"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái…
Chương 139: C139: Không nên bảo hắn đi săn bắn
Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh NhấtTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Cổ Đại, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái… “Theo sát ta! Đừng kéo chân taI"Thẩm Hinh làm đầu tàu gương mẫu xông lên phía trước, nàng còn không quên quay đầu trừng Vân Hạc."Được rồi, đừng nhìn ta! Đừng bỏ lỡ con mồi!" 'Vân Hạc vứt cho nàng một ánh mắt xem thường, trong lòng thì buồn bực.Ông già kia cũng thật này, ngài muốn thử thách đám nhi tử của ngài, xem ai thích hợp làm Thái tử, nhưng ngài cũng đừng dày vò ta!Dù sao hắn cũng không có cơ hội làm Thái tử!Ngài muốn chỉnh ta, ngài không thể tùy tiện tìm một lý do sao?Không nên bảo hắn đi săn bắn!Mệt nhất là trong khoảng thời gian này hắn tập cưỡi ngựa rất nhiều.Nếu không, hắn cũng lo lắng mình rớt từ trên lưng ngựa xuống.Vân Hạc mang theo một bụng oán niệm, hắn im lặng đi theo sau Thẩm Hinh.Thẩm Hinh vốn còn đang tức giận, không có lòng dạ nào quan tâm Vân Hạc, nàng nhìn trái nhìn phải, không ngừng tìm tòi tung tích con mồi.Nhưng bọn họ đã đi được hơn mười dặm, lại chưa thấy bóng dáng con mồi nào.Không đúng!Vân Hạc khẽ nhíu mày.Bọn họ đã đi xa như vậy, tại sao chưa nhìn thấy một con mồi nào? Đây chính là Nam Uyển!Địa phương chuyên săn bắn của Hoàng gia!Tại sao lại ít con mồi như vậy?Chẳng lẽ con mồi đều sợ hãi đám mãnh thú phụ hoàng bảo người bỏ thêm vào, nên đã trốn đi?Không đúng!Cho dù sợ tới mức trốn đi, cũng không thể không có bóng dáng nào như vậy! Có vấn đề!Nam Uyển này căn bản không có con mồi!Nói chính xác là căn bản không có con mồi chạy trên mặt đất!Phụ hoàng nham hiểm đã sai người dọn dẹp hiện trường trước đó rồi!Ông ấy và Mục Thuận kẻ xướng người họa, chính là để phòng ngừa đám Hoàng tử băn chết chim.Dù sao Nam Uyển lớn như vậy, xử lý con mồi ở mặt đất rất dễ dàng, những có chim bay về hướng này, bọn họ cũng không ngăn cản được!Vân Hạc suy nghĩ cẩn thận, hắn lập tức hiểu ra. Trận săn bắn này hoàn toàn không phải so ai bắn được nhiều con mồi hơn! Mà là so sánh xem ai trung thực hơn!Thăng cha hờ rõ ràng đã có ý định lập Thái tử!Khi Vân Hạc đang suy nghĩ miên man, Thẩm Hinh bỗng nhìn thấy có gì đó trong rừng cây cách đó không xa.Thẩm Hinh sốt ruột muốn bản chết con mồi, nàng lập tức vọt vào trong rừng.Quả nhiên nàng phát hiện một con hươu sao ở trong rừng.Nhưng đáng tiếc, con hươu sao này đã bị bắn chết, có một mũi tên cắm trên cổ nó.Nhìn con hươu sao thì rõ ràng mới bị bắn chết không lâu. Vân Hạc đi theo vào rừng, hắn nhìn thấy con hươu sao đã chết, thì nhíu mày. Có con mồi?Chẳng lẽ hắn suy đoán sai?Cũng có thể là... Cop q𝐮a cop lại, t𝑟ở lại t𝑟a𝗇g chí𝗇h ~ t 𝑟 𝐮 𝓶 t 𝑟 𝐮 y 𝘦 𝗇﹒V𝑁 ~Vân Hạc suy nghĩ, lại hiểu ra.Con mẹ nó, đây là phụ hoàng muốn hãm hại bọn họ!Đây chắc chắn là phụ hoàng đã sai người chuẩn bị sẵn! Để xem ai sẽ đút con mồi đã bị bắn chết vào túi của mình! Đây cũng là một thử thách!Mẹ nó!"Ông già kia cũng thật là âm hiểm!"Vân Hạc lẩm bẩm.Người có thể ngồi trên ngôi vị Hoàng đế, quả nhiên không có ai là đèn cạn đầu!Đào cái hố này, rồi lại đến cái hố khác cho người ta! "Ngươi nói gì?" Thẩm Hinh quay đầu lại, tức giận nhìn Vân Hạc.
