Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 233: C233: Hai trăm cây số
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… "Sao mình... lại nhớ tới anh ấy!"Cảm xúc trong lòng Diệp Khinh Nhu lẫn lộn.Vẻ ngoài của cô ấy quá rõ ràng, và thứ cùng tồn tại với vẻ ngoài đó chính là thực lực mạnh mẽ của cô ấy.Có rất nhiều đàn ông yêu mến cô ấy, nhưng cũng không có mấy người đủ can đảm theo đuổi cô ấy!Bởi vì cô ấy từng độc ác tuyên bố rằng, muốn làm người đàn ông của Diệp Khinh Nhu ít nhất phải dùng thực lực chinh phục cô ấy!Nhiều năm trôi qua như thế, nhưng cũng không có một người đàn ông nào có thể trở thành đối thử của cô!Cho đến một ngày, Lý Trạch Vũ xuất hiện... Diệp Khinh Nhu tỉnh táo mở mắt, sử dụng khí lực toàn thân lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số mà cô ấy đã nhớ kỹ từ lâu."Lý Trạch Vũ, cậu có thể đến cứu tôi được không..."Tại Tiểu Tu Di Sơn.Lý Trạch Vũ đang gọi điện thoại cho.Jenny, ở bên ngoài vừa xảy ra chuyện được hai phút đã bị hắn biết được.Ngay sau đó hắn cũng không để ý đến phản ứng của mấy người Ngọc Phượng Hoàng nữa, lái trực thăng rời khỏi đó.Hai trăm cây số, ba trăm cây số!Cuối cùng hắn đẩy tốc độ đồng hồ lên đến giới hạn bốn trăm cây số.Mới đang ở Tiểu Tu Di Sơn thoáng một cái đã đến biên giới Tây Cương, chỉ mất hơn hai mươi phút chiếc trực thăng của hắn đã xuất hiện trong chiến khu Tây Cương.Tiếng đại bác, tiếng chém giết, tiếng kêu vang khắp một mảnh.Lúc Lý Trạch Vũ lái phi cơ trực thăng xuất hiện, máy b** ch**n đ** của nước Thần Tam cũng lập tức bay tới chặn lại."Rừm rừm..."Sau khi thành công né được mấy luồng đại bác, đủ để thấy được độ thuần thục của Lý Trạch Vũ trong việc lái máy bay.Thế nhưng hắn cũng biết việc lái trực thăng thông thường cũng không thể nào chống lại máy b** ch**n đ** của quân địch.Có lễ trời cao đã định trước, máy bay trực thăng trùng hợp dừng lại ở ngay bờ sông Thương Lan..Lý Trạch Vũ mở cửa máy bay rồi nhảy xuống. "Ở đây còn có người của nước Đại Hạ này!" "Ầm ầm ầm.."Mấy chục tên binh lính của nước Thần Tam nổ súng càn quét."Tự tìm đường chết!"Lý Trạch Vũ tung người chạy như điên, tốc độ nhanh tới mức ngay cả đạn cũng không theo kịp nhịp bước của hắn.Trong phút chốc đã xông thẳng vào trận doanh của đối phương, như hổ lao vào bầy dê, tung ra ba mươi mấy quyền, hơn hai mươi binh tính của nước Thần Tam đều ngã xuống, nằm im ở đó không một ai còn thở."Diệp Khinh Nhu! Ông đây tới rồi, cô con mẹ nó đang ở đâu?”Lý Trạch Vũ gắn giọng hỏi.Không nghe thấy Diệp Khinh Nhu đáp lời, ngược lại còn thu hút không ít đạn bắn tới.Cũng may Lý Trạch Vũ phản ứng nhanh nhẹn, tiện tay cầm lấy một cây súng trường tiêu diệt không ít người bên phía đối phương, sau đó lại núp sau một mảng nham thạch.Cũng đúng lúc này, một bóng người quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt hắn.
