Tác giả:

Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…

Chương 233: C233: Cậu bé không nhịn được

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Sau khi trở về phòng của mình, Tiểu Kha lập tức nhảy lên giường.Cậu bé lấy gà rán và coca từ trong nhãn trữ vật ra, khuôn mặt lập tức rạng rỡ như hoa.Cậu bé không nhịn được suy nghĩ viển vông.Sau này phải đi mấy chuyến đến nhà họ Vương ở kinh đô nhiều hơn, dù sao. thì các chị của cậu bé cũng không cho phép cậu mua gà rán.Sau khi ăn uống no nê, cậu bé ngồi xếp bằng bắt đầu tu luyện.Cùng lúc đó, nhà họ Vương ở kinh đô.Mấy người đàn ông trung niên nhận được tin tức, đều lo lắng chạy vội về gia tộc.Sau khi chứng kiến tòa nhà trung tâm sụp đổ, mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối.Bên trong phòng họp, bầu không khí hết sức ngột ngạt, cảm giác đó khiến người khác nghẹt thở.Tất cả mọi người đều lộ vẻ âm trầm, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mặt bàn.“Kế hoạch của lão Lục đã thất bại, có người thần bí đã cứu Vương Tư Kỳ.” “Hơn nữa người thần bí chắc hẳn cũng là người đã tập kích nhà họ Vương.”“Trước đây lão Lý bắt Vương Tiểu Kha thất bại, rất có khả năng người này đã ra tay.”Vương Lâm Phong bình thản lên tiếng, nhìn về phía người đàn ông trung niên cầm đầu.Lão Nhị nhà họ Vương, Vương Trung Hoa tức giận đập bàn, hạ thấp giọng nói.“Hừ, cho dù kẻ đó là ai, kẻ nào dám đến nhà họ Vương giở thói ngang ngược, thì bắt buộc phải trả giá đắt!”Lúc này, lão Lục ngồi trong xó xen miệng vào nói.“Người thần bí này có thực lực bất phàm, ngay cả đại cung phụng cũng chưa chắc có thể hạ gục được người này.”“Tôi thấy hay là từ bỏ bàn cờ này thì hơn, nghĩ cách khác đi thôi.”Vương Trung Hoa nghỉ hoặc nhìn lão Lục, không nhịn được mở miệng hỏi. “Chú còn có cách khác sao?”Lão Lục nhà họ Vương nở nụ cười nham hiểm, lạnh nhạt mở miệng nói. “Người mặc áo trắng đã ở Ma Đô thì có thể chạy ra khỏi Hoa Hạ hay sao?” Vương Lâm Phong kinh ngạc nhìn ông ta, không biết ý ông ta là gì.“Con gái của Vương Nhạc Hạo là Vuơng Văn Nhã, nghe nói gần đây tham gia một cuộc họp ở nước M..”Sáng sớm. Tiểu Kha ở trong phòng nhổ ra một ngụm trọc khí, chậm rãi mở hai mắt ra.“Tốc độ tu luyện tăng nhanh hơn rất nhiều.”Trong đan điền, hai quả cầu ánh sáng không ngừng tỏa ra linh khí thuần khiết, có thể được cậu bé trực tiếp chuyển hóa và hấp thụ.Với tốc độ tu luyện này, khoảng hai tháng là có thể thử đánh vào Trúc Cơ Trung Kỳ.Cậu bé vui vẻ đứng dậy, sắp xếp xong xuôi rồi vội vàng chạy xuống tầng.Vừa đi đến phòng khách, cậu bé bỗng nhìn thấy chị bảy đang xem máy tính trên bàn ăn.Trước sự tò mò, Tiểu Kha nhẹ nhàng bước đến bên cạnh chị gái của mình.Một cái đầu tròn thò vào màn hình máy tính, trên màn hình tràn ngập những dòng chữ nhỏ xíu.“Chị bảy ơi, chị đang làm gì vậy?” Vương Tư Kỳ quay đầu lại, dịu dàng giải thích với Tiểu Kha. “Đây là sách kế hoạch kinh doanh của tập đoàn Vương thị chúng ta.”Không lâu sau, những người khác trong nhà cũng lần lượt xuống tầng, đồng loạt ngồi vào bàn.Hôm nay Vương Anh mặc bộ đồ thể dục màu xanh quân đội, càng làm nổi bật vẻ ngoài hiên ngang của cô ấy.Vương Tâm Như cũng tỏ ra bất lực khi ôm bộ đồ thể dục cỡ nhỏ với vẻ bất đắc dĩ.“Em trai à, em đi thay quần áo đi, lát nữa đưa hai em đi huấn luyện.” Vương Anh nhếch miệng, cười nói với Tiểu Kha. “Huấn luyện sao?”Cậu bé sững sờ nhận lấy bộ đồ thể dục cỡ nhỏ, ngoan ngoãn chạy lên tầng thay quần áo.Không bao lâu sau, cậu bé đã thay quần áo xong và đi tới trước mặt mọi người.Nhìn thấy cậu bé vô cùng nhanh nhẹn trước mặt, Vương Anh hài lòng gật đầu. dì Lam bưng bữa sáng tới, cả nhà nhanh chóng ăn xong bữa sáng. Trước sự hướng dẫn của Vương Anh, ba người đi ra khỏi biệt thự.Vừa mới bước ra khỏi cửa, Tiểu Kha đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, lại xoay người đi trở về.

