Tác giả:

Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…

Chương 230: C230: Thật sự là một tiểu tiên đồng

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Những người khác cẩn thận quan sát cậu bé, không khỏi cảm thán giá trị nhan sắc của cậu bé thật sự rất cao.Đường nét khuôn mặt tinh tế, khuôn mặt trắng nõn đáng yêu, đôi mắt to màu xanh, cái miệng xinh xắn...Thật sự là một tiểu tiên đồng!“Cô Vương, chương trình tạp kỹ của chúng tôi lấy bối cảnh ở nông thôn, điều kiện có thể hơi khó khăn.”“Đại khái là một chị gái hoặc một anh trai dẫn trẻ con làm các nhiệm vụ...” “Sau này cũng sẽ liên quan đến việc sống sót ở nơi hoang dã.”Nghe vậy, Vương Tâm Như cau mày nói: “Đạo diễn Hoa, để một đưa bé đi sinh sống ở nơi hoang dã, không thích hợp thì phải.”Nếu là cuộc sống nông thôn bình thường thì cô ấy còn có thể chấp nhận, đằng này lại bảo cô ấy dẫn em trai mình đến sinh tồn ở nơi hoang dã.Dường như thấy được sự khó xử của chị gái mình, Tiểu Kha tự tin giơ tay lên. “Chị ơi, chúng ta có thể làm được.”Vương Tâm Như mỉm cười lắc đầu, cô ấy không dám dẫn em trai mình đi mạo hiểm.Thấy cô ấy như vậy, đạo diễn nóng lòng giải thích.“Các cô có thể yên tâm về phương diện an toàn, chúng tôi có đội ngũ y tế được trang bị đặc biệt.”“Gần đây đề tài về nông thôn không còn được ưa chuộng nữa, sinh tồn nơi hoang dã thú vị và được yêu thích hơn.”Tiểu Kha nhìn chị năm với ánh mắt mong đợi, đưa tay kéo vạt áo của cô ấy.“Chị ơi, chúng ta quay chương trình này đi, sinh tồn nơi hoang dã đấy, chắc chắn sẽ rất thú vị.”Sau khi do dự một lúc, Vương Tâm Như gật đầu đồng ý quay chương trình này, hai người chính thức ký hợp đồng với tổ đạo diễn.Điều này khiến đạo diễn vui mừng đến mức không khép được miệng.Có siêu sao điện ảnh và truyền hình như Vương Tâm Như, còn sợ chương trình không nổi tiếng sao?E rằng chỉ cần công bố cũng đủ gây ra náo động.Hai chị em được đưa đi chụp ảnh , bận rộn đến tối mới coi như hoàn toàn kết thúc.Đạo diễn Hoa rất hài lòng với hiệu quả mấy bức ảnh này nên quay lại giao cho. nhân viên biên tập lần hai.Ra khỏi công ty, Tiểu Kha vui vẻ nhảy chân sáo.Nghĩ đến việc mình sắp được quay chương trình tạp kỹ, cậu bé liền không khỏi kích động.“Chị ơi, còn mấy ngày nữa là có thể đi quay chương trình tạp kỹ ạ?” Vương Tâm Như ngồi lên xe, buồn cười nhìn em trai của mình. “Đừng vội, năm ngày nữa mới được đi quay chương trình.”“Hầy, sao lại còn phải chờ năm ngày nữa chứ.”Chiếc xe hơi lại khởi động lần nữa, lái thẳng đến trang viên nhà họ Vương. Bên trong biệt thự.Vương Anh gọi hai người giúp việc đến chuyển quần áo, tất cả những thứ này đều là những bộ quân phục nhỏ mà cô ấy cất công lựa chọn cẩn thận.Hơn nữa còn có các loại vũ khí nhỏ như súng lục, lựu đạn, súng trường tự động, súng bắn tỉa...Ở bên khác, Vương Nhạc Nhạc chỉ huy mấy người giúp việc nam chuyển một chiếc đàn dương cầm.

