Ép Hôn Hả?????????????????????- tiếng một con bé vang lên, vọng khắp cả gian phòng rộng lớn. - Con ko cần phải ngạc nhiên như thế. - Cái j`? Bố bảo con ko-cần-phải-ngac-nhiên-như-thế khi bik tin mình sắp phải cưới ng` mà mình chưa gặp mặt một lần sao? Làm sao có thể chứ? Aaaaaaaaaa... Ng` đàn ông đưa tay bịt tai lại trước tiếng hét của con bé. - Đừng có hét lên như thế. Đây là chuyện đã định sẵn từ lúc con còn chưa ra đời. Giờ đã đến lúc rồi. - Từ lúc con-còn-chưa-ra-đời ư? Vậy là cuộc đời con đã đc quyết định trước cả khi con có mặt trên cõi đời này sao? - Đúng vậy. Lúc xưa ông con đã từng lập hôn ước với một ng` bạn rằng nếu con sinh ra là con gái thì sẽ kết hôn với đứa cháu trai của ng` bạn ấy... - Hôn ước cái j` chứ? Ép hôn thì có. Bố a`, bố nỡ để con lấy một ng` ko wen bik sao? Bố...- con bé quay sang năn nỉ ng` đàn ông ngồi trước mặt nó. - Làm sao mà bố nỡ chứ- ng` đàn ông thở dài- nhưng ông của con đã quyết, hơn nữa chúng ta lại ko thể làm trái hôn ước nên... - Kooooooo- con bé…
Chương 142: Chương 142
Ép HônTác giả: Vô DanhÉp Hôn Hả?????????????????????- tiếng một con bé vang lên, vọng khắp cả gian phòng rộng lớn. - Con ko cần phải ngạc nhiên như thế. - Cái j`? Bố bảo con ko-cần-phải-ngac-nhiên-như-thế khi bik tin mình sắp phải cưới ng` mà mình chưa gặp mặt một lần sao? Làm sao có thể chứ? Aaaaaaaaaa... Ng` đàn ông đưa tay bịt tai lại trước tiếng hét của con bé. - Đừng có hét lên như thế. Đây là chuyện đã định sẵn từ lúc con còn chưa ra đời. Giờ đã đến lúc rồi. - Từ lúc con-còn-chưa-ra-đời ư? Vậy là cuộc đời con đã đc quyết định trước cả khi con có mặt trên cõi đời này sao? - Đúng vậy. Lúc xưa ông con đã từng lập hôn ước với một ng` bạn rằng nếu con sinh ra là con gái thì sẽ kết hôn với đứa cháu trai của ng` bạn ấy... - Hôn ước cái j` chứ? Ép hôn thì có. Bố a`, bố nỡ để con lấy một ng` ko wen bik sao? Bố...- con bé quay sang năn nỉ ng` đàn ông ngồi trước mặt nó. - Làm sao mà bố nỡ chứ- ng` đàn ông thở dài- nhưng ông của con đã quyết, hơn nữa chúng ta lại ko thể làm trái hôn ước nên... - Kooooooo- con bé… - Ai nói chứ? Tôi đã nói nhất định sẽ làm- "Cái đồ trời đánh!"- rủa thầm.- Đc, vậy bây giờ cô dọn phòng cho tôi luôn đi- thằng nhok lạnh lùng nói, ánh mắt vẫn nhìn con bé chằm chằm vẻ như đang thăm dò.- Hả? bây giờ?Thằng nhok gật đầu cái rụp. Con bé ngơ ngác, ko biết nói gì hơn, đột nhiên thấy người mình nóng lên, phừng phừng lửa giận......Ko ngờ nó- một thiên kim tiểu thư- lại phải dọn phòng cho tên điên này? Tất cả cũng chỉ vì nó thương em quá....huhu.....Loay hoay một hồi, suy nghĩ khóc lóc ăn vạ đã đời, con bé cuối cùng cũng cúi đầu chấp nhận hiện thực đầy thương tâm của mình một cách thảm não đến ko-thể-thảm-não-hơn-đc-nữa.- Hic, thôi, xem như kiếp trước tôi nợ anh đi. Sao? Đồ lau nhà ở đâu vậy?- con bé ngước mắt lên hỏi, nhưng rồi ngay lập tức lùi lại 1 bước theo phản xạ khi nhìn thấy hàn khí toát ra vô kể từ ánh mắt thằng nhok.....A......đang giữa hè mà sao lạnh vậy a?! Nuốt nước bọt cái ực, con bé ko khỏi than thầm trong lòng..... Cái gì nữa đây a?!?.....Thằng nhok- trước sự co rúm lại vẻ sợ sệt của con bé- vẫn "mĩm cười" đầy "thân thiện" đứng đó nhìn, âm thầm tỏa ra sát khí hàn bănh lạnh lẽo ghê người.... làm con bé chẳng thể làm gì hơn ngoài việc nép vào một góc mà run lẩy bẩy ko thôi.......Quả là cao thủ a!- Anh.....anh....định..làm cái gì vậy hả?.....*run rẩy*Thằng nhok vẫn một mực im lặng, chỉ có khóe môi lại một lần nữa nhếch lên, tạo thành nụ cười nữa miệng, ánh mắt ánh lên rtia nhìn quỷ dị hết sức. Chắc chắn là có chuyện a!- A! Anh làm cái trò g..ì.....- con bé hốt hoảng la lên khi thằng nhok đột ngột dằn mạnh nó vào góc tường, nhưng ngay lập tức, con bé ko thể rên la thêm tiếng nào đc nữa, chỉ biết ấm ứ đầy tuyệt vọng _ __||| (lí do thì.......biết rồi đấy, chậc chậc.....)Nhưng rồi cũng nhanh như khi "hành động", thằng nhok bất ngờ đẩy con bé ra, trong lúc đó con bé vẫn còn đang như ở trên mây, ko hiểu nổi cái quái gì vừa xảy ra vs mình........ôi Chúa ơi!!!!!- Ko.......ko thể nào.....!!!!!Chúa ơi...... Nụ....nụ hôn thứ hai của mình.... Sao.....sao cả hai nụ hôn đầu của mình đều bị mất một cách oan uổng thế này?!?!?!?*khóc ròng*Bên cạnh con bé than khóc nức nở, tiếc thương cho cái thân phận hẩm hiu của mình, thằng nhok từ sau khi buông con bé ra, vẻ mặt đột ngột trở nên có chút hoảng loạn, ko ngừng lắc đầu, rồi đột ngột hét lên, hai tay siết chặt lấy bả vai con bé.
