"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái…
Chương 81: C81: Lục điện hạ
Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh NhấtTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Cổ Đại, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái… Diệp Tử trì trệ không chịu dâng hiệp ước đánh cược cho Vân Hạc ký tên. Lần này Vân Hạc cược có chút lớn!Bắc Hoàn thua rồi, chỉ là tổn thất sáu trăm con ngựa thôi.Nhưng nếu như: Vân Hạc thua, hắn sẽ không còn gì nữa, mất hết tương lai."Lục điện hạ, xin hãy nghĩ lại!"Quản gia và những người khác cùng khuyên hắn.Hiện giờ vẫn còn chưa ký kết hiệp ước đánh cược, đổi ý còn kịp.Nếu như ký kết xong hiệp ước đánh cược, không có cơ hội thay đổi nữa!"Yên tâm đi, đề này rất đơn giản!"Vân Hạc tràn đầy tự tin cười, cầm lấy hiệp ước trong tay Diệp Tử, nhanh chóng ký tên và ấn vân tay mình xuống, sau đó đưa hiệp ước cho Ban Bố.Ban Bố cười ha hê, ngay lập tức cũng ký tên và ấn vân tay.Dáng vẻ cả hai đều như nắm chắc phần thẳng trong tay.“Trông điện hạ giống như nắm chắc phần thắng trong tay ha?"Ban Bố tươi cười nhìn Vân Hạc.Vân Hạc từ chối cho ý kiến, nói chắc phần thắng trong tay sao?""Không phải quốc sư cũng như đang nắm"Ha ha!"Đầu người? Lại là đầu người? Nghe những gì Vân Hạc nói, mọi người trong phủ lập tức lo lắng.Song Vân Hạc là Hoàng Tử. Nếu Vân Hạc quyết định đánh cược như vậy, bọn họ cũng không thể ngăn cản.Ban Bố nghĩ giây lát, rồi lập tức sảng khoái trả lời: "Được! Lão phu chịu cược!"Vân Hạc năm lần bảy lượt làm hỏng chuyện tốt của hắn ta, hắn ta thật sự rất muốn lấy đầu của Vân Hạc.Đề toán trước mắt, nhìn thì đơn giản, thật ra rất khó!Hắn ta tin, Vân Hạc chắc chỉ có thể giải ra một đáp án thôi!Nhưng Vân Hạc tuyệt đối không thể nào giải ra hết toàn bộ đáp án! Vân Hạc vốn không thể nhìn ra được điểm ảo diệu của đề toán này! Hắn còn ngu ngốc cho là đề toàn này rất đơn giản."Bút mực đâu!"Vân Hạc cũng không dài dòng, lập tức kêu người chuẩn bị bút mực. Giờ đây hắn cực kỳ không tin tưởng nhân phẩm của con người Ban Bố. Phải để lại chứng cứ!Ban Bố cũng có ý này, đương nhiên sảng khoái đồng ý.Rất nhanh, Vân Hạc bèn bảo Diệp Tử lập hiệp ước đánh cược."Lục điện hạ, nghĩ lại!"Diệp Tử trì trệ không chịu dâng hiệp ước đánh cược cho Vân Hạc ký tên. Lần này Vân Hạc cược có chút lớn!Bắc Hoàn thua rồi, chỉ là tổn thất sáu trăm con ngựa thôi. Nhưng nếu như: Vân Hạc thua, hắn sẽ không còn gì nữa, mất hết tương lai."Lục điện hạ, xin hãy nghĩ lại!"Quản gia và những người khác cùng khuyên hắn.Hiện giờ vẫn còn chưa ký kết hiệp ước đánh cược, đổi ý còn kịp.
Diệp Tử trì trệ không chịu dâng hiệp ước đánh cược cho Vân Hạc ký tên. Lần này Vân Hạc cược có chút lớn!
Bắc Hoàn thua rồi, chỉ là tổn thất sáu trăm con ngựa thôi.
Nhưng nếu như: Vân Hạc thua, hắn sẽ không còn gì nữa, mất hết tương lai.
"Lục điện hạ, xin hãy nghĩ lại!"
Quản gia và những người khác cùng khuyên hắn.
Hiện giờ vẫn còn chưa ký kết hiệp ước đánh cược, đổi ý còn kịp.
Nếu như ký kết xong hiệp ước đánh cược, không có cơ hội thay đổi nữa!
"Yên tâm đi, đề này rất đơn giản!"
Vân Hạc tràn đầy tự tin cười, cầm lấy hiệp ước trong tay Diệp Tử, nhanh chóng ký tên và ấn vân tay mình xuống, sau đó đưa hiệp ước cho Ban Bố.
Ban Bố cười ha hê, ngay lập tức cũng ký tên và ấn vân tay.
Dáng vẻ cả hai đều như nắm chắc phần thẳng trong tay.
“Trông điện hạ giống như nắm chắc phần thắng trong tay ha?"
Ban Bố tươi cười nhìn Vân Hạc.
Vân Hạc từ chối cho ý kiến, nói chắc phần thắng trong tay sao?"
"Không phải quốc sư cũng như đang nắm
"Ha ha!"
Đầu người? Lại là đầu người? Nghe những gì Vân Hạc nói, mọi người trong phủ lập tức lo lắng.
Song Vân Hạc là Hoàng Tử. Nếu Vân Hạc quyết định đánh cược như vậy, bọn họ cũng không thể ngăn cản.
