Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…
Chương 238: C238: Cuối cùng
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Nhưng cô ấy vẫn luôn ấp úng và không có một chút ấn tượng gì về những thứ đó.Cuối cùng, cô ấy bị phạt chạy hai km.Chẳng mấy chốc đã đến dự án tiếp theo, hai người một chó đứng xếp hàng ngăn ngắn.Vương Anh quét mắt nhìn hai người, sau đó thản nhiên nói."Điều quan trọng nhất để sinh tồn ở nơi hoang dã là thức ăn.""Sau đó là nơi trú ẩn, ngủ ở nơi hoang dã thực sự rất nguy hiểm đấy.""Vì vậy nhiệm vụ thứ ba, sử dụng đạo cụ để xây dựng một nơi trú ẩn trong thời gian quy định!"Cô ấy vỗ vỗ tay, một nhóm lớn người làm khuân đồ đi vào và đặt xuống trước mặt mọi người.Tất cả những thứ này đều là một vài cành cây, lá cây, côn gỗ và bùn...Nếu như theo thường ngày thì trong mắt mọi người, đây chỉ là những thứ đồ bỏ đi, nhưng đây lại chính là những vật liệu sẵn có ở nơi hoang dã.Vương Hân Như tủi thân nhìn về phía chị hai.Bắt cô ấy phải đụng chạm vào đống bùn dơ bẩn này, cô ấy quả thực khó mà chịu đựng được.Cô ấy lập tức đưa ra lời kháng nghị! Sau đó... Kháng nghị không có hiệu quả.Tiểu Kha tò mò nâng gậy gỗ lên và dựng thành hình một chiếc bè trên bãi đất trống.Mặc dù cực kỳ không tình nguyện nhưng Vương Tâm Như cũng không còn lựa chọn nào khác, nên đành phải bắt tay vào xây dựng một nơi trú ẩn.Nửa giờ sau, hai người một chó đã xây dựng và làm xong mọi thứ.Các thành viên nhà họ Vương cũng trở thành ban giám khảo, họ nhìn vào 'tác phẩm trên bãi đất trống.Nơi trú ẩn đầu tiên là một cái tổ hình lều phức tạp do Vương Tâm Như tỉ mỉ chế tạo.Gậy gỗ dùng làm giá đỡ lều, lá cây được trải bên trong lều làm giường, bên ngoài phủ một lớp bùn để bảo vệ.Nhìn tổng thể thì cũng không tệ, lầm đầu tiên Vương Anh đưa ra lời khen chọ cô em thứ năm.Lại nhìn vào nơi trú ẩn thứ hai, đây chính là tác phẩm do Tiểu Kha tỉ mỉ lắp ráp.Nhìn tổng thể thì nó giông như một cái bè, một số gậy gỗ ghép lại với nhau để làm giường.Ở phía trên, nó cũng được phủ một lớp bùn và rắc lá cây một ít lá cây để làm một chiếc giường đơn giản.Điểm hạn chế duy nhất đó chính là nơi trú ẩn này không có tác dụng che nắng che mưa.Nếu như ngủ trên đó, ngộ nhỡ gặp phải trời mưa thì người đó sẽ bị nước mưa xối cho ướt sũng.Mặc dù không được tốt nhưng rốt cuộc Vương Anh vẫn khen em trai mình vài câu.Tiếp tục hướng mắt nhìn sang một bên, mọi người nhìn vào 'tác phẩm mà Tiểu Hắc đã dành ra cả buổi trời để làm.Đó chính là một cái chuồng chó nhỏ làm được làm từ gậy gỗ và lá nhỏ, nhìn sơ qua thì nó cũng tương tự như một cái tổ chim.Những thành viên nhà họ Vương ngạc nhiên dò xét Tiểu Hắc, họ không ngờ là nó lại thông minh như vậy.Vương Nhạc Nhạc không khỏi nghĩ đến những lời em trai đã nói, chẳng lẽ Tiểu Hắc thực sự là đệ tử của em trai cô ấy sao?Đây là lần đâu tiên họ nhìn thấy một con chó tu tiên, vì vậy nó thực sự có linh tính sao?Buổi huấn luyện kết thúc vào buổi trưa, mọi người cũng cùng nhau trở về biệt thự.Vừa bước vào cửa, Tiểu Kha đã chạy vào trong phòng lấy ra một cái ngọc bội. Vương Anh sững sờ nhận lấy miếng ngọc bội mà em trai đưa tới.Vào lúc miếng ngọc bội chạm vào lòng bàn tay thì cô ấy phát hiện ra, miếng ngọc bội này thế mà lại vô cùng ấm áp, hiển nhiên là một thứ có giá trị rất xa xỉ."Cảm ơn em trai, ngoan quá."
