Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…
Chương 255: C255: Thoạt nhìn
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… "Anh ơi, không có TVI”"Ừ, anh biết rồi.""Anh ơi, không có máy giặt, không có điều hòa.""Ừ, anh biết rồi.""Anh ơi, không có phòng tắm, không có bếp...""Ừm, anh biết... Cái gì!"Hai mắt Cố Tinh Hà trừng lớn, anh ta đi quanh nhà một vòng. Giờ phút này, anh ta cảm giác trời đã sập xuống.Lam sao anh ta có thể đi vệ sinh khi không có phòng tắm, không có phòng bếp thì anh ta phải nấu ăn kiểu gì đây?Tổ chương trình này đang đặt mình vào một cái hố chết à!Anh ta ngơ ngác nhìn em trai, càng lúc càng tức giận hơn. Cũng là em trai, cũng là một đứa trẻ. Tại sao em trai anh ta không hăng hái tranh giành như Vương Tiểu Kha chứ...Bạch Thiển Lam và em trai Bạch Tiểu Phi quẹo trái quẹo phải dưới sự dẫn dắt của nhân viên công tác.Cuối cùng, họ bước vào một ngôi nhà đất nhỏ đổ nát.Các vách tường đã bị tàn phá nặng nề bơi mưa gió trường kỳ.E rằng nóc nhà còn bị dột vào những ngày mưa."Cái này... Đây là căn nhà nhỏ nhàn nhã sao?"Sắc mặt Bạch Thiển Lam trở nên tái xanh, cô ta thiếu điều chửi ầm lên.Nơi này trông giống một nơi để ở sao?Thoạt nhìn, cả các căn nhà này chỉ có hai chiếc giường.Không phòng tắm, không có tivi, không có điều hòa... Không có một cái gì cả.Cô ta thực sự sụp đổ, chỗ này còn không thoải mái bằng cái chuồng chó của nhà cô ta."Chị, chúng ta phải nấu ăn như thế nào đây?"Hai nhân viên công tác cũng có hơi lúng túng, họ nhanh chóng xoay người rời đi sau khi đưa hai người đó đến nơi.Bạch Thiển Lam nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.Vì người quay phim đang quay phim ở bên cạnh, cho nên cô ta cũng không thể bộc phát sự tức giận."Chị ơi, hay là chúng ta sang nhà hàng xóm mượn một chút đồ ăn đi?" Bạch Thiển Lam vuốt cằm, nhìn những ngôi nhà xung quanh.Trưởng thôn làng vùng miền núi đã sớm biết là có đại minh tinh đến ghi hình ở trong thôn.Vì vậy, ông ta đã ra lệnh cho dân làng không được đến gần vây xem.Cô ta thầm gật đầu.Thân là một đại minh tinh, cô ta vẫn có thể đến nhà dân ăn chực.Tuy rằng có hơi khó chịu nhưng chắc là họ cũng sẽ không từ chối đâu nhỉ? Phải nói là, Bạch Tiểu Phi có cái đầu rất thông minh đấy.Ngay sau đó, nhân viên công tác đã gửi số cá mà tất cả các nhóm đã câu được đến chỗ ở của họ.Quý Lạc Xuyên nhận lấy giỏ cá và đi vào bếp để nấu ăn dưới sự ghi lại của camera.Một lúc sau, anh ta trở lại với hai đ ĩa cá nóng hổi.Một nam minh tinh có hàng chục triệu fan, vừa có ngoại hình đẹp vừa biết nấu ăn.Quả thực là quá mê người rồi.Hạ Thiên Ca cũng cẩn thận dùng con cá lớn mà Tiểu Kha cho họ để làm một nồi canh cá hầm cách thủy.Bên kia, anh em nhà họ Cố đã ngồi vào bàn ăn.Tuy rằng có cá ở sẵn bên cạnh nhưng mà trong ngôi nhà này lại không có phòng bếp.Điều này tương đương với việc cho bạn một chai Coca khi bạn khát.Vấn đề là bạn không thể nào vặn nắp chai!Bụng Cố Tinh Hải kêu ọt ọt, sắc mặt càng lúc càng khó coi.Huhu...Hai mắt cậu ta đỏ lên, cuối cùng cũng không nhịn được mà khóc òa lên. Những giọt nước mắt lấp lánh rơi xuống từ khuôn mặt tròn trịa của cậu ta. Một cái miệng nhỏ mím chặt, như thể cậu ta đã phải chịu rất nhiều oan ức.Tay chân Cố Tỉnh Hà trở nên luống cuống vì một màn này, anh ta cuống quít đứng dậy an ủi em trai."Em trai, đừng khóc, anh sẽ đi nấu cơm cho em."Nghe vậy, Cố Tinh Hải từ từ ngừng khóc, nhưng cậu ta vẫn không hết nức nở. "Haizz ~"Anh ta là một siêu sao có hàng chục triệu fan.'Thế mà hôm nay phải phát sầu vì không có cơm ăn.