Những người khác cẩn thận quan sát cậu bé, không khỏi cảm thán giá trị nhan sắc của cậu bé thật sự rất cao.

Đường nét khuôn mặt tinh tế, khuôn mặt trắng nõn đáng yêu, đôi mắt to màu xanh, cái miệng xinh xắn...

Thật sự là một tiểu tiên đồng!

“Cô Vương, chương trình tạp kỹ của chúng tôi lấy bối cảnh ở nông thôn, điều kiện có thể hơi khó khăn.”

“Đại khái là một chị gái hoặc một anh trai dẫn trẻ con làm các nhiệm vụ...” “Sau này cũng sẽ liên quan đến việc sống sót ở nơi hoang dã.”

Nghe vậy, Vương Tâm Như cau mày nói: “Đạo diễn Hoa, để một đưa bé đi sinh sống ở nơi hoang dã, không thích hợp thì phải.”

Nếu là cuộc sống nông thôn bình thường thì cô ấy còn có thể chấp nhận, đằng này lại bảo cô ấy dẫn em trai mình đến sinh tồn ở nơi hoang dã.

Dường như thấy được sự khó xử của chị gái mình, Tiểu Kha tự tin giơ tay lên. “Chị ơi, chúng ta có thể làm được.”

Vương Tâm Như mỉm cười lắc đầu, cô ấy không dám dẫn em trai mình đi mạo hiểm.

Thấy cô ấy như vậy, đạo diễn nóng lòng giải thích.

“Các cô có thể yên tâm về phương diện an toàn, chúng tôi có đội ngũ y tế được trang bị đặc biệt.”

“Gần đây đề tài về nông thôn không còn được ưa chuộng nữa, sinh tồn nơi hoang dã thú vị và được yêu thích hơn.”

Tiểu Kha nhìn chị năm với ánh mắt mong đợi, đưa tay kéo vạt áo của cô ấy.

“Chị ơi, chúng ta quay chương trình này đi, sinh tồn nơi hoang dã đấy, chắc chắn sẽ rất thú vị.”

Sau khi do dự một lúc, Vương Tâm Như gật đầu đồng ý quay chương trình này, hai người chính thức ký hợp đồng với tổ đạo diễn.

Điều này khiến đạo diễn vui mừng đến mức không khép được miệng.

Có siêu sao điện ảnh và truyền hình như Vương Tâm Như, còn sợ chương trình không nổi tiếng sao?

E rằng chỉ cần công bố cũng đủ gây ra náo động.

Hai chị em được đưa đi chụp ảnh , bận rộn đến tối mới coi như hoàn toàn kết thúc.

Đạo diễn Hoa rất hài lòng với hiệu quả mấy bức ảnh này nên quay lại giao cho. nhân viên biên tập lần hai.

Ra khỏi công ty, Tiểu Kha vui vẻ nhảy chân sáo.

Nghĩ đến việc mình sắp được quay chương trình tạp kỹ, cậu bé liền không khỏi kích động.

“Chị ơi, còn mấy ngày nữa là có thể đi quay chương trình tạp kỹ ạ?” Vương Tâm Như ngồi lên xe, buồn cười nhìn em trai của mình. “Đừng vội, năm ngày nữa mới được đi quay chương trình.”

“Hầy, sao lại còn phải chờ năm ngày nữa chứ.”

Chiếc xe hơi lại khởi động lần nữa, lái thẳng đến trang viên nhà họ Vương. Bên trong biệt thự.

Vương Anh gọi hai người giúp việc đến chuyển quần áo, tất cả những thứ này đều là những bộ quân phục nhỏ mà cô ấy cất công lựa chọn cẩn thận.

Hơn nữa còn có các loại vũ khí nhỏ như súng lục, lựu đạn, súng trường tự động, súng bắn tỉa...

Ở bên khác, Vương Nhạc Nhạc chỉ huy mấy người giúp việc nam chuyển một chiếc đàn dương cầm.