“Theo sát ta! Đừng kéo chân taI"
Thẩm Hinh làm đầu tàu gương mẫu xông lên phía trước, nàng còn không quên quay đầu trừng Vân Hạc.
"Được rồi, đừng nhìn ta! Đừng bỏ lỡ con mồi!" 'Vân Hạc vứt cho nàng một ánh mắt xem thường, trong lòng thì buồn bực.
Ông già kia cũng thật này, ngài muốn thử thách đám nhi tử của ngài, xem ai thích hợp làm Thái tử, nhưng ngài cũng đừng dày vò ta!
Dù sao hắn cũng không có cơ hội làm Thái tử!
Ngài muốn chỉnh ta, ngài không thể tùy tiện tìm một lý do sao?
Không nên bảo hắn đi săn bắn!
Mệt nhất là trong khoảng thời gian này hắn tập cưỡi ngựa rất nhiều.
Nếu không, hắn cũng lo lắng mình rớt từ trên lưng ngựa xuống.
Vân Hạc mang theo một bụng oán niệm, hắn im lặng đi theo sau Thẩm Hinh.
Thẩm Hinh vốn còn đang tức giận, không có lòng dạ nào quan tâm Vân Hạc, nàng nhìn trái nhìn phải, không ngừng tìm tòi tung tích con mồi.
Nhưng bọn họ đã đi được hơn mười dặm, lại chưa thấy bóng dáng con mồi nào.
Không đúng!
Vân Hạc khẽ nhíu mày.
Bọn họ đã đi xa như vậy, tại sao chưa nhìn thấy một con mồi nào? Đây chính là Nam Uyển!
Địa phương chuyên săn bắn của Hoàng gia!
Tại sao lại ít con mồi như vậy?
Chẳng lẽ con mồi đều sợ hãi đám mãnh thú phụ hoàng bảo người bỏ thêm vào, nên đã trốn đi?
Không đúng!
Cho dù sợ tới mức trốn đi, cũng không thể không có bóng dáng nào như vậy! Có vấn đề!
Nam Uyển này căn bản không có con mồi!
Nói chính xác là căn bản không có con mồi chạy trên mặt đất!
Phụ hoàng nham hiểm đã sai người dọn dẹp hiện trường trước đó rồi!
Ông ấy và Mục Thuận kẻ xướng người họa, chính là để phòng ngừa đám Hoàng tử băn chết chim.
Dù sao Nam Uyển lớn như vậy, xử lý con mồi ở mặt đất rất dễ dàng, những có chim bay về hướng này, bọn họ cũng không ngăn cản được!
Vân Hạc suy nghĩ cẩn thận, hắn lập tức hiểu ra. Trận săn bắn này hoàn toàn không phải so ai bắn được nhiều con mồi hơn! Mà là so sánh xem ai trung thực hơn!
Thăng cha hờ rõ ràng đã có ý định lập Thái tử!
Khi Vân Hạc đang suy nghĩ miên man, Thẩm Hinh bỗng nhìn thấy có gì đó trong rừng cây cách đó không xa.
Thẩm Hinh sốt ruột muốn bản chết con mồi, nàng lập tức vọt vào trong rừng.
Quả nhiên nàng phát hiện một con hươu sao ở trong rừng.
Nhưng đáng tiếc, con hươu sao này đã bị bắn chết, có một mũi tên cắm trên cổ nó.
Nhìn con hươu sao thì rõ ràng mới bị bắn chết không lâu. Vân Hạc đi theo vào rừng, hắn nhìn thấy con hươu sao đã chết, thì nhíu mày. Có con mồi?
Chẳng lẽ hắn suy đoán sai?
Cũng có thể là... Cop q𝐮a cop lại, t𝑟ở lại t𝑟a𝗇g chí𝗇h ~ t 𝑟 𝐮 𝓶 t 𝑟 𝐮 y 𝘦 𝗇﹒V𝑁 ~
Vân Hạc suy nghĩ, lại hiểu ra.
Con mẹ nó, đây là phụ hoàng muốn hãm hại bọn họ!
Đây chắc chắn là phụ hoàng đã sai người chuẩn bị sẵn! Để xem ai sẽ đút con mồi đã bị bắn chết vào túi của mình! Đây cũng là một thử thách!
Mẹ nó!
"Ông già kia cũng thật là âm hiểm!"
Vân Hạc lẩm bẩm.
Người có thể ngồi trên ngôi vị Hoàng đế, quả nhiên không có ai là đèn cạn đầu!
Đào cái hố này, rồi lại đến cái hố khác cho người ta! "Ngươi nói gì?" Thẩm Hinh quay đầu lại, tức giận nhìn Vân Hạc.
Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh NhấtTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Cổ Đại, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái… “Theo sát ta! Đừng kéo chân taI"Thẩm Hinh làm đầu tàu gương mẫu xông lên phía trước, nàng còn không quên quay đầu trừng Vân Hạc."Được rồi, đừng nhìn ta! Đừng bỏ lỡ con mồi!" 'Vân Hạc vứt cho nàng một ánh mắt xem thường, trong lòng thì buồn bực.Ông già kia cũng thật này, ngài muốn thử thách đám nhi tử của ngài, xem ai thích hợp làm Thái tử, nhưng ngài cũng đừng dày vò ta!Dù sao hắn cũng không có cơ hội làm Thái tử!Ngài muốn chỉnh ta, ngài không thể tùy tiện tìm một lý do sao?Không nên bảo hắn đi săn bắn!Mệt nhất là trong khoảng thời gian này hắn tập cưỡi ngựa rất nhiều.Nếu không, hắn cũng lo lắng mình rớt từ trên lưng ngựa xuống.Vân Hạc mang theo một bụng oán niệm, hắn im lặng đi theo sau Thẩm Hinh.Thẩm Hinh vốn còn đang tức giận, không có lòng dạ nào quan tâm Vân Hạc, nàng nhìn trái nhìn phải, không ngừng tìm tòi tung tích con mồi.Nhưng bọn họ đã đi được hơn mười dặm, lại chưa thấy bóng dáng con mồi nào.Không đúng!Vân Hạc khẽ nhíu mày.Bọn họ đã đi xa như vậy, tại sao chưa nhìn thấy một con mồi nào? Đây chính là Nam Uyển!Địa phương chuyên săn bắn của Hoàng gia!Tại sao lại ít con mồi như vậy?Chẳng lẽ con mồi đều sợ hãi đám mãnh thú phụ hoàng bảo người bỏ thêm vào, nên đã trốn đi?Không đúng!Cho dù sợ tới mức trốn đi, cũng không thể không có bóng dáng nào như vậy! Có vấn đề!Nam Uyển này căn bản không có con mồi!Nói chính xác là căn bản không có con mồi chạy trên mặt đất!Phụ hoàng nham hiểm đã sai người dọn dẹp hiện trường trước đó rồi!Ông ấy và Mục Thuận kẻ xướng người họa, chính là để phòng ngừa đám Hoàng tử băn chết chim.Dù sao Nam Uyển lớn như vậy, xử lý con mồi ở mặt đất rất dễ dàng, những có chim bay về hướng này, bọn họ cũng không ngăn cản được!Vân Hạc suy nghĩ cẩn thận, hắn lập tức hiểu ra. Trận săn bắn này hoàn toàn không phải so ai bắn được nhiều con mồi hơn! Mà là so sánh xem ai trung thực hơn!Thăng cha hờ rõ ràng đã có ý định lập Thái tử!Khi Vân Hạc đang suy nghĩ miên man, Thẩm Hinh bỗng nhìn thấy có gì đó trong rừng cây cách đó không xa.Thẩm Hinh sốt ruột muốn bản chết con mồi, nàng lập tức vọt vào trong rừng.Quả nhiên nàng phát hiện một con hươu sao ở trong rừng.Nhưng đáng tiếc, con hươu sao này đã bị bắn chết, có một mũi tên cắm trên cổ nó.Nhìn con hươu sao thì rõ ràng mới bị bắn chết không lâu. Vân Hạc đi theo vào rừng, hắn nhìn thấy con hươu sao đã chết, thì nhíu mày. Có con mồi?Chẳng lẽ hắn suy đoán sai?Cũng có thể là... Cop q𝐮a cop lại, t𝑟ở lại t𝑟a𝗇g chí𝗇h ~ t 𝑟 𝐮 𝓶 t 𝑟 𝐮 y 𝘦 𝗇﹒V𝑁 ~Vân Hạc suy nghĩ, lại hiểu ra.Con mẹ nó, đây là phụ hoàng muốn hãm hại bọn họ!Đây chắc chắn là phụ hoàng đã sai người chuẩn bị sẵn! Để xem ai sẽ đút con mồi đã bị bắn chết vào túi của mình! Đây cũng là một thử thách!Mẹ nó!"Ông già kia cũng thật là âm hiểm!"Vân Hạc lẩm bẩm.Người có thể ngồi trên ngôi vị Hoàng đế, quả nhiên không có ai là đèn cạn đầu!Đào cái hố này, rồi lại đến cái hố khác cho người ta! "Ngươi nói gì?" Thẩm Hinh quay đầu lại, tức giận nhìn Vân Hạc.