Tác giả:

Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…

Chương 268: C268: Bây giờ nghĩ lại

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Tiểu Kha xách giỏ trái cây theo sát phía sau chị gái.Đạo diễn Hoa nở nụ cười. Đột nhiên ông ta cảm thấy có một bàn tay đặt trên vai mình. Quay đầu lại, ông ta đối mặt với hai người đàn ông cường tráng.Hai người đó có khí chất dũng mãnh, sắc bén như lợi kiếm ra khỏi vỏ, hiển nhiên không phải người bình thường.“Anh... anh là ai?”Đạo diễn Hoa hoảng sợ nói.Nhân viên công tác bên cạnh cũng lập tức vây quanh tới. Đúng lúc mọi người đang bối rối thì hai người tản ra trái phải.Vừa rồi hai người che khuất tầm mắt của đạo diễn Hoa, nhưng lúc này ông ta có thể nhìn thấy một nhóm người đang đi về phía mình.Khi bọn họ tới gần mình, đạo diễn Hoa mất bình tĩnh.Ông ta không thể tin được xoa xoa hốc mắt.Người đứng giữa đám đông chính là "Vương Nhạc Hạo"!Những sự kiện gần đây về "chiến tranh biên giới" đã gây xôn xao cả nước.Vương Nhạc Hạo dùng 450.000 binh lực tàn sát 400.000 đại quân nước E nhưng thương vong còn chưa tới 5000.Ông đã trở thành anh hùng quốc dân trong mắt người Hoa Hạ. Chiến tích này thật rực rỡ!Trong mắt ông ta, một vị anh hùng dân tộc như vậy còn vĩ đại hơn cái gọi là ngôi sao hàng nghìn lần!“Vương... Vương tướng quân?”Đạo diễn Hoa kích động đến mức hai chân đều đang run rẩy, đầu óc choáng váng vì thiếu oxy.Ông ta nhìn mấy người bên cạnh, khi nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp lạnh lùng, ông ta đột nhiên sửng sốt.“Tập đoàn Vương thị... Tổng giám đốc... Vương Tư Kỳ?” Đột nhiên ông ta nhớ tới chiếc Maserati.Chẳng trách mình lại cảm thấy quen mắt, đây chính là xe của tổng giám đốc tập đoàn Vương thị.Tiếp tục nhìn về phía người khác, miệng ông ta há thành hình chữ O. “Nghệ sĩ dương cầm thiên tài... Vương Nhạc Nhạc!”Là một đạo diễn hạng nhất trong làng giải trí trong nước, ông ta đương nhiên biết được sự tích của Vương Nhạc Nhạc.Chỉ mới mười chín tuổi nhưng cô ấy đã thu hút được hàng chục triệu người hâm mộ bằng những bản nhạc dương cầm du dương duy mỹ.Đáng sợ hơn là fan của cô ấy trải rộng khắp các quốc gia trên thế giới và vô cùng hùng mạnh.Không ngờ cô ấy lại xuất hiện trước mặt mình.Hai chân đạo diễn Hoa run rẩy càng dữ dội hơn, cuối cùng không nhịn được. Bùm...Tất cả mọi người đều sửng sốt.Vương Nhạc Hạo kinh ngạc nhìn về phía đạo diễn, sau đó quay đầu nói với mấy cô con gái.“Ông anh này thật khách sáo, vừa mới gặp mặt đã hành đại lễ này.” “Cái này cha không chịu nổi đâu.”Trần Tuệ vỗ nhẹ một cái bên hông ông, há mồm châm chọc nói. “Anh đấy, nếu không anh cũng quỳ đi, xem như đáp lễ người ta?”Vương Nhạc Hạo cười sang sảng, đi lên kéo đạo diễn, thuận tiện còn phủi bụi trên người ông ta.Nhân viên công tác chuyển đến mấy cái ghế. Đám người nhà họ Vương và đạo diễn Hoa ngồi vây quanh nói chuyện phiếm.Trong lúc nói chuyện mới biết được, Vương Nhạc Hạo là cha của Vương Tiểu Kha.Hơn nữa người đẹp có tư thế oai hùng hiên ngang bên cạnh kia đúng là tướng quân quân khu biên giới.Nhất môn song tướng! Đạo diễn Hoa chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, lại có chút không thở nổi.Lúc trước ông ta cho rằng Vương Tiểu Kha chỉ có bốn chị gái tuyệt thế vô song thôi.Ai ngờ cha của cậu bé lại là Vương Nhạc Hạo!Bây giờ nghĩ lại, có bốn chị gái có gia thế vững vàng, cha của họ quả thật không phải là hạng người vô danh...Sân bay của nhà họ Vương vào lúc này. Một chiếc trực thăng từ từ đáp xuống mặt đất.Cửa cabin mở ra, một cô gái trẻ tuổi ăn mặc thời thượng, da trắng xinh đẹp bước vào lối đi. Cô ấy có khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, đôi môi đỏ và hàm răng trắng, đôimắt đẹp thông minh và trong sáng.Mái tóc dài màu đỏ nhạt của cô ấy xõa ra sau lưng như thác nước, làn da trắng nõn mềm mại dường như có thể ép được ra nước.Một chiếc váy dài màu trắng tinh khiết buông xuống, áo khoác cũng trắng như tuyết, tôn lên vẻ tinh tế và thuần khiếtDưới sự vây quanh của nhân viên công tác, chủ nhiệm quản lý cuống quít chạy tới.Khi chạy đến trước trực thăng, anh ta lập tức cúi người và nói một cách kính trọng với cô gái.“Cô ba, chào mừng cô về nhà!”