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Những người khác cẩn thận quan sát cậu bé, không khỏi cảm thán giá trị nhan sắc của cậu bé thật sự rất cao.Đường nét khuôn mặt tinh tế, khuôn mặt trắng nõn đáng yêu, đôi mắt to màu xanh, cái miệng xinh xắn...Thật sự là một tiểu tiên đồng!“Cô Vương, chương trình tạp kỹ của chúng tôi lấy bối cảnh ở nông thôn, điều kiện có thể hơi khó khăn.”“Đại khái là một chị gái hoặc một anh trai dẫn trẻ con làm các nhiệm vụ...” “Sau này cũng sẽ liên quan đến việc sống sót ở nơi hoang dã.”Nghe vậy, Vương Tâm Như cau mày nói: “Đạo diễn Hoa, để một đưa bé đi sinh sống ở nơi hoang dã, không thích hợp thì phải.”Nếu là cuộc sống nông thôn bình thường thì cô ấy còn có thể chấp nhận, đằng này lại bảo cô ấy dẫn em trai mình đến sinh tồn ở nơi hoang dã.Dường như thấy được sự khó xử của chị gái mình, Tiểu Kha tự tin giơ tay lên. “Chị ơi, chúng ta có thể làm được.”Vương Tâm Như mỉm cười lắc đầu, cô ấy không dám dẫn em trai mình đi mạo hiểm.Thấy cô ấy như vậy, đạo diễn nóng lòng giải thích.“Các cô có thể yên tâm về phương diện an toàn, chúng tôi có đội ngũ y tế được trang bị đặc biệt.”“Gần đây đề tài về nông thôn không còn được ưa chuộng nữa, sinh tồn nơi hoang dã thú vị và được yêu thích hơn.”Tiểu Kha nhìn chị năm với ánh mắt mong đợi, đưa tay kéo vạt áo của cô ấy.“Chị ơi, chúng ta quay chương trình này đi, sinh tồn nơi hoang dã đấy, chắc chắn sẽ rất thú vị.”Sau khi do dự một lúc, Vương Tâm Như gật đầu đồng ý quay chương trình này, hai người chính thức ký hợp đồng với tổ đạo diễn.Điều này khiến đạo diễn vui mừng đến mức không khép được miệng.Có siêu sao điện ảnh và truyền hình như Vương Tâm Như, còn sợ chương trình không nổi tiếng sao?E rằng chỉ cần công bố cũng đủ gây ra náo động.Hai chị em được đưa đi chụp ảnh , bận rộn đến tối mới coi như hoàn toàn kết thúc.Đạo diễn Hoa rất hài lòng với hiệu quả mấy bức ảnh này nên quay lại giao cho. nhân viên biên tập lần hai.Ra khỏi công ty, Tiểu Kha vui vẻ nhảy chân sáo.Nghĩ đến việc mình sắp được quay chương trình tạp kỹ, cậu bé liền không khỏi kích động.“Chị ơi, còn mấy ngày nữa là có thể đi quay chương trình tạp kỹ ạ?” Vương Tâm Như ngồi lên xe, buồn cười nhìn em trai của mình. “Đừng vội, năm ngày nữa mới được đi quay chương trình.”“Hầy, sao lại còn phải chờ năm ngày nữa chứ.”Chiếc xe hơi lại khởi động lần nữa, lái thẳng đến trang viên nhà họ Vương. Bên trong biệt thự.Vương Anh gọi hai người giúp việc đến chuyển quần áo, tất cả những thứ này đều là những bộ quân phục nhỏ mà cô ấy cất công lựa chọn cẩn thận.Hơn nữa còn có các loại vũ khí nhỏ như súng lục, lựu đạn, súng trường tự động, súng bắn tỉa...Ở bên khác, Vương Nhạc Nhạc chỉ huy mấy người giúp việc nam chuyển một chiếc đàn dương cầm.

Chương 230: C230: Thật sự là một tiểu tiên đồng