Nhưng cô ấy vẫn luôn ấp úng và không có một chút ấn tượng gì về những thứ đó.
Cuối cùng, cô ấy bị phạt chạy hai km.
Chẳng mấy chốc đã đến dự án tiếp theo, hai người một chó đứng xếp hàng ngăn ngắn.
Vương Anh quét mắt nhìn hai người, sau đó thản nhiên nói.
"Điều quan trọng nhất để sinh tồn ở nơi hoang dã là thức ăn."
"Sau đó là nơi trú ẩn, ngủ ở nơi hoang dã thực sự rất nguy hiểm đấy."
"Vì vậy nhiệm vụ thứ ba, sử dụng đạo cụ để xây dựng một nơi trú ẩn trong thời gian quy định!"
Cô ấy vỗ vỗ tay, một nhóm lớn người làm khuân đồ đi vào và đặt xuống trước mặt mọi người.
Tất cả những thứ này đều là một vài cành cây, lá cây, côn gỗ và bùn...
Nếu như theo thường ngày thì trong mắt mọi người, đây chỉ là những thứ đồ bỏ đi, nhưng đây lại chính là những vật liệu sẵn có ở nơi hoang dã.
Vương Hân Như tủi thân nhìn về phía chị hai.
Bắt cô ấy phải đụng chạm vào đống bùn dơ bẩn này, cô ấy quả thực khó mà chịu đựng được.
Cô ấy lập tức đưa ra lời kháng nghị! Sau đó... Kháng nghị không có hiệu quả.
Tiểu Kha tò mò nâng gậy gỗ lên và dựng thành hình một chiếc bè trên bãi đất trống.
Mặc dù cực kỳ không tình nguyện nhưng Vương Tâm Như cũng không còn lựa chọn nào khác, nên đành phải bắt tay vào xây dựng một nơi trú ẩn.
Nửa giờ sau, hai người một chó đã xây dựng và làm xong mọi thứ.
Các thành viên nhà họ Vương cũng trở thành ban giám khảo, họ nhìn vào 'tác phẩm trên bãi đất trống.
Nơi trú ẩn đầu tiên là một cái tổ hình lều phức tạp do Vương Tâm Như tỉ mỉ chế tạo.
Gậy gỗ dùng làm giá đỡ lều, lá cây được trải bên trong lều làm giường, bên ngoài phủ một lớp bùn để bảo vệ.
Nhìn tổng thể thì cũng không tệ, lầm đầu tiên Vương Anh đưa ra lời khen chọ cô em thứ năm.
Lại nhìn vào nơi trú ẩn thứ hai, đây chính là tác phẩm do Tiểu Kha tỉ mỉ lắp ráp.
Nhìn tổng thể thì nó giông như một cái bè, một số gậy gỗ ghép lại với nhau để làm giường.
Ở phía trên, nó cũng được phủ một lớp bùn và rắc lá cây một ít lá cây để làm một chiếc giường đơn giản.
Điểm hạn chế duy nhất đó chính là nơi trú ẩn này không có tác dụng che nắng che mưa.
Nếu như ngủ trên đó, ngộ nhỡ gặp phải trời mưa thì người đó sẽ bị nước mưa xối cho ướt sũng.
Mặc dù không được tốt nhưng rốt cuộc Vương Anh vẫn khen em trai mình vài câu.
Tiếp tục hướng mắt nhìn sang một bên, mọi người nhìn vào 'tác phẩm mà Tiểu Hắc đã dành ra cả buổi trời để làm.
Đó chính là một cái chuồng chó nhỏ làm được làm từ gậy gỗ và lá nhỏ, nhìn sơ qua thì nó cũng tương tự như một cái tổ chim.
Những thành viên nhà họ Vương ngạc nhiên dò xét Tiểu Hắc, họ không ngờ là nó lại thông minh như vậy.
Vương Nhạc Nhạc không khỏi nghĩ đến những lời em trai đã nói, chẳng lẽ Tiểu Hắc thực sự là đệ tử của em trai cô ấy sao?
Đây là lần đâu tiên họ nhìn thấy một con chó tu tiên, vì vậy nó thực sự có linh tính sao?
Buổi huấn luyện kết thúc vào buổi trưa, mọi người cũng cùng nhau trở về biệt thự.
Vừa bước vào cửa, Tiểu Kha đã chạy vào trong phòng lấy ra một cái ngọc bội. Vương Anh sững sờ nhận lấy miếng ngọc bội mà em trai đưa tới.
Vào lúc miếng ngọc bội chạm vào lòng bàn tay thì cô ấy phát hiện ra, miếng ngọc bội này thế mà lại vô cùng ấm áp, hiển nhiên là một thứ có giá trị rất xa xỉ.
