"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái…

Chương 158: C158: Không nhìn ra

Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh NhấtTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Cổ Đại, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái… Lúc ở chỗ Diệp Tử, Vân Hạc cố giả bộ bình tĩnh.Khi về đến phòng, trái tim của hắn lại "Bịch, bịch" nhảy không ngừng.Hiện tại trong đầu hắn toàn là hình ảnh kiều diễm trước đó.Không nhìn ra!Bình thường Diệp Tử khiêm tốn nhưng thực tế lại có vốn liếng như thế.Đang lúc Vân Hạc đưa tay ra thì Tân Sênh lại đẩy cửa bước vào."Điện hạ, người đây là..."Tân Sênh khó hiểu nhìn Vân Hạc đang khoa tay múa chân."Khụ khụ..."Vân Hạc lấy lại tinh thần: "Tay ta bị chuột rút, ta đang cử động ngón tay."'Tân Sênh tiến lên: "Vậy để nô tỳ xoa giúp người!""Không cần, không cần."Vân Hạc xua tay: "Ngươi đi lấy một bầu rượu, lại gọi người chuẩn bị chút thức ăn bưng tới đây, đợi chút nữa... Đợi lát nữa gọi Diệp Tử tới đây một chút, ta có chuyện muốn giao cho nàng ấy."Cũng may là hắn kịp thời dừng lại.Suýt chút nữa đã nói lát nữa Diệp Tử sẽ qua đây."Nô tỳ đi chuẩn bị!"Tân Sênh nói, rồi khom người rời khỏi phòng.Đợi Tân Sênh rời đi, lúc này Vân Hạc mới thở phào nhẹ nhõm và nhanh chóng thu cái móng tội ác này vuốt lại.Mẹ nó, mình bị làm sao vậy?Tân Sênh hầu hạ hắn sinh hoạt thường ngày, hắn cũng không sinh ra bất cứ suy nghĩ nào với Tân Sênh.Tại sao mới nhìn thấy cảnh xuân của Diệp Tử một lần mà trong đầu đã toàn là tà niệm thế này?"Ai, xem ra bản điện hạ vẫn là ngự tỷ khống!” Vân Hạc thầm nói với chính mình.Mẹ nó ai nói là một lolita bằng ba báu vật? Rõ ràng ngự tỷ mới là chân ái!Vân Hạc suy nghĩ lung tung một hồi, sau đó lại vội vàng lắc đầu một cái, cố gắng dứt bỏ tà niệm trong đầu.Cùng lúc đó, Tân Sênh cũng chuẩn bị kỹ càng đồ ăn khuya rồi bưng tới, sau đó đi gọi Diệp Tử.Lúc Tân Sênh đi vào phòng thì Diệp Tử đã mặc y phục tử tế, nàng ấy đang ngồi ở nơi đó ngẩn người, cho tới bây giờ, vệt ửng đỏ trên mặt vẫn chưa tan hết."Phu nhân, điện hạ cho mời người qua một chuyến, nói là có việc."Tân Sênh nói với Diệp Tử.Diệp Tử nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm, ta... Ta đã biết, ta sẽ lập tức qua đó."Không biết vì sao, khi Tân Sênh gọi mình là "Phu nhân”, nàng ấy lại có chút thẹn thùng.Nhưng xưng hô thế này rõ ràng rất bình thường. Nàng ấy là nhị tẩu của Diệp Tử, còn là mệnh phụ do Thánh thượng phong. Dựa theo lễ nghỉ, những nô tỳ trong phủ vốn nên xưng nàng ấy là phu nhân.

Lúc ở chỗ Diệp Tử, Vân Hạc cố giả bộ bình tĩnh.

Khi về đến phòng, trái tim của hắn lại "Bịch, bịch" nhảy không ngừng.

Hiện tại trong đầu hắn toàn là hình ảnh kiều diễm trước đó.

Không nhìn ra!

Bình thường Diệp Tử khiêm tốn nhưng thực tế lại có vốn liếng như thế.

Đang lúc Vân Hạc đưa tay ra thì Tân Sênh lại đẩy cửa bước vào.