"Sao mình... lại nhớ tới anh ấy!"
Cảm xúc trong lòng Diệp Khinh Nhu lẫn lộn.
Vẻ ngoài của cô ấy quá rõ ràng, và thứ cùng tồn tại với vẻ ngoài đó chính là thực lực mạnh mẽ của cô ấy.
Có rất nhiều đàn ông yêu mến cô ấy, nhưng cũng không có mấy người đủ can đảm theo đuổi cô ấy!
Bởi vì cô ấy từng độc ác tuyên bố rằng, muốn làm người đàn ông của Diệp Khinh Nhu ít nhất phải dùng thực lực chinh phục cô ấy!
Nhiều năm trôi qua như thế, nhưng cũng không có một người đàn ông nào có thể trở thành đối thử của cô!
Cho đến một ngày, Lý Trạch Vũ xuất hiện... Diệp Khinh Nhu tỉnh táo mở mắt, sử dụng khí lực toàn thân lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số mà cô ấy đã nhớ kỹ từ lâu.
"Lý Trạch Vũ, cậu có thể đến cứu tôi được không..."
Tại Tiểu Tu Di Sơn.
Lý Trạch Vũ đang gọi điện thoại cho.Jenny, ở bên ngoài vừa xảy ra chuyện được hai phút đã bị hắn biết được.
Ngay sau đó hắn cũng không để ý đến phản ứng của mấy người Ngọc Phượng Hoàng nữa, lái trực thăng rời khỏi đó.
Hai trăm cây số, ba trăm cây số!
Cuối cùng hắn đẩy tốc độ đồng hồ lên đến giới hạn bốn trăm cây số.
Mới đang ở Tiểu Tu Di Sơn thoáng một cái đã đến biên giới Tây Cương, chỉ mất hơn hai mươi phút chiếc trực thăng của hắn đã xuất hiện trong chiến khu Tây Cương.
Tiếng đại bác, tiếng chém giết, tiếng kêu vang khắp một mảnh.
Lúc Lý Trạch Vũ lái phi cơ trực thăng xuất hiện, máy b** ch**n đ** của nước Thần Tam cũng lập tức bay tới chặn lại.
"Rừm rừm..."
Sau khi thành công né được mấy luồng đại bác, đủ để thấy được độ thuần thục của Lý Trạch Vũ trong việc lái máy bay.
Thế nhưng hắn cũng biết việc lái trực thăng thông thường cũng không thể nào chống lại máy b** ch**n đ** của quân địch.
Có lễ trời cao đã định trước, máy bay trực thăng trùng hợp dừng lại ở ngay bờ sông Thương Lan..
Lý Trạch Vũ mở cửa máy bay rồi nhảy xuống. "Ở đây còn có người của nước Đại Hạ này!" "Ầm ầm ầm.."
Mấy chục tên binh lính của nước Thần Tam nổ súng càn quét.
"Tự tìm đường chết!"
Lý Trạch Vũ tung người chạy như điên, tốc độ nhanh tới mức ngay cả đạn cũng không theo kịp nhịp bước của hắn.
Trong phút chốc đã xông thẳng vào trận doanh của đối phương, như hổ lao vào bầy dê, tung ra ba mươi mấy quyền, hơn hai mươi binh tính của nước Thần Tam đều ngã xuống, nằm im ở đó không một ai còn thở.
"Diệp Khinh Nhu! Ông đây tới rồi, cô con mẹ nó đang ở đâu?”
Lý Trạch Vũ gắn giọng hỏi.
Không nghe thấy Diệp Khinh Nhu đáp lời, ngược lại còn thu hút không ít đạn bắn tới.
Cũng may Lý Trạch Vũ phản ứng nhanh nhẹn, tiện tay cầm lấy một cây súng trường tiêu diệt không ít người bên phía đối phương, sau đó lại núp sau một mảng nham thạch.
