Tác giả:

Đám mây đen tuyền bay rất thấp, tạo cho người ta cảm giác ngột ngạt, không thở nổi. Những hạt mưa cũng rơi xuống, khu rừng rậm tràn ngập. âm thanh tách tách trầm nặng! Phía sau một gốc cây cổ thụ vang lên từng đợt tiếng r3n rỉ trầm thấp của động vật, mang theo nỗi đau xé rách. Đó là một con sói đồng cỏ, trên đầu nó có một cái lỗ lớn đâm máu, chỉ trước bên phải hơi run rẩy, tiếng r3n rỉ tuyệt vọng phát ra từ trong miệng nó. Ngoài nó ra, trên mặt đất còn có bốn cái xác sói đồng cỏ khác, hai con trong số đó đã bị vặn gấy cổ, chết rất thảm. Không khí ẩm ướt tràn ngập mùi máu nồng nặc! Con sói sắp chết có ánh mắt sợ hãi, luôn nhìn về phía xa. Ở đó có một người, một người đàn ông toàn thân đầy máu. Tay phải của người đàn ông giống như một chiếc kìm đang bóp cổ một con sói đồng cỏ đã chết thảm, máu chảy xuống theo lông của con sói rồi rơi xuống vũng nước. Vũng nước đục nở rộ như một đóa hoa đỏ sẫãm. Người đàn ông đi chân trần, mặc đồng phục tù nhân rách nát, trên người có nhiều vết thương…