Tiểu Kha xách giỏ trái cây theo sát phía sau chị gái.

Đạo diễn Hoa nở nụ cười. Đột nhiên ông ta cảm thấy có một bàn tay đặt trên vai mình. Quay đầu lại, ông ta đối mặt với hai người đàn ông cường tráng.

Hai người đó có khí chất dũng mãnh, sắc bén như lợi kiếm ra khỏi vỏ, hiển nhiên không phải người bình thường.

“Anh... anh là ai?”

Đạo diễn Hoa hoảng sợ nói.

Nhân viên công tác bên cạnh cũng lập tức vây quanh tới. Đúng lúc mọi người đang bối rối thì hai người tản ra trái phải.

Vừa rồi hai người che khuất tầm mắt của đạo diễn Hoa, nhưng lúc này ông ta có thể nhìn thấy một nhóm người đang đi về phía mình.

Khi bọn họ tới gần mình, đạo diễn Hoa mất bình tĩnh.

Ông ta không thể tin được xoa xoa hốc mắt.

Người đứng giữa đám đông chính là "Vương Nhạc Hạo"!

Những sự kiện gần đây về "chiến tranh biên giới" đã gây xôn xao cả nước.

Vương Nhạc Hạo dùng 450.000 binh lực tàn sát 400.000 đại quân nước E nhưng thương vong còn chưa tới 5000.

Ông đã trở thành anh hùng quốc dân trong mắt người Hoa Hạ. Chiến tích này thật rực rỡ!

Trong mắt ông ta, một vị anh hùng dân tộc như vậy còn vĩ đại hơn cái gọi là ngôi sao hàng nghìn lần!

“Vương... Vương tướng quân?”

Đạo diễn Hoa kích động đến mức hai chân đều đang run rẩy, đầu óc choáng váng vì thiếu oxy.

Ông ta nhìn mấy người bên cạnh, khi nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp lạnh lùng, ông ta đột nhiên sửng sốt.

“Tập đoàn Vương thị... Tổng giám đốc... Vương Tư Kỳ?” Đột nhiên ông ta nhớ tới chiếc Maserati.

Chẳng trách mình lại cảm thấy quen mắt, đây chính là xe của tổng giám đốc tập đoàn Vương thị.

Tiếp tục nhìn về phía người khác, miệng ông ta há thành hình chữ O. “Nghệ sĩ dương cầm thiên tài... Vương Nhạc Nhạc!”

Là một đạo diễn hạng nhất trong làng giải trí trong nước, ông ta đương nhiên biết được sự tích của Vương Nhạc Nhạc.

Chỉ mới mười chín tuổi nhưng cô ấy đã thu hút được hàng chục triệu người hâm mộ bằng những bản nhạc dương cầm du dương duy mỹ.