Cũng đúng lúc này, một bóng người quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… "Sao mình... lại nhớ tới anh ấy!"Cảm xúc trong lòng Diệp Khinh Nhu lẫn lộn.Vẻ ngoài của cô ấy quá rõ ràng, và thứ cùng tồn tại với vẻ ngoài đó chính là thực lực mạnh mẽ của cô ấy.Có rất nhiều đàn ông yêu mến cô ấy, nhưng cũng không có mấy người đủ can đảm theo đuổi cô ấy!Bởi vì cô ấy từng độc ác tuyên bố rằng, muốn làm người đàn ông của Diệp Khinh Nhu ít nhất phải dùng thực lực chinh phục cô ấy!Nhiều năm trôi qua như thế, nhưng cũng không có một người đàn ông nào có thể trở thành đối thử của cô!Cho đến một ngày, Lý Trạch Vũ xuất hiện... Diệp Khinh Nhu tỉnh táo mở mắt, sử dụng khí lực toàn thân lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số mà cô ấy đã nhớ kỹ từ lâu."Lý Trạch Vũ, cậu có thể đến cứu tôi được không..."Tại Tiểu Tu Di Sơn.Lý Trạch Vũ đang gọi điện thoại cho.Jenny, ở bên ngoài vừa xảy ra chuyện được hai phút đã bị hắn biết được.Ngay sau đó hắn cũng không để ý đến phản ứng của mấy người Ngọc Phượng Hoàng nữa, lái trực thăng rời khỏi đó.Hai trăm cây số, ba trăm cây số!Cuối cùng hắn đẩy tốc độ đồng hồ lên đến giới hạn bốn trăm cây số.Mới đang ở Tiểu Tu Di Sơn thoáng một cái đã đến biên giới Tây Cương, chỉ mất hơn hai mươi phút chiếc trực thăng của hắn đã xuất hiện trong chiến khu Tây Cương.Tiếng đại bác, tiếng chém giết, tiếng kêu vang khắp một mảnh.Lúc Lý Trạch Vũ lái phi cơ trực thăng xuất hiện, máy b** ch**n đ** của nước Thần Tam cũng lập tức bay tới chặn lại."Rừm rừm..."Sau khi thành công né được mấy luồng đại bác, đủ để thấy được độ thuần thục của Lý Trạch Vũ trong việc lái máy bay.Thế nhưng hắn cũng biết việc lái trực thăng thông thường cũng không thể nào chống lại máy b** ch**n đ** của quân địch.Có lễ trời cao đã định trước, máy bay trực thăng trùng hợp dừng lại ở ngay bờ sông Thương Lan..Lý Trạch Vũ mở cửa máy bay rồi nhảy xuống. "Ở đây còn có người của nước Đại Hạ này!" "Ầm ầm ầm.."Mấy chục tên binh lính của nước Thần Tam nổ súng càn quét."Tự tìm đường chết!"Lý Trạch Vũ tung người chạy như điên, tốc độ nhanh tới mức ngay cả đạn cũng không theo kịp nhịp bước của hắn.Trong phút chốc đã xông thẳng vào trận doanh của đối phương, như hổ lao vào bầy dê, tung ra ba mươi mấy quyền, hơn hai mươi binh tính của nước Thần Tam đều ngã xuống, nằm im ở đó không một ai còn thở."Diệp Khinh Nhu! Ông đây tới rồi, cô con mẹ nó đang ở đâu?”Lý Trạch Vũ gắn giọng hỏi.Không nghe thấy Diệp Khinh Nhu đáp lời, ngược lại còn thu hút không ít đạn bắn tới.Cũng may Lý Trạch Vũ phản ứng nhanh nhẹn, tiện tay cầm lấy một cây súng trường tiêu diệt không ít người bên phía đối phương, sau đó lại núp sau một mảng nham thạch.Cũng đúng lúc này, một bóng người quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt hắn.