Chương 21: C21: Tò mò hại chết mèo

Chiến Binh Tử ThầnTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên HiệpĐám mây đen tuyền bay rất thấp, tạo cho người ta cảm giác ngột ngạt, không thở nổi. Những hạt mưa cũng rơi xuống, khu rừng rậm tràn ngập. âm thanh tách tách trầm nặng! Phía sau một gốc cây cổ thụ vang lên từng đợt tiếng r3n rỉ trầm thấp của động vật, mang theo nỗi đau xé rách. Đó là một con sói đồng cỏ, trên đầu nó có một cái lỗ lớn đâm máu, chỉ trước bên phải hơi run rẩy, tiếng r3n rỉ tuyệt vọng phát ra từ trong miệng nó. Ngoài nó ra, trên mặt đất còn có bốn cái xác sói đồng cỏ khác, hai con trong số đó đã bị vặn gấy cổ, chết rất thảm. Không khí ẩm ướt tràn ngập mùi máu nồng nặc! Con sói sắp chết có ánh mắt sợ hãi, luôn nhìn về phía xa. Ở đó có một người, một người đàn ông toàn thân đầy máu. Tay phải của người đàn ông giống như một chiếc kìm đang bóp cổ một con sói đồng cỏ đã chết thảm, máu chảy xuống theo lông của con sói rồi rơi xuống vũng nước. Vũng nước đục nở rộ như một đóa hoa đỏ sẫãm. Người đàn ông đi chân trần, mặc đồng phục tù nhân rách nát, trên người có nhiều vết thương… “Anh giúp tôi giải vây sao? Anh tốt hơn tên cậu ấm đó chỗ nào hả? Cái gì mà bảo chúng ta đi thuê phòng?” Trương Hân Nghiên càng nói càng cảm thấy tức giận, lại véo Trần Phong một cái, gào lên: “Nếu anh mà không dừng xe lại thì tôi sẽ nhảy xuống!”“Có thể để cho tôi nói chuyện một cách đàng. hoàng không? Tôi đã nói rồi, vẫn chưa giải vây xong đâu!" Trần Phong bất lực lắc đầu, người phụ nữ này hơi ngốc nghếch.Trương Hân Nghiên không hiểu ra sao, nhưng cô ấy đột nhiên nghe thấy một tiếng gầm ở phía sau, khi cô ấy quay đầu nhìn lại, thấy năm chiếc xe máy đang nhanh chóng lao tới, theo sau là chiếc xe thể thao của Dương VĩCô ấy nhất thời tái mặt, lúc này mới hiểu rõ ý của Trần Phong.“Phải làm sao bây giờ?” Trương Hân Nghiên cũng hơi rốt ruột, thấy đối phương không dễ chọc, hơn nữa với tính cách của Dương Vĩ, anh ta nhất định sẽ không từ bỏ ý định!"Cô nghĩ cách cho tôi đi” Trần Phong ném vấn đề cho Trương Hân Nghiên.Trương Hân Nghiên rất đơn thuần, cô ấy thật sự suy nghĩ, sau đó ngẩng đầu nói: “Anh giỏi đánh nhau như vậy, không sợ bọn họ phải không?”“Giỏi đánh nhau?" Trần Phong lập tức bật cười: “Cô nghĩ cách quái quỷ gì vậy? Với bối cảnh của nhà họ, đánh tôi sống dở chết giở, tôi không thể kêu oan được, nhưng tôi động vào họ một chút, có thể bị cha mẹ của họ dùng quyền lực giẫm chết!"Một người phụ nữ gần ba mươi tuổi rồi mà không hiểu đạo lý này chút nào, điều này khiến Trần Phong, rất thất vọng.Trương Hân Nghiên khẽ cắn môi, Trần Phong nói thật sự rất đúng,Những tên cậu ấm đó ý vào gia cảnh để làm xằng làm bậy, người dân bình thường không thể chọc vào.“Vậy anh dừng xe đi, chúng ta nói chuyện với họ!” Trương Hân Nghiên nghiến răng nghiến lợi, sẵn sàng mạo hiểm mạng sống của mình.Cô ấy không tin giữa ban ngày ban mặt mà Dương Vĩ dám ra tay với mình.“Nói chuyện sao? Nói cái khi khô với súc sinh à!” Trần Phong thấp giọng nói, nheo mắt nhìn đoạn đườngcuối, đột nhiên hỏi: “Cô có muốn trải nghiệm cảm giác đến gần cái chết không?”Cảm giác đến gần cái chết? Trương Hân Nghiên ngây người, không hiểu ra sao.