"Anh ơi, không có TVI”
"Ừ, anh biết rồi."
"Anh ơi, không có máy giặt, không có điều hòa."
"Ừ, anh biết rồi."
"Anh ơi, không có phòng tắm, không có bếp..."
"Ừm, anh biết... Cái gì!"
Hai mắt Cố Tinh Hà trừng lớn, anh ta đi quanh nhà một vòng. Giờ phút này, anh ta cảm giác trời đã sập xuống.
Lam sao anh ta có thể đi vệ sinh khi không có phòng tắm, không có phòng bếp thì anh ta phải nấu ăn kiểu gì đây?
Tổ chương trình này đang đặt mình vào một cái hố chết à!
Anh ta ngơ ngác nhìn em trai, càng lúc càng tức giận hơn. Cũng là em trai, cũng là một đứa trẻ. Tại sao em trai anh ta không hăng hái tranh giành như Vương Tiểu Kha chứ...
Bạch Thiển Lam và em trai Bạch Tiểu Phi quẹo trái quẹo phải dưới sự dẫn dắt của nhân viên công tác.
Cuối cùng, họ bước vào một ngôi nhà đất nhỏ đổ nát.
Các vách tường đã bị tàn phá nặng nề bơi mưa gió trường kỳ.
E rằng nóc nhà còn bị dột vào những ngày mưa.
"Cái này... Đây là căn nhà nhỏ nhàn nhã sao?"
Sắc mặt Bạch Thiển Lam trở nên tái xanh, cô ta thiếu điều chửi ầm lên.
Nơi này trông giống một nơi để ở sao?
Thoạt nhìn, cả các căn nhà này chỉ có hai chiếc giường.
Không phòng tắm, không có tivi, không có điều hòa... Không có một cái gì cả.
Cô ta thực sự sụp đổ, chỗ này còn không thoải mái bằng cái chuồng chó của nhà cô ta.
"Chị, chúng ta phải nấu ăn như thế nào đây?"
Hai nhân viên công tác cũng có hơi lúng túng, họ nhanh chóng xoay người rời đi sau khi đưa hai người đó đến nơi.
Bạch Thiển Lam nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Vì người quay phim đang quay phim ở bên cạnh, cho nên cô ta cũng không thể bộc phát sự tức giận.
"Chị ơi, hay là chúng ta sang nhà hàng xóm mượn một chút đồ ăn đi?" Bạch Thiển Lam vuốt cằm, nhìn những ngôi nhà xung quanh.
Trưởng thôn làng vùng miền núi đã sớm biết là có đại minh tinh đến ghi hình ở trong thôn.
Vì vậy, ông ta đã ra lệnh cho dân làng không được đến gần vây xem.
Cô ta thầm gật đầu.
Thân là một đại minh tinh, cô ta vẫn có thể đến nhà dân ăn chực.
Tuy rằng có hơi khó chịu nhưng chắc là họ cũng sẽ không từ chối đâu nhỉ? Phải nói là, Bạch Tiểu Phi có cái đầu rất thông minh đấy.
Ngay sau đó, nhân viên công tác đã gửi số cá mà tất cả các nhóm đã câu được đến chỗ ở của họ.
Quý Lạc Xuyên nhận lấy giỏ cá và đi vào bếp để nấu ăn dưới sự ghi lại của camera.
Một lúc sau, anh ta trở lại với hai đ ĩa cá nóng hổi.
Một nam minh tinh có hàng chục triệu fan, vừa có ngoại hình đẹp vừa biết nấu ăn.
Quả thực là quá mê người rồi.
Hạ Thiên Ca cũng cẩn thận dùng con cá lớn mà Tiểu Kha cho họ để làm một nồi canh cá hầm cách thủy.
Bên kia, anh em nhà họ Cố đã ngồi vào bàn ăn.
Tuy rằng có cá ở sẵn bên cạnh nhưng mà trong ngôi nhà này lại không có phòng bếp.
Điều này tương đương với việc cho bạn một chai Coca khi bạn khát.
Vấn đề là bạn không thể nào vặn nắp chai!
Bụng Cố Tinh Hải kêu ọt ọt, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Huhu...
Hai mắt cậu ta đỏ lên, cuối cùng cũng không nhịn được mà khóc òa lên. Những giọt nước mắt lấp lánh rơi xuống từ khuôn mặt tròn trịa của cậu ta. Một cái miệng nhỏ mím chặt, như thể cậu ta đã phải chịu rất nhiều oan ức.
Tay chân Cố Tỉnh Hà trở nên luống cuống vì một màn này, anh ta cuống quít đứng dậy an ủi em trai.
"Em trai, đừng khóc, anh sẽ đi nấu cơm cho em."
Nghe vậy, Cố Tinh Hải từ từ ngừng khóc, nhưng cậu ta vẫn không hết nức nở. "Haizz ~"
Anh ta là một siêu sao có hàng chục triệu fan.