Sau khi trở về phòng của mình, Tiểu Kha lập tức nhảy lên giường.

Cậu bé lấy gà rán và coca từ trong nhãn trữ vật ra, khuôn mặt lập tức rạng rỡ như hoa.

Cậu bé không nhịn được suy nghĩ viển vông.

Sau này phải đi mấy chuyến đến nhà họ Vương ở kinh đô nhiều hơn, dù sao. thì các chị của cậu bé cũng không cho phép cậu mua gà rán.

Sau khi ăn uống no nê, cậu bé ngồi xếp bằng bắt đầu tu luyện.

Cùng lúc đó, nhà họ Vương ở kinh đô.

Mấy người đàn ông trung niên nhận được tin tức, đều lo lắng chạy vội về gia tộc.

Sau khi chứng kiến tòa nhà trung tâm sụp đổ, mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối.

Bên trong phòng họp, bầu không khí hết sức ngột ngạt, cảm giác đó khiến người khác nghẹt thở.

Tất cả mọi người đều lộ vẻ âm trầm, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mặt bàn.

“Kế hoạch của lão Lục đã thất bại, có người thần bí đã cứu Vương Tư Kỳ.” “Hơn nữa người thần bí chắc hẳn cũng là người đã tập kích nhà họ Vương.”

“Trước đây lão Lý bắt Vương Tiểu Kha thất bại, rất có khả năng người này đã ra tay.”

Vương Lâm Phong bình thản lên tiếng, nhìn về phía người đàn ông trung niên cầm đầu.

Lão Nhị nhà họ Vương, Vương Trung Hoa tức giận đập bàn, hạ thấp giọng nói.

“Hừ, cho dù kẻ đó là ai, kẻ nào dám đến nhà họ Vương giở thói ngang ngược, thì bắt buộc phải trả giá đắt!”

Lúc này, lão Lục ngồi trong xó xen miệng vào nói.

“Người thần bí này có thực lực bất phàm, ngay cả đại cung phụng cũng chưa chắc có thể hạ gục được người này.”

“Tôi thấy hay là từ bỏ bàn cờ này thì hơn, nghĩ cách khác đi thôi.”

Vương Trung Hoa nghỉ hoặc nhìn lão Lục, không nhịn được mở miệng hỏi. “Chú còn có cách khác sao?”

Lão Lục nhà họ Vương nở nụ cười nham hiểm, lạnh nhạt mở miệng nói. “Người mặc áo trắng đã ở Ma Đô thì có thể chạy ra khỏi Hoa Hạ hay sao?” Vương Lâm Phong kinh ngạc nhìn ông ta, không biết ý ông ta là gì.

