rút côn sắt ra.Huych!Năm người đang định xông lên hỗ trợ thì một bóng người bay ngược trở về.Đội trưởng lộn hai vòng rưỡi trên không trung rồi đâm vào năm người bọn họ, rớt xuống đất.Năm người giật giật khóe miệng, kinh ngạc nhìn về phía thanh niên mặc áo trắng.Tiểu Kha tiến lên một bước, bọn họ lùi lại một bước... Cho tới khi đám gác cổng không còn đường lùi nữa, cậu mới cười híp mắt nói: “Ai là người đứng đầu nhà họ Vương?”??Năm người ngẩn người nhìn thanh niên mặc áo trắng, không ngờ cậu lại hỏi điều này.VùtMột chiếc Koenigsegg phóng vụt tới, tốc độ bét nhất là 160 dặm/hI Tiểu Kha ngờ vực nhìn chiếc ô tô, lẽ nào nó định húc bay mình hay sao? KítIÔ tô dừng lại ngay khi tới chỗ Tiểu Kha, mặt đất xuất hiện dấu phanh xe kéo dài.

Chương 226: C226: Vài giờ sau