- Ai nói chứ? Tôi đã nói nhất định sẽ làm- "Cái đồ trời đánh!"- rủa thầm.
- Đc, vậy bây giờ cô dọn phòng cho tôi luôn đi- thằng nhok lạnh lùng nói, ánh mắt vẫn nhìn con bé chằm chằm vẻ như đang thăm dò.
- Hả? bây giờ?
Thằng nhok gật đầu cái rụp. Con bé ngơ ngác, ko biết nói gì hơn, đột nhiên thấy người mình nóng lên, phừng phừng lửa giận......Ko ngờ nó- một thiên kim tiểu thư- lại phải dọn phòng cho tên điên này? Tất cả cũng chỉ vì nó thương em quá....huhu.....
Loay hoay một hồi, suy nghĩ khóc lóc ăn vạ đã đời, con bé cuối cùng cũng cúi đầu chấp nhận hiện thực đầy thương tâm của mình một cách thảm não đến ko-thể-thảm-não-hơn-đc-nữa.
- Hic, thôi, xem như kiếp trước tôi nợ anh đi. Sao? Đồ lau nhà ở đâu vậy?- con bé ngước mắt lên hỏi, nhưng rồi ngay lập tức lùi lại 1 bước theo phản xạ khi nhìn thấy hàn khí toát ra vô kể từ ánh mắt thằng nhok.....A......đang giữa hè mà sao lạnh vậy a?! Nuốt nước bọt cái ực, con bé ko khỏi than thầm trong lòng..... Cái gì nữa đây a?!?.....
Thằng nhok- trước sự co rúm lại vẻ sợ sệt của con bé- vẫn "mĩm cười" đầy "thân thiện" đứng đó nhìn, âm thầm tỏa ra sát khí hàn bănh lạnh lẽo ghê người.... làm con bé chẳng thể làm gì hơn ngoài việc nép vào một góc mà run lẩy bẩy ko thôi.......Quả là cao thủ a!
- Anh.....anh....định..làm cái gì vậy hả?.....*run rẩy*
Thằng nhok vẫn một mực im lặng, chỉ có khóe môi lại một lần nữa nhếch lên, tạo thành nụ cười nữa miệng, ánh mắt ánh lên rtia nhìn quỷ dị hết sức. Chắc chắn là có chuyện a!
- A! Anh làm cái trò g..ì.....- con bé hốt hoảng la lên khi thằng nhok đột ngột dằn mạnh nó vào góc tường, nhưng ngay lập tức, con bé ko thể rên la thêm tiếng nào đc nữa, chỉ biết ấm ứ đầy tuyệt vọng _ __||| (lí do thì.......biết rồi đấy, chậc chậc.....)
Nhưng rồi cũng nhanh như khi "hành động", thằng nhok bất ngờ đẩy con bé ra, trong lúc đó con bé vẫn còn đang như ở trên mây, ko hiểu nổi cái quái gì vừa xảy ra vs mình........ôi Chúa ơi!!!!!
- Ko.......ko thể nào.....!!!!!Chúa ơi...... Nụ....nụ hôn thứ hai của mình.... Sao.....sao cả hai nụ hôn đầu của mình đều bị mất một cách oan uổng thế này?!?!?!?*khóc ròng*
Bên cạnh con bé than khóc nức nở, tiếc thương cho cái thân phận hẩm hiu của mình, thằng nhok từ sau khi buông con bé ra, vẻ mặt đột ngột trở nên có chút hoảng loạn, ko ngừng lắc đầu, rồi đột ngột hét lên, hai tay siết chặt lấy bả vai con bé.
