"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái…

Chương 151: C151: Quỳ xuống

Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh NhấtTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Cổ Đại, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái… "Quỳ xuống!"Văn Đế gầm thét, trừng mắt nhìn Vân Hạc.Vân Hạc không nói nên lời.Mẹ nó!Lão già này giết đến điên rồi đúng không?Chó đi ngang qua cũng phải chịu một cái tát đúng không?Liên quan cái rắm đến hắn!Ngài xử lý sự việc công bằng cũng không cần chơi như vậy!Vân Hạc cay đắng quỳ xuống, trong lòng không khỏi phiền muộn. "Gó phải ngươi không phục hay không?"Văn Đế cầm cây gậy nhìn chằm chằm Vân Hạc."Nhi thần không dám."Vân Hạc lại cay đắng trả lời.Đương nhiên Văn Đế không tin, ông ấy phẫn nộ quát: "Biết vì sao trãẫm bảo. ngươi quỳ xuống không?""Nhi thần... Không biết."Trong lòng Vân Hạc âm thầm bồn chồn.Đừng nói là lão già này đã nhìn ra cái gì rồi nhé?Văn Đế nhìn chằm chằm Vân Hạc, phẫn nộ quát: "Rõ ràng ngươi đã phát hiện những con mồi đã bị bắn giết, tại sao không nói ra? Ngươi không dám nói, hay là không muốn nói?”Bộ dạng Vân Hạc phục tùng, ngay lập tức nói ra lí do thoái thác mà hắn đã chuẩn bị xong từ trước: "Nhi thần chỉ nghĩ những con mồi kia do các huynh đệ khác bắn giết sau đó chạy mất, không ngờ lại do phụ hoàng đã sắp xếp từ trước..."Văn Đế hơi sũng lại, vậy mà lại không tìm được sơ hở trong những lời này của hắn.Sau một thoáng trầm ngâm, Văn Đế lại giận giận đùng đùng hỏi thăm lão Cửu.Nhưng đáp án cũng không khác lắm.Nhưng mà hiện tại Văn Đế đã giết đỏ cả mắt, vốn không có ý định bỏ qua cho Vân Hạc như thế."Vậy ngươi nói một chút, trẫm hứa cho ngươi chiêu mộ năm trăm phủ binh là có dụng ý gì?"Văn Đế trừng mắt nhìn Vân Hạc.Đến rồi!Quay tới quay lui vẫn là tìm lý do thu thập mình phải không?Được lắm!Mình cũng bị đám đồ chơi ngu xuẩn này liên lụy!Vân Hạc thở dài trong nội tâm rồi chậm rãi nói: "Nhi thần biết phụ hoàng thương nhỉ thần, muốn nhỉ thần chiêu mộ năm trăm phủ binh để làm thân binh cho nhỉ thần đi Sóc Bắc sau này...""Ta..."Văn Đế đột nhiên giơ cây gậy lên, suýt chút nữa tức giận đến ngất đi, tức đến mức chỉ nói được mỗi chữ "Ta".Thật sao!

"Quỳ xuống!"

Văn Đế gầm thét, trừng mắt nhìn Vân Hạc.

Vân Hạc không nói nên lời.

Mẹ nó!

Lão già này giết đến điên rồi đúng không?

Chó đi ngang qua cũng phải chịu một cái tát đúng không?

Liên quan cái rắm đến hắn!

Ngài xử lý sự việc công bằng cũng không cần chơi như vậy!

Vân Hạc cay đắng quỳ xuống, trong lòng không khỏi phiền muộn. "Gó phải ngươi không phục hay không?"

Văn Đế cầm cây gậy nhìn chằm chằm Vân Hạc.

"Nhi thần không dám."

Vân Hạc lại cay đắng trả lời.

Đương nhiên Văn Đế không tin, ông ấy phẫn nộ quát: "Biết vì sao trãẫm bảo. ngươi quỳ xuống không?"

"Nhi thần... Không biết."

Trong lòng Vân Hạc âm thầm bồn chồn.

Đừng nói là lão già này đã nhìn ra cái gì rồi nhé?

Văn Đế nhìn chằm chằm Vân Hạc, phẫn nộ quát: "Rõ ràng ngươi đã phát hiện những con mồi đã bị bắn giết, tại sao không nói ra? Ngươi không dám nói, hay là không muốn nói?”

Bộ dạng Vân Hạc phục tùng, ngay lập tức nói ra lí do thoái thác mà hắn đã chuẩn bị xong từ trước: "Nhi thần chỉ nghĩ những con mồi kia do các huynh đệ khác bắn giết sau đó chạy mất, không ngờ lại do phụ hoàng đã sắp xếp từ trước..."