“Tên giao hàng, dừng lại cho tao!”Đường Hùng chỉ cách Trần Phong mười mấy mét, phía trước sắp đến điểm cuối, điểm cuối là cầu vượt năm ngang kéo dài.Trần Phong gần như không có lựa chọn nào khác, một khi dừng lại hoặc rẽ vào một góc cua thì sẽ bị Đường Hùng và Dương Vĩ đuổi kịp.Nếu đithắng thì phải vượt qua con đường cao tốc kéo dài có tám làn xe.Trên cầu vượt không có đèn giao thông nên hầu hết xe cộ đều chạy với tốc độ rất nhanh, rất nhiều xe đều vượt quá tốc độ hạn chế.Lúc này, đang là giờ cao điểm tan học tan làm, dòng xe dày đặc, lựa chọn đi xe điện chạy qua không khác gì việc tự tìm đường chết.“Nhắm mắt lại, ôm chặt!"Thấy sắp bị đuổi kịp, hành động của Trần Phong khiến tất cả mọi người sợ ngây ra.Chỉ thấy hẳn nheo mắt, nhìn chäm chằm vào.dòng xe cộ, trực tiếp tăng tốc độ xe lên mức lớn nhất, chạy ngang từ đường phụ lên cầu vượt kéo dài.“A, anh điên à?”Trương Hân Nghiên sợ tái mặt, nhìn xe cộ qua lại, vô thức cúi đầu nhầm mắt, sau đó ôm chặt lấy Trần Phong.Tuy nhiên, Trần Phong lại vô cùng bình tĩnh, hưởng thụ sự to lớn mềm mại phía sau, thẳng thừng xông lên.Xe điện nhỏ đột ngột xuất hiện khiến những chiếc xe trên đường cao tốc sợ ngây người, mọi người đều. đạp phanh né tránh.Trần Phong nheo mắt, không hề có ý định giảm tốc độ.Nhưng chuyện thần kỳ đã xảy ra, chiếc xe điện của hắn dường như được lắp đặt hệ thống né tránh, vừa hay xuyên qua khe hở giữa những chiếc xe.Một lăn xuyên qua bốn làn xe, không hề hao tổn chút nào!Ở giữa có một hàng rào sắt, ngay chỗ vành đai xanh có một khoảng trống, rộng khoảng nửa mét.“Chính là ở đây!”Đầu xe hơi xoay chuyển, Trần Phong lập tức lái qua.Đầu xe vừa ngang qua, hẳn liền đưa một chân ra, đá vào hàng rào, mở cái khe rộng nửa mét thành rộng một mét.Hoàn toàn không hề dừng lại, hẳn lái thẳng vào. bốn làn đường đối diện!Tò mò hại chết mèo, đúng lúc này, Trương Hân Nghiên ôm chặt Trần Phong hé mắt ra nhìn.Tuy nhiên, cảnh tượng trước mắt khiến cô ấy hoảng sợ vô cùng tuyệt vọng.Làn đường ngược lại xuống đốc, tốc độ lưu thông nhanh hơn, hai làn đường ở giữa còn có xe tải lớn chở hàng hóa.Lúc này, Trần Phong đã tiến vào làn đường thứ: hai, Trương Hân Nghiên ngồi nghiêng một bên vừa hay đối mặt với xe tải, chỉ cách đó một mét, suýt chút nữa thì bị tông vào.Nghe tiếng còi xe tải gần đó, sắc mặt của Trương. Hân Nghiên lập tức trở nên tái nhợt. Cô ấy vô thức nhắm mắt lại lần nữa, trái tim lạnh buốt.Có thế nói là chết chắc, không thể nghỉ ngờ!Tài xế lái xe tải cũng kinh hãi, đạp phanh dừng xe.Nhưng người lái xe điện là Trần Phong lại vô cùng bình tĩnh, nheo mắt lại, hơi xoay đầu xe để thay đổi trọng tâm.Sau đó hẳn giơ chân ra, để xe tải đâm vào chân trước của mình trước khi đâm vào hẳn.Cảnh tượng thần kỳ đã xảy raHai chân của Trần Phong giống như lò xo, tác động của chiếc xe tải lớn không làm hẳn ngã mà thay vào đó tạo cho hẳn một gia tốc chéo, giúp hắn vượt qua chiếc xe tải lớn và tăng tốc băng qua làn đường thứ ba!Chiếc xe ở làn thứ tư là một chiếc ô tô nhỏ, dừng lại từ lâu, tài xế há to miệng nhìn chiếc xe điện nhỏ của Trần Phong thoải mái đi ngang qua.