Ban Bố nghĩ giây lát, rồi lập tức sảng khoái trả lời: "Được! Lão phu chịu cược!"
Vân Hạc năm lần bảy lượt làm hỏng chuyện tốt của hắn ta, hắn ta thật sự rất muốn lấy đầu của Vân Hạc.
Đề toán trước mắt, nhìn thì đơn giản, thật ra rất khó!
Hắn ta tin, Vân Hạc chắc chỉ có thể giải ra một đáp án thôi!
Nhưng Vân Hạc tuyệt đối không thể nào giải ra hết toàn bộ đáp án! Vân Hạc vốn không thể nhìn ra được điểm ảo diệu của đề toán này! Hắn còn ngu ngốc cho là đề toàn này rất đơn giản.
"Bút mực đâu!"
Vân Hạc cũng không dài dòng, lập tức kêu người chuẩn bị bút mực. Giờ đây hắn cực kỳ không tin tưởng nhân phẩm của con người Ban Bố. Phải để lại chứng cứ!
Ban Bố cũng có ý này, đương nhiên sảng khoái đồng ý.
Rất nhanh, Vân Hạc bèn bảo Diệp Tử lập hiệp ước đánh cược.
"Lục điện hạ, nghĩ lại!"
Diệp Tử trì trệ không chịu dâng hiệp ước đánh cược cho Vân Hạc ký tên. Lần này Vân Hạc cược có chút lớn!
Bắc Hoàn thua rồi, chỉ là tổn thất sáu trăm con ngựa thôi. Nhưng nếu như: Vân Hạc thua, hắn sẽ không còn gì nữa, mất hết tương lai.
"Lục điện hạ, xin hãy nghĩ lại!"
Quản gia và những người khác cùng khuyên hắn.
Hiện giờ vẫn còn chưa ký kết hiệp ước đánh cược, đổi ý còn kịp.
Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh NhấtTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Cổ Đại, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái… Diệp Tử trì trệ không chịu dâng hiệp ước đánh cược cho Vân Hạc ký tên. Lần này Vân Hạc cược có chút lớn!Bắc Hoàn thua rồi, chỉ là tổn thất sáu trăm con ngựa thôi.Nhưng nếu như: Vân Hạc thua, hắn sẽ không còn gì nữa, mất hết tương lai."Lục điện hạ, xin hãy nghĩ lại!"Quản gia và những người khác cùng khuyên hắn.Hiện giờ vẫn còn chưa ký kết hiệp ước đánh cược, đổi ý còn kịp.Nếu như ký kết xong hiệp ước đánh cược, không có cơ hội thay đổi nữa!"Yên tâm đi, đề này rất đơn giản!"Vân Hạc tràn đầy tự tin cười, cầm lấy hiệp ước trong tay Diệp Tử, nhanh chóng ký tên và ấn vân tay mình xuống, sau đó đưa hiệp ước cho Ban Bố.Ban Bố cười ha hê, ngay lập tức cũng ký tên và ấn vân tay.Dáng vẻ cả hai đều như nắm chắc phần thẳng trong tay.“Trông điện hạ giống như nắm chắc phần thắng trong tay ha?"Ban Bố tươi cười nhìn Vân Hạc.Vân Hạc từ chối cho ý kiến, nói chắc phần thắng trong tay sao?""Không phải quốc sư cũng như đang nắm"Ha ha!"Đầu người? Lại là đầu người? Nghe những gì Vân Hạc nói, mọi người trong phủ lập tức lo lắng.Song Vân Hạc là Hoàng Tử. Nếu Vân Hạc quyết định đánh cược như vậy, bọn họ cũng không thể ngăn cản.Ban Bố nghĩ giây lát, rồi lập tức sảng khoái trả lời: "Được! Lão phu chịu cược!"Vân Hạc năm lần bảy lượt làm hỏng chuyện tốt của hắn ta, hắn ta thật sự rất muốn lấy đầu của Vân Hạc.Đề toán trước mắt, nhìn thì đơn giản, thật ra rất khó!Hắn ta tin, Vân Hạc chắc chỉ có thể giải ra một đáp án thôi!Nhưng Vân Hạc tuyệt đối không thể nào giải ra hết toàn bộ đáp án! Vân Hạc vốn không thể nhìn ra được điểm ảo diệu của đề toán này! Hắn còn ngu ngốc cho là đề toàn này rất đơn giản."Bút mực đâu!"Vân Hạc cũng không dài dòng, lập tức kêu người chuẩn bị bút mực. Giờ đây hắn cực kỳ không tin tưởng nhân phẩm của con người Ban Bố. Phải để lại chứng cứ!Ban Bố cũng có ý này, đương nhiên sảng khoái đồng ý.Rất nhanh, Vân Hạc bèn bảo Diệp Tử lập hiệp ước đánh cược."Lục điện hạ, nghĩ lại!"Diệp Tử trì trệ không chịu dâng hiệp ước đánh cược cho Vân Hạc ký tên. Lần này Vân Hạc cược có chút lớn!Bắc Hoàn thua rồi, chỉ là tổn thất sáu trăm con ngựa thôi. Nhưng nếu như: Vân Hạc thua, hắn sẽ không còn gì nữa, mất hết tương lai."Lục điện hạ, xin hãy nghĩ lại!"Quản gia và những người khác cùng khuyên hắn.Hiện giờ vẫn còn chưa ký kết hiệp ước đánh cược, đổi ý còn kịp.