Văn Đế hơi sũng lại, vậy mà lại không tìm được sơ hở trong những lời này của hắn.

Sau một thoáng trầm ngâm, Văn Đế lại giận giận đùng đùng hỏi thăm lão Cửu.

Nhưng đáp án cũng không khác lắm.

Nhưng mà hiện tại Văn Đế đã giết đỏ cả mắt, vốn không có ý định bỏ qua cho Vân Hạc như thế.

"Vậy ngươi nói một chút, trẫm hứa cho ngươi chiêu mộ năm trăm phủ binh là có dụng ý gì?"

Văn Đế trừng mắt nhìn Vân Hạc.

Đến rồi!

Quay tới quay lui vẫn là tìm lý do thu thập mình phải không?

Được lắm!

Mình cũng bị đám đồ chơi ngu xuẩn này liên lụy!

Vân Hạc thở dài trong nội tâm rồi chậm rãi nói: "Nhi thần biết phụ hoàng thương nhỉ thần, muốn nhỉ thần chiêu mộ năm trăm phủ binh để làm thân binh cho nhỉ thần đi Sóc Bắc sau này..."

"Ta..."

Văn Đế đột nhiên giơ cây gậy lên, suýt chút nữa tức giận đến ngất đi, tức đến mức chỉ nói được mỗi chữ "Ta".

Thật sao!

Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh NhấtTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Cổ Đại, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái… "Quỳ xuống!"Văn Đế gầm thét, trừng mắt nhìn Vân Hạc.Vân Hạc không nói nên lời.Mẹ nó!Lão già này giết đến điên rồi đúng không?Chó đi ngang qua cũng phải chịu một cái tát đúng không?Liên quan cái rắm đến hắn!Ngài xử lý sự việc công bằng cũng không cần chơi như vậy!Vân Hạc cay đắng quỳ xuống, trong lòng không khỏi phiền muộn. "Gó phải ngươi không phục hay không?"Văn Đế cầm cây gậy nhìn chằm chằm Vân Hạc."Nhi thần không dám."Vân Hạc lại cay đắng trả lời.Đương nhiên Văn Đế không tin, ông ấy phẫn nộ quát: "Biết vì sao trãẫm bảo. ngươi quỳ xuống không?""Nhi thần... Không biết."Trong lòng Vân Hạc âm thầm bồn chồn.Đừng nói là lão già này đã nhìn ra cái gì rồi nhé?Văn Đế nhìn chằm chằm Vân Hạc, phẫn nộ quát: "Rõ ràng ngươi đã phát hiện những con mồi đã bị bắn giết, tại sao không nói ra? Ngươi không dám nói, hay là không muốn nói?”Bộ dạng Vân Hạc phục tùng, ngay lập tức nói ra lí do thoái thác mà hắn đã chuẩn bị xong từ trước: "Nhi thần chỉ nghĩ những con mồi kia do các huynh đệ khác bắn giết sau đó chạy mất, không ngờ lại do phụ hoàng đã sắp xếp từ trước..."Văn Đế hơi sũng lại, vậy mà lại không tìm được sơ hở trong những lời này của hắn.Sau một thoáng trầm ngâm, Văn Đế lại giận giận đùng đùng hỏi thăm lão Cửu.Nhưng đáp án cũng không khác lắm.Nhưng mà hiện tại Văn Đế đã giết đỏ cả mắt, vốn không có ý định bỏ qua cho Vân Hạc như thế."Vậy ngươi nói một chút, trẫm hứa cho ngươi chiêu mộ năm trăm phủ binh là có dụng ý gì?"Văn Đế trừng mắt nhìn Vân Hạc.Đến rồi!Quay tới quay lui vẫn là tìm lý do thu thập mình phải không?Được lắm!Mình cũng bị đám đồ chơi ngu xuẩn này liên lụy!Vân Hạc thở dài trong nội tâm rồi chậm rãi nói: "Nhi thần biết phụ hoàng thương nhỉ thần, muốn nhỉ thần chiêu mộ năm trăm phủ binh để làm thân binh cho nhỉ thần đi Sóc Bắc sau này...""Ta..."Văn Đế đột nhiên giơ cây gậy lên, suýt chút nữa tức giận đến ngất đi, tức đến mức chỉ nói được mỗi chữ "Ta".Thật sao!

Chương 151: C151: Quỳ xuống