“Anh giúp tôi giải vây sao? Anh tốt hơn tên cậu ấm đó chỗ nào hả? Cái gì mà bảo chúng ta đi thuê phòng?” Trương Hân Nghiên càng nói càng cảm thấy tức giận, lại véo Trần Phong một cái, gào lên: “Nếu anh mà không dừng xe lại thì tôi sẽ nhảy xuống!”

“Có thể để cho tôi nói chuyện một cách đàng. hoàng không? Tôi đã nói rồi, vẫn chưa giải vây xong đâu!" Trần Phong bất lực lắc đầu, người phụ nữ này hơi ngốc nghếch.

Trương Hân Nghiên không hiểu ra sao, nhưng cô ấy đột nhiên nghe thấy một tiếng gầm ở phía sau, khi cô ấy quay đầu nhìn lại, thấy năm chiếc xe máy đang nhanh chóng lao tới, theo sau là chiếc xe thể thao của Dương Vĩ

Cô ấy nhất thời tái mặt, lúc này mới hiểu rõ ý của Trần Phong.

“Phải làm sao bây giờ?” Trương Hân Nghiên cũng hơi rốt ruột, thấy đối phương không dễ chọc, hơn nữa với tính cách của Dương Vĩ, anh ta nhất định sẽ không từ bỏ ý định!

"Cô nghĩ cách cho tôi đi” Trần Phong ném vấn đề cho Trương Hân Nghiên.

Trương Hân Nghiên rất đơn thuần, cô ấy thật sự suy nghĩ, sau đó ngẩng đầu nói: “Anh giỏi đánh nhau như vậy, không sợ bọn họ phải không?”

“Giỏi đánh nhau?" Trần Phong lập tức bật cười: “Cô nghĩ cách quái quỷ gì vậy? Với bối cảnh của nhà họ, đánh tôi sống dở chết giở, tôi không thể kêu oan được, nhưng tôi động vào họ một chút, có thể bị cha mẹ của họ dùng quyền lực giẫm chết!"

Một người phụ nữ gần ba mươi tuổi rồi mà không hiểu đạo lý này chút nào, điều này khiến Trần Phong, rất thất vọng.

Trương Hân Nghiên khẽ cắn môi, Trần Phong nói thật sự rất đúng,

Những tên cậu ấm đó ý vào gia cảnh để làm xằng làm bậy, người dân bình thường không thể chọc vào.

“Vậy anh dừng xe đi, chúng ta nói chuyện với họ!” Trương Hân Nghiên nghiến răng nghiến lợi, sẵn sàng mạo hiểm mạng sống của mình.

Cô ấy không tin giữa ban ngày ban mặt mà Dương Vĩ dám ra tay với mình.

“Nói chuyện sao? Nói cái khi khô với súc sinh à!” Trần Phong thấp giọng nói, nheo mắt nhìn đoạn đường

cuối, đột nhiên hỏi: “Cô có muốn trải nghiệm cảm giác đến gần cái chết không?”

Cảm giác đến gần cái chết? Trương Hân Nghiên ngây người, không hiểu ra sao.

“Tên giao hàng, dừng lại cho tao!”

Đường Hùng chỉ cách Trần Phong mười mấy mét, phía trước sắp đến điểm cuối, điểm cuối là cầu vượt năm ngang kéo dài.

Trần Phong gần như không có lựa chọn nào khác, một khi dừng lại hoặc rẽ vào một góc cua thì sẽ bị Đường Hùng và Dương Vĩ đuổi kịp.

Nếu đithắng thì phải vượt qua con đường cao tốc kéo dài có tám làn xe.

Trên cầu vượt không có đèn giao thông nên hầu hết xe cộ đều chạy với tốc độ rất nhanh, rất nhiều xe đều vượt quá tốc độ hạn chế.

Lúc này, đang là giờ cao điểm tan học tan làm, dòng xe dày đặc, lựa chọn đi xe điện chạy qua không khác gì việc tự tìm đường chết.

“Nhắm mắt lại, ôm chặt!"

Thấy sắp bị đuổi kịp, hành động của Trần Phong khiến tất cả mọi người sợ ngây ra.

Chỉ thấy hẳn nheo mắt, nhìn chäm chằm vào.

dòng xe cộ, trực tiếp tăng tốc độ xe lên mức lớn nhất, chạy ngang từ đường phụ lên cầu vượt kéo dài.

“A, anh điên à?”

Trương Hân Nghiên sợ tái mặt, nhìn xe cộ qua lại, vô thức cúi đầu nhầm mắt, sau đó ôm chặt lấy Trần Phong.

Tuy nhiên, Trần Phong lại vô cùng bình tĩnh, hưởng thụ sự to lớn mềm mại phía sau, thẳng thừng xông lên.

Xe điện nhỏ đột ngột xuất hiện khiến những chiếc xe trên đường cao tốc sợ ngây người, mọi người đều. đạp phanh né tránh.

Trần Phong nheo mắt, không hề có ý định giảm tốc độ.

Nhưng chuyện thần kỳ đã xảy ra, chiếc xe điện của hắn dường như được lắp đặt hệ thống né tránh, vừa hay xuyên qua khe hở giữa những chiếc xe.