'Thế mà hôm nay phải phát sầu vì không có cơm ăn.
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… "Anh ơi, không có TVI”"Ừ, anh biết rồi.""Anh ơi, không có máy giặt, không có điều hòa.""Ừ, anh biết rồi.""Anh ơi, không có phòng tắm, không có bếp...""Ừm, anh biết... Cái gì!"Hai mắt Cố Tinh Hà trừng lớn, anh ta đi quanh nhà một vòng. Giờ phút này, anh ta cảm giác trời đã sập xuống.Lam sao anh ta có thể đi vệ sinh khi không có phòng tắm, không có phòng bếp thì anh ta phải nấu ăn kiểu gì đây?Tổ chương trình này đang đặt mình vào một cái hố chết à!Anh ta ngơ ngác nhìn em trai, càng lúc càng tức giận hơn. Cũng là em trai, cũng là một đứa trẻ. Tại sao em trai anh ta không hăng hái tranh giành như Vương Tiểu Kha chứ...Bạch Thiển Lam và em trai Bạch Tiểu Phi quẹo trái quẹo phải dưới sự dẫn dắt của nhân viên công tác.Cuối cùng, họ bước vào một ngôi nhà đất nhỏ đổ nát.Các vách tường đã bị tàn phá nặng nề bơi mưa gió trường kỳ.E rằng nóc nhà còn bị dột vào những ngày mưa."Cái này... Đây là căn nhà nhỏ nhàn nhã sao?"Sắc mặt Bạch Thiển Lam trở nên tái xanh, cô ta thiếu điều chửi ầm lên.Nơi này trông giống một nơi để ở sao?Thoạt nhìn, cả các căn nhà này chỉ có hai chiếc giường.Không phòng tắm, không có tivi, không có điều hòa... Không có một cái gì cả.Cô ta thực sự sụp đổ, chỗ này còn không thoải mái bằng cái chuồng chó của nhà cô ta."Chị, chúng ta phải nấu ăn như thế nào đây?"Hai nhân viên công tác cũng có hơi lúng túng, họ nhanh chóng xoay người rời đi sau khi đưa hai người đó đến nơi.Bạch Thiển Lam nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.Vì người quay phim đang quay phim ở bên cạnh, cho nên cô ta cũng không thể bộc phát sự tức giận."Chị ơi, hay là chúng ta sang nhà hàng xóm mượn một chút đồ ăn đi?" Bạch Thiển Lam vuốt cằm, nhìn những ngôi nhà xung quanh.Trưởng thôn làng vùng miền núi đã sớm biết là có đại minh tinh đến ghi hình ở trong thôn.Vì vậy, ông ta đã ra lệnh cho dân làng không được đến gần vây xem.Cô ta thầm gật đầu.Thân là một đại minh tinh, cô ta vẫn có thể đến nhà dân ăn chực.Tuy rằng có hơi khó chịu nhưng chắc là họ cũng sẽ không từ chối đâu nhỉ? Phải nói là, Bạch Tiểu Phi có cái đầu rất thông minh đấy.Ngay sau đó, nhân viên công tác đã gửi số cá mà tất cả các nhóm đã câu được đến chỗ ở của họ.Quý Lạc Xuyên nhận lấy giỏ cá và đi vào bếp để nấu ăn dưới sự ghi lại của camera.Một lúc sau, anh ta trở lại với hai đ ĩa cá nóng hổi.Một nam minh tinh có hàng chục triệu fan, vừa có ngoại hình đẹp vừa biết nấu ăn.Quả thực là quá mê người rồi.Hạ Thiên Ca cũng cẩn thận dùng con cá lớn mà Tiểu Kha cho họ để làm một nồi canh cá hầm cách thủy.Bên kia, anh em nhà họ Cố đã ngồi vào bàn ăn.Tuy rằng có cá ở sẵn bên cạnh nhưng mà trong ngôi nhà này lại không có phòng bếp.Điều này tương đương với việc cho bạn một chai Coca khi bạn khát.Vấn đề là bạn không thể nào vặn nắp chai!Bụng Cố Tinh Hải kêu ọt ọt, sắc mặt càng lúc càng khó coi.Huhu...Hai mắt cậu ta đỏ lên, cuối cùng cũng không nhịn được mà khóc òa lên. Những giọt nước mắt lấp lánh rơi xuống từ khuôn mặt tròn trịa của cậu ta. Một cái miệng nhỏ mím chặt, như thể cậu ta đã phải chịu rất nhiều oan ức.Tay chân Cố Tỉnh Hà trở nên luống cuống vì một màn này, anh ta cuống quít đứng dậy an ủi em trai."Em trai, đừng khóc, anh sẽ đi nấu cơm cho em."Nghe vậy, Cố Tinh Hải từ từ ngừng khóc, nhưng cậu ta vẫn không hết nức nở. "Haizz ~"Anh ta là một siêu sao có hàng chục triệu fan.'Thế mà hôm nay phải phát sầu vì không có cơm ăn.