Ép HônTác giả: Vô DanhÉp Hôn Hả?????????????????????- tiếng một con bé vang lên, vọng khắp cả gian phòng rộng lớn. - Con ko cần phải ngạc nhiên như thế. - Cái j`? Bố bảo con ko-cần-phải-ngac-nhiên-như-thế khi bik tin mình sắp phải cưới ng` mà mình chưa gặp mặt một lần sao? Làm sao có thể chứ? Aaaaaaaaaa... Ng` đàn ông đưa tay bịt tai lại trước tiếng hét của con bé. - Đừng có hét lên như thế. Đây là chuyện đã định sẵn từ lúc con còn chưa ra đời. Giờ đã đến lúc rồi. - Từ lúc con-còn-chưa-ra-đời ư? Vậy là cuộc đời con đã đc quyết định trước cả khi con có mặt trên cõi đời này sao? - Đúng vậy. Lúc xưa ông con đã từng lập hôn ước với một ng` bạn rằng nếu con sinh ra là con gái thì sẽ kết hôn với đứa cháu trai của ng` bạn ấy... - Hôn ước cái j` chứ? Ép hôn thì có. Bố a`, bố nỡ để con lấy một ng` ko wen bik sao? Bố...- con bé quay sang năn nỉ ng` đàn ông ngồi trước mặt nó. - Làm sao mà bố nỡ chứ- ng` đàn ông thở dài- nhưng ông của con đã quyết, hơn nữa chúng ta lại ko thể làm trái hôn ước nên... - Kooooooo- con bé… - Ai nói chứ? Tôi đã nói nhất định sẽ làm- "Cái đồ trời đánh!"- rủa thầm.- Đc, vậy bây giờ cô dọn phòng cho tôi luôn đi- thằng nhok lạnh lùng nói, ánh mắt vẫn nhìn con bé chằm chằm vẻ như đang thăm dò.- Hả? bây giờ?Thằng nhok gật đầu cái rụp. Con bé ngơ ngác, ko biết nói gì hơn, đột nhiên thấy người mình nóng lên, phừng phừng lửa giận......Ko ngờ nó- một thiên kim tiểu thư- lại phải dọn phòng cho tên điên này? Tất cả cũng chỉ vì nó thương em quá....huhu.....Loay hoay một hồi, suy nghĩ khóc lóc ăn vạ đã đời, con bé cuối cùng cũng cúi đầu chấp nhận hiện thực đầy thương tâm của mình một cách thảm não đến ko-thể-thảm-não-hơn-đc-nữa.- Hic, thôi, xem như kiếp trước tôi nợ anh đi. Sao? Đồ lau nhà ở đâu vậy?- con bé ngước mắt lên hỏi, nhưng rồi ngay lập tức lùi lại 1 bước theo phản xạ khi nhìn thấy hàn khí toát ra vô kể từ ánh mắt thằng nhok.....A......đang giữa hè mà sao lạnh vậy a?! Nuốt nước bọt cái ực, con bé ko khỏi than thầm trong lòng..... Cái gì nữa đây a?!?.....Thằng nhok- trước sự co rúm lại vẻ sợ sệt của con bé- vẫn "mĩm cười" đầy "thân thiện" đứng đó nhìn, âm thầm tỏa ra sát khí hàn bănh lạnh lẽo ghê người.... làm con bé chẳng thể làm gì hơn ngoài việc nép vào một góc mà run lẩy bẩy ko thôi.......Quả là cao thủ a!- Anh.....anh....định..làm cái gì vậy hả?.....*run rẩy*Thằng nhok vẫn một mực im lặng, chỉ có khóe môi lại một lần nữa nhếch lên, tạo thành nụ cười nữa miệng, ánh mắt ánh lên rtia nhìn quỷ dị hết sức. Chắc chắn là có chuyện a!- A! Anh làm cái trò g..ì.....- con bé hốt hoảng la lên khi thằng nhok đột ngột dằn mạnh nó vào góc tường, nhưng ngay lập tức, con bé ko thể rên la thêm tiếng nào đc nữa, chỉ biết ấm ứ đầy tuyệt vọng _ __||| (lí do thì.......biết rồi đấy, chậc chậc.....)Nhưng rồi cũng nhanh như khi "hành động", thằng nhok bất ngờ đẩy con bé ra, trong lúc đó con bé vẫn còn đang như ở trên mây, ko hiểu nổi cái quái gì vừa xảy ra vs mình........ôi Chúa ơi!!!!!- Ko.......ko thể nào.....!!!!!Chúa ơi...... Nụ....nụ hôn thứ hai của mình.... Sao.....sao cả hai nụ hôn đầu của mình đều bị mất một cách oan uổng thế này?!?!?!?*khóc ròng*Bên cạnh con bé than khóc nức nở, tiếc thương cho cái thân phận hẩm hiu của mình, thằng nhok từ sau khi buông con bé ra, vẻ mặt đột ngột trở nên có chút hoảng loạn, ko ngừng lắc đầu, rồi đột ngột hét lên, hai tay siết chặt lấy bả vai con bé.