Một lăn xuyên qua bốn làn xe, không hề hao tổn chút nào!

Ở giữa có một hàng rào sắt, ngay chỗ vành đai xanh có một khoảng trống, rộng khoảng nửa mét.

“Chính là ở đây!”

Đầu xe hơi xoay chuyển, Trần Phong lập tức lái qua.

Đầu xe vừa ngang qua, hẳn liền đưa một chân ra, đá vào hàng rào, mở cái khe rộng nửa mét thành rộng một mét.

Hoàn toàn không hề dừng lại, hẳn lái thẳng vào. bốn làn đường đối diện!

Tò mò hại chết mèo, đúng lúc này, Trương Hân Nghiên ôm chặt Trần Phong hé mắt ra nhìn.

Tuy nhiên, cảnh tượng trước mắt khiến cô ấy hoảng sợ vô cùng tuyệt vọng.

Làn đường ngược lại xuống đốc, tốc độ lưu thông nhanh hơn, hai làn đường ở giữa còn có xe tải lớn chở hàng hóa.

Lúc này, Trần Phong đã tiến vào làn đường thứ: hai, Trương Hân Nghiên ngồi nghiêng một bên vừa hay đối mặt với xe tải, chỉ cách đó một mét, suýt chút nữa thì bị tông vào.

Nghe tiếng còi xe tải gần đó, sắc mặt của Trương. Hân Nghiên lập tức trở nên tái nhợt. Cô ấy vô thức nhắm mắt lại lần nữa, trái tim lạnh buốt.

Có thế nói là chết chắc, không thể nghỉ ngờ!

Tài xế lái xe tải cũng kinh hãi, đạp phanh dừng xe.

Nhưng người lái xe điện là Trần Phong lại vô cùng bình tĩnh, nheo mắt lại, hơi xoay đầu xe để thay đổi trọng tâm.

Sau đó hẳn giơ chân ra, để xe tải đâm vào chân trước của mình trước khi đâm vào hẳn.

Cảnh tượng thần kỳ đã xảy ra

Hai chân của Trần Phong giống như lò xo, tác động của chiếc xe tải lớn không làm hẳn ngã mà thay vào đó tạo cho hẳn một gia tốc chéo, giúp hắn vượt qua chiếc xe tải lớn và tăng tốc băng qua làn đường thứ ba!

Chiếc xe ở làn thứ tư là một chiếc ô tô nhỏ, dừng lại từ lâu, tài xế há to miệng nhìn chiếc xe điện nhỏ của Trần Phong thoải mái đi ngang qua.