"Điện hạ, người đây là..."

Tân Sênh khó hiểu nhìn Vân Hạc đang khoa tay múa chân.

"Khụ khụ..."

Vân Hạc lấy lại tinh thần: "Tay ta bị chuột rút, ta đang cử động ngón tay."

'Tân Sênh tiến lên: "Vậy để nô tỳ xoa giúp người!"

"Không cần, không cần."

Vân Hạc xua tay: "Ngươi đi lấy một bầu rượu, lại gọi người chuẩn bị chút thức ăn bưng tới đây, đợi chút nữa... Đợi lát nữa gọi Diệp Tử tới đây một chút, ta có chuyện muốn giao cho nàng ấy."

Cũng may là hắn kịp thời dừng lại.

Suýt chút nữa đã nói lát nữa Diệp Tử sẽ qua đây.

"Nô tỳ đi chuẩn bị!"

Tân Sênh nói, rồi khom người rời khỏi phòng.

Đợi Tân Sênh rời đi, lúc này Vân Hạc mới thở phào nhẹ nhõm và nhanh chóng thu cái móng tội ác này vuốt lại.

Mẹ nó, mình bị làm sao vậy?

Tân Sênh hầu hạ hắn sinh hoạt thường ngày, hắn cũng không sinh ra bất cứ suy nghĩ nào với Tân Sênh.

Tại sao mới nhìn thấy cảnh xuân của Diệp Tử một lần mà trong đầu đã toàn là tà niệm thế này?

"Ai, xem ra bản điện hạ vẫn là ngự tỷ khống!” Vân Hạc thầm nói với chính mình.

Mẹ nó ai nói là một lolita bằng ba báu vật? Rõ ràng ngự tỷ mới là chân ái!

Vân Hạc suy nghĩ lung tung một hồi, sau đó lại vội vàng lắc đầu một cái, cố gắng dứt bỏ tà niệm trong đầu.

Cùng lúc đó, Tân Sênh cũng chuẩn bị kỹ càng đồ ăn khuya rồi bưng tới, sau đó đi gọi Diệp Tử.

Lúc Tân Sênh đi vào phòng thì Diệp Tử đã mặc y phục tử tế, nàng ấy đang ngồi ở nơi đó ngẩn người, cho tới bây giờ, vệt ửng đỏ trên mặt vẫn chưa tan hết.

"Phu nhân, điện hạ cho mời người qua một chuyến, nói là có việc."

Tân Sênh nói với Diệp Tử.

Diệp Tử nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm, ta... Ta đã biết, ta sẽ lập tức qua đó."

Không biết vì sao, khi Tân Sênh gọi mình là "Phu nhân”, nàng ấy lại có chút thẹn thùng.

Nhưng xưng hô thế này rõ ràng rất bình thường. Nàng ấy là nhị tẩu của Diệp Tử, còn là mệnh phụ do Thánh thượng phong. Dựa theo lễ nghỉ, những nô tỳ trong phủ vốn nên xưng nàng ấy là phu nhân.

Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh NhấtTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Cổ Đại, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Báo! Cấp báo! Bắc Hoàn xảy ra nạn châu chấu nghiêm trọng, đã tập hợp hai mươi vạn ky binh ở biên cương. Quốc sư Bắc Hoàn sẽ đích thân dẫn sứ đoàn đến Hoàng thành xin tiếp tế lương thực, vài ngày nữa sẽ tới nơi!" "Xin tiếp tế lương thực mà phải tập hợp hai mươi vạn ky binh? Bắc Hoàn chết tiệt, rõ ràng là đang uy h**p trãm!" "Bệ hạ, triều ta mới phải trải qua việc Thái tử mưu phản, nội bộ đang vô cùng bất ổn, lúc này không thể khai chiến với Bắc Hoàn!" "Truyền chỉ, lệnh các trọng thần trong triều lập tức vào cung bàn chuyện quan trọng, ai chậm trễ sẽ bị trừng phạt!" Vương triều Đại Càn, nơi ở của Lục hoàng tử, Bích Ba viện. Vân Hạc ngồi một mình trong đình viện. Mặc dù đã bình tĩnh chấp nhận hiện thực việc bản thân đã xuyên không nhưng trong lòng hắn vẫn có chút buồn bực. Tại sao lại xuyên thành tên Hoàng tử yếu đuối này chứ? Mấu chốt là, tên này còn vô tình lấy được huyết thư vạch trần tội phản quốc của Tam hoàng tử mà Thái tử lưu lại, thế là từ đó bị Tam hoàng tử nổi tiếng bi.ến thái… Lúc ở chỗ Diệp Tử, Vân Hạc cố giả bộ bình tĩnh.Khi về đến phòng, trái tim của hắn lại "Bịch, bịch" nhảy không ngừng.Hiện tại trong đầu hắn toàn là hình ảnh kiều diễm trước đó.Không nhìn ra!Bình thường Diệp Tử khiêm tốn nhưng thực tế lại có vốn liếng như thế.Đang lúc Vân Hạc đưa tay ra thì Tân Sênh lại đẩy cửa bước vào."Điện hạ, người đây là..."Tân Sênh khó hiểu nhìn Vân Hạc đang khoa tay múa chân."Khụ khụ..."Vân Hạc lấy lại tinh thần: "Tay ta bị chuột rút, ta đang cử động ngón tay."'Tân Sênh tiến lên: "Vậy để nô tỳ xoa giúp người!""Không cần, không cần."Vân Hạc xua tay: "Ngươi đi lấy một bầu rượu, lại gọi người chuẩn bị chút thức ăn bưng tới đây, đợi chút nữa... Đợi lát nữa gọi Diệp Tử tới đây một chút, ta có chuyện muốn giao cho nàng ấy."Cũng may là hắn kịp thời dừng lại.Suýt chút nữa đã nói lát nữa Diệp Tử sẽ qua đây."Nô tỳ đi chuẩn bị!"Tân Sênh nói, rồi khom người rời khỏi phòng.Đợi Tân Sênh rời đi, lúc này Vân Hạc mới thở phào nhẹ nhõm và nhanh chóng thu cái móng tội ác này vuốt lại.Mẹ nó, mình bị làm sao vậy?Tân Sênh hầu hạ hắn sinh hoạt thường ngày, hắn cũng không sinh ra bất cứ suy nghĩ nào với Tân Sênh.Tại sao mới nhìn thấy cảnh xuân của Diệp Tử một lần mà trong đầu đã toàn là tà niệm thế này?"Ai, xem ra bản điện hạ vẫn là ngự tỷ khống!” Vân Hạc thầm nói với chính mình.Mẹ nó ai nói là một lolita bằng ba báu vật? Rõ ràng ngự tỷ mới là chân ái!Vân Hạc suy nghĩ lung tung một hồi, sau đó lại vội vàng lắc đầu một cái, cố gắng dứt bỏ tà niệm trong đầu.Cùng lúc đó, Tân Sênh cũng chuẩn bị kỹ càng đồ ăn khuya rồi bưng tới, sau đó đi gọi Diệp Tử.Lúc Tân Sênh đi vào phòng thì Diệp Tử đã mặc y phục tử tế, nàng ấy đang ngồi ở nơi đó ngẩn người, cho tới bây giờ, vệt ửng đỏ trên mặt vẫn chưa tan hết."Phu nhân, điện hạ cho mời người qua một chuyến, nói là có việc."Tân Sênh nói với Diệp Tử.Diệp Tử nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm, ta... Ta đã biết, ta sẽ lập tức qua đó."Không biết vì sao, khi Tân Sênh gọi mình là "Phu nhân”, nàng ấy lại có chút thẹn thùng.Nhưng xưng hô thế này rõ ràng rất bình thường. Nàng ấy là nhị tẩu của Diệp Tử, còn là mệnh phụ do Thánh thượng phong. Dựa theo lễ nghỉ, những nô tỳ trong phủ vốn nên xưng nàng ấy là phu nhân.

Chương 158: C158: Không nhìn ra