Đáng sợ hơn là fan của cô ấy trải rộng khắp các quốc gia trên thế giới và vô cùng hùng mạnh.

Không ngờ cô ấy lại xuất hiện trước mặt mình.

Hai chân đạo diễn Hoa run rẩy càng dữ dội hơn, cuối cùng không nhịn được. Bùm...

Tất cả mọi người đều sửng sốt.

Vương Nhạc Hạo kinh ngạc nhìn về phía đạo diễn, sau đó quay đầu nói với mấy cô con gái.

“Ông anh này thật khách sáo, vừa mới gặp mặt đã hành đại lễ này.” “Cái này cha không chịu nổi đâu.”

Trần Tuệ vỗ nhẹ một cái bên hông ông, há mồm châm chọc nói. “Anh đấy, nếu không anh cũng quỳ đi, xem như đáp lễ người ta?”

Vương Nhạc Hạo cười sang sảng, đi lên kéo đạo diễn, thuận tiện còn phủi bụi trên người ông ta.

Nhân viên công tác chuyển đến mấy cái ghế. Đám người nhà họ Vương và đạo diễn Hoa ngồi vây quanh nói chuyện phiếm.

Trong lúc nói chuyện mới biết được, Vương Nhạc Hạo là cha của Vương Tiểu Kha.

Hơn nữa người đẹp có tư thế oai hùng hiên ngang bên cạnh kia đúng là tướng quân quân khu biên giới.

Nhất môn song tướng! Đạo diễn Hoa chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, lại có chút không thở nổi.

Lúc trước ông ta cho rằng Vương Tiểu Kha chỉ có bốn chị gái tuyệt thế vô song thôi.

Ai ngờ cha của cậu bé lại là Vương Nhạc Hạo!

Bây giờ nghĩ lại, có bốn chị gái có gia thế vững vàng, cha của họ quả thật không phải là hạng người vô danh...

Sân bay của nhà họ Vương vào lúc này. Một chiếc trực thăng từ từ đáp xuống mặt đất.

Cửa cabin mở ra, một cô gái trẻ tuổi ăn mặc thời thượng, da trắng xinh đẹp bước vào lối đi. Cô ấy có khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, đôi môi đỏ và hàm răng trắng, đôi

mắt đẹp thông minh và trong sáng.

Mái tóc dài màu đỏ nhạt của cô ấy xõa ra sau lưng như thác nước, làn da trắng nõn mềm mại dường như có thể ép được ra nước.

Một chiếc váy dài màu trắng tinh khiết buông xuống, áo khoác cũng trắng như tuyết, tôn lên vẻ tinh tế và thuần khiết

Dưới sự vây quanh của nhân viên công tác, chủ nhiệm quản lý cuống quít chạy tới.

Khi chạy đến trước trực thăng, anh ta lập tức cúi người và nói một cách kính trọng với cô gái.

“Cô ba, chào mừng cô về nhà!”