Chiến Binh Tử ThầnTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên HiệpĐám mây đen tuyền bay rất thấp, tạo cho người ta cảm giác ngột ngạt, không thở nổi. Những hạt mưa cũng rơi xuống, khu rừng rậm tràn ngập. âm thanh tách tách trầm nặng! Phía sau một gốc cây cổ thụ vang lên từng đợt tiếng r3n rỉ trầm thấp của động vật, mang theo nỗi đau xé rách. Đó là một con sói đồng cỏ, trên đầu nó có một cái lỗ lớn đâm máu, chỉ trước bên phải hơi run rẩy, tiếng r3n rỉ tuyệt vọng phát ra từ trong miệng nó. Ngoài nó ra, trên mặt đất còn có bốn cái xác sói đồng cỏ khác, hai con trong số đó đã bị vặn gấy cổ, chết rất thảm. Không khí ẩm ướt tràn ngập mùi máu nồng nặc! Con sói sắp chết có ánh mắt sợ hãi, luôn nhìn về phía xa. Ở đó có một người, một người đàn ông toàn thân đầy máu. Tay phải của người đàn ông giống như một chiếc kìm đang bóp cổ một con sói đồng cỏ đã chết thảm, máu chảy xuống theo lông của con sói rồi rơi xuống vũng nước. Vũng nước đục nở rộ như một đóa hoa đỏ sẫãm. Người đàn ông đi chân trần, mặc đồng phục tù nhân rách nát, trên người có nhiều vết thương… “Anh giúp tôi giải vây sao? Anh tốt hơn tên cậu ấm đó chỗ nào hả? Cái gì mà bảo chúng ta đi thuê phòng?” Trương Hân Nghiên càng nói càng cảm thấy tức giận, lại véo Trần Phong một cái, gào lên: “Nếu anh mà không dừng xe lại thì tôi sẽ nhảy xuống!”“Có thể để cho tôi nói chuyện một cách đàng. hoàng không? Tôi đã nói rồi, vẫn chưa giải vây xong đâu!" Trần Phong bất lực lắc đầu, người phụ nữ này hơi ngốc nghếch.Trương Hân Nghiên không hiểu ra sao, nhưng cô ấy đột nhiên nghe thấy một tiếng gầm ở phía sau, khi cô ấy quay đầu nhìn lại, thấy năm chiếc xe máy đang nhanh chóng lao tới, theo sau là chiếc xe thể thao của Dương VĩCô ấy nhất thời tái mặt, lúc này mới hiểu rõ ý của Trần Phong.“Phải làm sao bây giờ?” Trương Hân Nghiên cũng hơi rốt ruột, thấy đối phương không dễ chọc, hơn nữa với tính cách của Dương Vĩ, anh ta nhất định sẽ không từ bỏ ý định!"Cô nghĩ cách cho tôi đi” Trần Phong ném vấn đề cho Trương Hân Nghiên.Trương Hân Nghiên rất đơn thuần, cô ấy thật sự suy nghĩ, sau đó ngẩng đầu nói: “Anh giỏi đánh nhau như vậy, không sợ bọn họ phải không?”“Giỏi đánh nhau?" Trần Phong lập tức bật cười: “Cô nghĩ cách quái quỷ gì vậy? Với bối cảnh của nhà họ, đánh tôi sống dở chết giở, tôi không thể kêu oan được, nhưng tôi động vào họ một chút, có thể bị cha mẹ của họ dùng quyền lực giẫm chết!"Một người phụ nữ gần ba mươi tuổi rồi mà không hiểu đạo lý này chút nào, điều này khiến Trần Phong, rất thất vọng.Trương Hân Nghiên khẽ cắn môi, Trần Phong nói thật sự rất đúng,Những tên cậu ấm đó ý vào gia cảnh để làm xằng làm bậy, người dân bình thường không thể chọc vào.“Vậy anh dừng xe đi, chúng ta nói chuyện với họ!” Trương Hân Nghiên nghiến răng nghiến lợi, sẵn sàng mạo hiểm mạng sống của mình.Cô ấy không tin giữa ban ngày ban mặt mà Dương Vĩ dám ra tay với mình.“Nói chuyện sao? Nói cái khi khô với súc sinh à!” Trần Phong thấp giọng nói, nheo mắt nhìn đoạn đườngcuối, đột nhiên hỏi: “Cô có muốn trải nghiệm cảm giác đến gần cái chết không?”Cảm giác đến gần cái chết? Trương Hân Nghiên ngây người, không hiểu ra sao.