“Con gái của Vương Nhạc Hạo là Vuơng Văn Nhã, nghe nói gần đây tham gia một cuộc họp ở nước M..”

Sáng sớm. Tiểu Kha ở trong phòng nhổ ra một ngụm trọc khí, chậm rãi mở hai mắt ra.

“Tốc độ tu luyện tăng nhanh hơn rất nhiều.”

Trong đan điền, hai quả cầu ánh sáng không ngừng tỏa ra linh khí thuần khiết, có thể được cậu bé trực tiếp chuyển hóa và hấp thụ.

Với tốc độ tu luyện này, khoảng hai tháng là có thể thử đánh vào Trúc Cơ Trung Kỳ.

Cậu bé vui vẻ đứng dậy, sắp xếp xong xuôi rồi vội vàng chạy xuống tầng.

Vừa đi đến phòng khách, cậu bé bỗng nhìn thấy chị bảy đang xem máy tính trên bàn ăn.

Trước sự tò mò, Tiểu Kha nhẹ nhàng bước đến bên cạnh chị gái của mình.

Một cái đầu tròn thò vào màn hình máy tính, trên màn hình tràn ngập những dòng chữ nhỏ xíu.

“Chị bảy ơi, chị đang làm gì vậy?” Vương Tư Kỳ quay đầu lại, dịu dàng giải thích với Tiểu Kha. “Đây là sách kế hoạch kinh doanh của tập đoàn Vương thị chúng ta.”

Không lâu sau, những người khác trong nhà cũng lần lượt xuống tầng, đồng loạt ngồi vào bàn.

Hôm nay Vương Anh mặc bộ đồ thể dục màu xanh quân đội, càng làm nổi bật vẻ ngoài hiên ngang của cô ấy.

Vương Tâm Như cũng tỏ ra bất lực khi ôm bộ đồ thể dục cỡ nhỏ với vẻ bất đắc dĩ.

“Em trai à, em đi thay quần áo đi, lát nữa đưa hai em đi huấn luyện.” Vương Anh nhếch miệng, cười nói với Tiểu Kha. “Huấn luyện sao?”

Cậu bé sững sờ nhận lấy bộ đồ thể dục cỡ nhỏ, ngoan ngoãn chạy lên tầng thay quần áo.

Không bao lâu sau, cậu bé đã thay quần áo xong và đi tới trước mặt mọi người.

Nhìn thấy cậu bé vô cùng nhanh nhẹn trước mặt, Vương Anh hài lòng gật đầu. dì Lam bưng bữa sáng tới, cả nhà nhanh chóng ăn xong bữa sáng. Trước sự hướng dẫn của Vương Anh, ba người đi ra khỏi biệt thự.

Vừa mới bước ra khỏi cửa, Tiểu Kha đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, lại xoay người đi trở về.