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Tiểu Kha xách giỏ trái cây theo sát phía sau chị gái.Đạo diễn Hoa nở nụ cười. Đột nhiên ông ta cảm thấy có một bàn tay đặt trên vai mình. Quay đầu lại, ông ta đối mặt với hai người đàn ông cường tráng.Hai người đó có khí chất dũng mãnh, sắc bén như lợi kiếm ra khỏi vỏ, hiển nhiên không phải người bình thường.“Anh... anh là ai?”Đạo diễn Hoa hoảng sợ nói.Nhân viên công tác bên cạnh cũng lập tức vây quanh tới. Đúng lúc mọi người đang bối rối thì hai người tản ra trái phải.Vừa rồi hai người che khuất tầm mắt của đạo diễn Hoa, nhưng lúc này ông ta có thể nhìn thấy một nhóm người đang đi về phía mình.Khi bọn họ tới gần mình, đạo diễn Hoa mất bình tĩnh.Ông ta không thể tin được xoa xoa hốc mắt.Người đứng giữa đám đông chính là "Vương Nhạc Hạo"!Những sự kiện gần đây về "chiến tranh biên giới" đã gây xôn xao cả nước.Vương Nhạc Hạo dùng 450.000 binh lực tàn sát 400.000 đại quân nước E nhưng thương vong còn chưa tới 5000.Ông đã trở thành anh hùng quốc dân trong mắt người Hoa Hạ. Chiến tích này thật rực rỡ!Trong mắt ông ta, một vị anh hùng dân tộc như vậy còn vĩ đại hơn cái gọi là ngôi sao hàng nghìn lần!“Vương... Vương tướng quân?”Đạo diễn Hoa kích động đến mức hai chân đều đang run rẩy, đầu óc choáng váng vì thiếu oxy.Ông ta nhìn mấy người bên cạnh, khi nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp lạnh lùng, ông ta đột nhiên sửng sốt.“Tập đoàn Vương thị... Tổng giám đốc... Vương Tư Kỳ?” Đột nhiên ông ta nhớ tới chiếc Maserati.Chẳng trách mình lại cảm thấy quen mắt, đây chính là xe của tổng giám đốc tập đoàn Vương thị.Tiếp tục nhìn về phía người khác, miệng ông ta há thành hình chữ O. “Nghệ sĩ dương cầm thiên tài... Vương Nhạc Nhạc!”Là một đạo diễn hạng nhất trong làng giải trí trong nước, ông ta đương nhiên biết được sự tích của Vương Nhạc Nhạc.Chỉ mới mười chín tuổi nhưng cô ấy đã thu hút được hàng chục triệu người hâm mộ bằng những bản nhạc dương cầm du dương duy mỹ.Đáng sợ hơn là fan của cô ấy trải rộng khắp các quốc gia trên thế giới và vô cùng hùng mạnh.Không ngờ cô ấy lại xuất hiện trước mặt mình.Hai chân đạo diễn Hoa run rẩy càng dữ dội hơn, cuối cùng không nhịn được. Bùm...Tất cả mọi người đều sửng sốt.Vương Nhạc Hạo kinh ngạc nhìn về phía đạo diễn, sau đó quay đầu nói với mấy cô con gái.“Ông anh này thật khách sáo, vừa mới gặp mặt đã hành đại lễ này.” “Cái này cha không chịu nổi đâu.”Trần Tuệ vỗ nhẹ một cái bên hông ông, há mồm châm chọc nói. “Anh đấy, nếu không anh cũng quỳ đi, xem như đáp lễ người ta?”Vương Nhạc Hạo cười sang sảng, đi lên kéo đạo diễn, thuận tiện còn phủi bụi trên người ông ta.Nhân viên công tác chuyển đến mấy cái ghế. Đám người nhà họ Vương và đạo diễn Hoa ngồi vây quanh nói chuyện phiếm.Trong lúc nói chuyện mới biết được, Vương Nhạc Hạo là cha của Vương Tiểu Kha.Hơn nữa người đẹp có tư thế oai hùng hiên ngang bên cạnh kia đúng là tướng quân quân khu biên giới.Nhất môn song tướng! Đạo diễn Hoa chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, lại có chút không thở nổi.Lúc trước ông ta cho rằng Vương Tiểu Kha chỉ có bốn chị gái tuyệt thế vô song thôi.Ai ngờ cha của cậu bé lại là Vương Nhạc Hạo!Bây giờ nghĩ lại, có bốn chị gái có gia thế vững vàng, cha của họ quả thật không phải là hạng người vô danh...Sân bay của nhà họ Vương vào lúc này. Một chiếc trực thăng từ từ đáp xuống mặt đất.Cửa cabin mở ra, một cô gái trẻ tuổi ăn mặc thời thượng, da trắng xinh đẹp bước vào lối đi. Cô ấy có khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, đôi môi đỏ và hàm răng trắng, đôimắt đẹp thông minh và trong sáng.Mái tóc dài màu đỏ nhạt của cô ấy xõa ra sau lưng như thác nước, làn da trắng nõn mềm mại dường như có thể ép được ra nước.Một chiếc váy dài màu trắng tinh khiết buông xuống, áo khoác cũng trắng như tuyết, tôn lên vẻ tinh tế và thuần khiếtDưới sự vây quanh của nhân viên công tác, chủ nhiệm quản lý cuống quít chạy tới.Khi chạy đến trước trực thăng, anh ta lập tức cúi người và nói một cách kính trọng với cô gái.“Cô ba, chào mừng cô về nhà!”

Chương 268: C268: Bây giờ nghĩ lại