“Tên giao hàng, dừng lại cho tao!”Đường Hùng chỉ cách Trần Phong mười mấy mét, phía trước sắp đến điểm cuối, điểm cuối là cầu vượt năm ngang kéo dài.Trần Phong gần như không có lựa chọn nào khác, một khi dừng lại hoặc rẽ vào một góc cua thì sẽ bị Đường Hùng và Dương Vĩ đuổi kịp.Nếu đithắng thì phải vượt qua con đường cao tốc kéo dài có tám làn xe.Trên cầu vượt không có đèn giao thông nên hầu hết xe cộ đều chạy với tốc độ rất nhanh, rất nhiều xe đều vượt quá tốc độ hạn chế.Lúc này, đang là giờ cao điểm tan học tan làm, dòng xe dày đặc, lựa chọn đi xe điện chạy qua không khác gì việc tự tìm đường chết.“Nhắm mắt lại, ôm chặt!"Thấy sắp bị đuổi kịp, hành động của Trần Phong khiến tất cả mọi người sợ ngây ra.Chỉ thấy hẳn nheo mắt, nhìn chäm chằm vào.dòng xe cộ, trực tiếp tăng tốc độ xe lên mức lớn nhất, chạy ngang từ đường phụ lên cầu vượt kéo dài.“A, anh điên à?”Trương Hân Nghiên sợ tái mặt, nhìn xe cộ qua lại, vô thức cúi đầu nhầm mắt, sau đó ôm chặt lấy Trần Phong.Tuy nhiên, Trần Phong lại vô cùng bình tĩnh, hưởng thụ sự to lớn mềm mại phía sau, thẳng thừng xông lên.Xe điện nhỏ đột ngột xuất hiện khiến những chiếc xe trên đường cao tốc sợ ngây người, mọi người đều. đạp phanh né tránh.Trần Phong nheo mắt, không hề có ý định giảm tốc độ.Nhưng chuyện thần kỳ đã xảy ra, chiếc xe điện của hắn dường như được lắp đặt hệ thống né tránh, vừa hay xuyên qua khe hở giữa những chiếc xe.Một lăn xuyên qua bốn làn xe, không hề hao tổn chút nào!Ở giữa có một hàng rào sắt, ngay chỗ vành đai xanh có một khoảng trống, rộng khoảng nửa mét.“Chính là ở đây!”Đầu xe hơi xoay chuyển, Trần Phong lập tức lái qua.Đầu xe vừa ngang qua, hẳn liền đưa một chân ra, đá vào hàng rào, mở cái khe rộng nửa mét thành rộng một mét.Hoàn toàn không hề dừng lại, hẳn lái thẳng vào. bốn làn đường đối diện!Tò mò hại chết mèo, đúng lúc này, Trương Hân Nghiên ôm chặt Trần Phong hé mắt ra nhìn.Tuy nhiên, cảnh tượng trước mắt khiến cô ấy hoảng sợ vô cùng tuyệt vọng.Làn đường ngược lại xuống đốc, tốc độ lưu thông nhanh hơn, hai làn đường ở giữa còn có xe tải lớn chở hàng hóa.Lúc này, Trần Phong đã tiến vào làn đường thứ: hai, Trương Hân Nghiên ngồi nghiêng một bên vừa hay đối mặt với xe tải, chỉ cách đó một mét, suýt chút nữa thì bị tông vào.Nghe tiếng còi xe tải gần đó, sắc mặt của Trương. Hân Nghiên lập tức trở nên tái nhợt. Cô ấy vô thức nhắm mắt lại lần nữa, trái tim lạnh buốt.Có thế nói là chết chắc, không thể nghỉ ngờ!Tài xế lái xe tải cũng kinh hãi, đạp phanh dừng xe.Nhưng người lái xe điện là Trần Phong lại vô cùng bình tĩnh, nheo mắt lại, hơi xoay đầu xe để thay đổi trọng tâm.Sau đó hẳn giơ chân ra, để xe tải đâm vào chân trước của mình trước khi đâm vào hẳn.Cảnh tượng thần kỳ đã xảy raHai chân của Trần Phong giống như lò xo, tác động của chiếc xe tải lớn không làm hẳn ngã mà thay vào đó tạo cho hẳn một gia tốc chéo, giúp hắn vượt qua chiếc xe tải lớn và tăng tốc băng qua làn đường thứ ba!Chiếc xe ở làn thứ tư là một chiếc ô tô nhỏ, dừng lại từ lâu, tài xế há to miệng nhìn chiếc xe điện nhỏ của Trần Phong thoải mái đi ngang qua.

Chương 21: C21: Tò mò hại chết mèo