"Cảm ơn em trai, ngoan quá."
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Nhưng cô ấy vẫn luôn ấp úng và không có một chút ấn tượng gì về những thứ đó.Cuối cùng, cô ấy bị phạt chạy hai km.Chẳng mấy chốc đã đến dự án tiếp theo, hai người một chó đứng xếp hàng ngăn ngắn.Vương Anh quét mắt nhìn hai người, sau đó thản nhiên nói."Điều quan trọng nhất để sinh tồn ở nơi hoang dã là thức ăn.""Sau đó là nơi trú ẩn, ngủ ở nơi hoang dã thực sự rất nguy hiểm đấy.""Vì vậy nhiệm vụ thứ ba, sử dụng đạo cụ để xây dựng một nơi trú ẩn trong thời gian quy định!"Cô ấy vỗ vỗ tay, một nhóm lớn người làm khuân đồ đi vào và đặt xuống trước mặt mọi người.Tất cả những thứ này đều là một vài cành cây, lá cây, côn gỗ và bùn...Nếu như theo thường ngày thì trong mắt mọi người, đây chỉ là những thứ đồ bỏ đi, nhưng đây lại chính là những vật liệu sẵn có ở nơi hoang dã.Vương Hân Như tủi thân nhìn về phía chị hai.Bắt cô ấy phải đụng chạm vào đống bùn dơ bẩn này, cô ấy quả thực khó mà chịu đựng được.Cô ấy lập tức đưa ra lời kháng nghị! Sau đó... Kháng nghị không có hiệu quả.Tiểu Kha tò mò nâng gậy gỗ lên và dựng thành hình một chiếc bè trên bãi đất trống.Mặc dù cực kỳ không tình nguyện nhưng Vương Tâm Như cũng không còn lựa chọn nào khác, nên đành phải bắt tay vào xây dựng một nơi trú ẩn.Nửa giờ sau, hai người một chó đã xây dựng và làm xong mọi thứ.Các thành viên nhà họ Vương cũng trở thành ban giám khảo, họ nhìn vào 'tác phẩm trên bãi đất trống.Nơi trú ẩn đầu tiên là một cái tổ hình lều phức tạp do Vương Tâm Như tỉ mỉ chế tạo.Gậy gỗ dùng làm giá đỡ lều, lá cây được trải bên trong lều làm giường, bên ngoài phủ một lớp bùn để bảo vệ.Nhìn tổng thể thì cũng không tệ, lầm đầu tiên Vương Anh đưa ra lời khen chọ cô em thứ năm.Lại nhìn vào nơi trú ẩn thứ hai, đây chính là tác phẩm do Tiểu Kha tỉ mỉ lắp ráp.Nhìn tổng thể thì nó giông như một cái bè, một số gậy gỗ ghép lại với nhau để làm giường.Ở phía trên, nó cũng được phủ một lớp bùn và rắc lá cây một ít lá cây để làm một chiếc giường đơn giản.Điểm hạn chế duy nhất đó chính là nơi trú ẩn này không có tác dụng che nắng che mưa.Nếu như ngủ trên đó, ngộ nhỡ gặp phải trời mưa thì người đó sẽ bị nước mưa xối cho ướt sũng.Mặc dù không được tốt nhưng rốt cuộc Vương Anh vẫn khen em trai mình vài câu.Tiếp tục hướng mắt nhìn sang một bên, mọi người nhìn vào 'tác phẩm mà Tiểu Hắc đã dành ra cả buổi trời để làm.Đó chính là một cái chuồng chó nhỏ làm được làm từ gậy gỗ và lá nhỏ, nhìn sơ qua thì nó cũng tương tự như một cái tổ chim.Những thành viên nhà họ Vương ngạc nhiên dò xét Tiểu Hắc, họ không ngờ là nó lại thông minh như vậy.Vương Nhạc Nhạc không khỏi nghĩ đến những lời em trai đã nói, chẳng lẽ Tiểu Hắc thực sự là đệ tử của em trai cô ấy sao?Đây là lần đâu tiên họ nhìn thấy một con chó tu tiên, vì vậy nó thực sự có linh tính sao?Buổi huấn luyện kết thúc vào buổi trưa, mọi người cũng cùng nhau trở về biệt thự.Vừa bước vào cửa, Tiểu Kha đã chạy vào trong phòng lấy ra một cái ngọc bội. Vương Anh sững sờ nhận lấy miếng ngọc bội mà em trai đưa tới.Vào lúc miếng ngọc bội chạm vào lòng bàn tay thì cô ấy phát hiện ra, miếng ngọc bội này thế mà lại vô cùng ấm áp, hiển nhiên là một thứ có giá trị rất xa xỉ."Cảm ơn em trai, ngoan quá."