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Sau khi trở về phòng của mình, Tiểu Kha lập tức nhảy lên giường.Cậu bé lấy gà rán và coca từ trong nhãn trữ vật ra, khuôn mặt lập tức rạng rỡ như hoa.Cậu bé không nhịn được suy nghĩ viển vông.Sau này phải đi mấy chuyến đến nhà họ Vương ở kinh đô nhiều hơn, dù sao. thì các chị của cậu bé cũng không cho phép cậu mua gà rán.Sau khi ăn uống no nê, cậu bé ngồi xếp bằng bắt đầu tu luyện.Cùng lúc đó, nhà họ Vương ở kinh đô.Mấy người đàn ông trung niên nhận được tin tức, đều lo lắng chạy vội về gia tộc.Sau khi chứng kiến tòa nhà trung tâm sụp đổ, mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối.Bên trong phòng họp, bầu không khí hết sức ngột ngạt, cảm giác đó khiến người khác nghẹt thở.Tất cả mọi người đều lộ vẻ âm trầm, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mặt bàn.“Kế hoạch của lão Lục đã thất bại, có người thần bí đã cứu Vương Tư Kỳ.” “Hơn nữa người thần bí chắc hẳn cũng là người đã tập kích nhà họ Vương.”“Trước đây lão Lý bắt Vương Tiểu Kha thất bại, rất có khả năng người này đã ra tay.”Vương Lâm Phong bình thản lên tiếng, nhìn về phía người đàn ông trung niên cầm đầu.Lão Nhị nhà họ Vương, Vương Trung Hoa tức giận đập bàn, hạ thấp giọng nói.“Hừ, cho dù kẻ đó là ai, kẻ nào dám đến nhà họ Vương giở thói ngang ngược, thì bắt buộc phải trả giá đắt!”Lúc này, lão Lục ngồi trong xó xen miệng vào nói.“Người thần bí này có thực lực bất phàm, ngay cả đại cung phụng cũng chưa chắc có thể hạ gục được người này.”“Tôi thấy hay là từ bỏ bàn cờ này thì hơn, nghĩ cách khác đi thôi.”Vương Trung Hoa nghỉ hoặc nhìn lão Lục, không nhịn được mở miệng hỏi. “Chú còn có cách khác sao?”Lão Lục nhà họ Vương nở nụ cười nham hiểm, lạnh nhạt mở miệng nói. “Người mặc áo trắng đã ở Ma Đô thì có thể chạy ra khỏi Hoa Hạ hay sao?” Vương Lâm Phong kinh ngạc nhìn ông ta, không biết ý ông ta là gì.“Con gái của Vương Nhạc Hạo là Vuơng Văn Nhã, nghe nói gần đây tham gia một cuộc họp ở nước M..”Sáng sớm. Tiểu Kha ở trong phòng nhổ ra một ngụm trọc khí, chậm rãi mở hai mắt ra.“Tốc độ tu luyện tăng nhanh hơn rất nhiều.”Trong đan điền, hai quả cầu ánh sáng không ngừng tỏa ra linh khí thuần khiết, có thể được cậu bé trực tiếp chuyển hóa và hấp thụ.Với tốc độ tu luyện này, khoảng hai tháng là có thể thử đánh vào Trúc Cơ Trung Kỳ.Cậu bé vui vẻ đứng dậy, sắp xếp xong xuôi rồi vội vàng chạy xuống tầng.Vừa đi đến phòng khách, cậu bé bỗng nhìn thấy chị bảy đang xem máy tính trên bàn ăn.Trước sự tò mò, Tiểu Kha nhẹ nhàng bước đến bên cạnh chị gái của mình.Một cái đầu tròn thò vào màn hình máy tính, trên màn hình tràn ngập những dòng chữ nhỏ xíu.“Chị bảy ơi, chị đang làm gì vậy?” Vương Tư Kỳ quay đầu lại, dịu dàng giải thích với Tiểu Kha. “Đây là sách kế hoạch kinh doanh của tập đoàn Vương thị chúng ta.”Không lâu sau, những người khác trong nhà cũng lần lượt xuống tầng, đồng loạt ngồi vào bàn.Hôm nay Vương Anh mặc bộ đồ thể dục màu xanh quân đội, càng làm nổi bật vẻ ngoài hiên ngang của cô ấy.Vương Tâm Như cũng tỏ ra bất lực khi ôm bộ đồ thể dục cỡ nhỏ với vẻ bất đắc dĩ.“Em trai à, em đi thay quần áo đi, lát nữa đưa hai em đi huấn luyện.” Vương Anh nhếch miệng, cười nói với Tiểu Kha. “Huấn luyện sao?”Cậu bé sững sờ nhận lấy bộ đồ thể dục cỡ nhỏ, ngoan ngoãn chạy lên tầng thay quần áo.Không bao lâu sau, cậu bé đã thay quần áo xong và đi tới trước mặt mọi người.Nhìn thấy cậu bé vô cùng nhanh nhẹn trước mặt, Vương Anh hài lòng gật đầu. dì Lam bưng bữa sáng tới, cả nhà nhanh chóng ăn xong bữa sáng. Trước sự hướng dẫn của Vương Anh, ba người đi ra khỏi biệt thự.Vừa mới bước ra khỏi cửa, Tiểu Kha đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, lại xoay người đi trở về.

Chương 233: C233: Cậu bé không nhịn được