Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 234: C234: Tôi tới đây
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Người đang núp đằng sau khối nham thạch cách đó không xa chính là Diệp Khinh Nhu, ở vị trí của hắn có thể nhìn thấy rõ ràng, có mười mấy tên địch đang tiến lại gần cô ấy.m ầm ầm!"Lý Trạch Vũ biết địch nhiều ta ít, lúc này chỉ có thể dùng trí óc, không thể địch lại nổi.Ở một phía khác.Diệp Khinh Nhu đang tựa lưng vào một tảng đá, cả người chẳng còn sức lực để đứng dậy."Còn là một đại mỹ nhân cơ đấy, ha ha hai""Các anh em, tối nay chúng ta tận tình buông thả một phen đi!"Trong mắt của một tên lính lang thang lóe lên.Khóe miệng Diệp Khinh Nhu hiện lên nụ cười lạnh, đồng thời cô ấy móc ra một con dao găm từ trong giày lính của mình.Chiến sĩ có thể chết nhưng không thể chịu nhục.Kể từ khi trở thành quân nhân của nước Hạ, cô ấy đã chuẩn bị cho cái chết của mình.Không có sợ hãi, dường như chỉ có chút tiếc nuối, bởi vì không thể gặp được người kia trước khi chết..."Anh hai, các người nhất định phải sống sót trở về đó..."Diệp Khinh Nhu nỉ non một tiếng, rồi đưa con dao trong tay tới gần cổ họng.Ngay khi cô ấy lấy hết dũng khí chuẩn bị chết..."Ai dám động vào một cọng lông của cô ấy, tôi sẽ chôn cả quốc gia của tên đó theo!"Một tiếng nói vô cùng ngang ngược truyền tới từ phía xa. Ngay sau đó, cơ thể mềm mại của Diệp Khinh Nhu run lên. Anh ấy tới!"Khốn kiếp!""Đúng là tự tìm đường chết..."Mắt thấy Lý Trạch Vũ xuất hiện, mấy tên lính của nước Thần Tam cũng đồng loạt chĩa họng súng về phía hắn, thế nhưng bọn họ còn chưa kịp bóp cò..."Đoàng đoàng đoàng!"Từng viên đạn Lý Trạch Vũ b*n r* đều như có gắn mắt bên trong, mỗi một viên đạn đều có thể nhắm chính xác mục tiêu, không một viên nào rơi ra ngoài."Tôi tới đây!"Chỉ ba chữ ngắn ngủi đã khiến Diệp Khinh Nhu bật khóc.Trong thời khắc tuyệt vọng nhất, Lý Trạch Vũ lại đi tới bên cạnh cô ấy..."g**t ch*t anh ta!" "Bằng mọi giá phải g**t ch*t tên đó!" Tướng lĩnh của đám quân lang thang kia hạ lệnh.Một đám quân lính vây quanh lấy Lý Trạch Vũ và Diệp Khinh Nhu."Thật sự xin lỗi, là tôi làm liên luy đến cậu!"Trong giọng nói của Diệp Khinh Nhu toàn là tự trách, thâm trách bản thân vì đã kéo Lý Trạch Vũ đến đây.Với tình hình trước mắt, bọn họ không thể sống sót vượt qua!Lý Trạch Vũ cũng không nói gì, chỉ cõng Diệp Khinh Nhu sau lưng mình, sau đó xé ra một mảnh vải từ trên quần áo của mình buộc người đằng sau lại."Ôm chặt, ông đây đưa cô về nhà!"Giọng nói của hắn không lớn, nhưng vô cùng kiên định...
Người đang núp đằng sau khối nham thạch cách đó không xa chính là Diệp Khinh Nhu, ở vị trí của hắn có thể nhìn thấy rõ ràng, có mười mấy tên địch đang tiến lại gần cô ấy.
m ầm ầm!"
Lý Trạch Vũ biết địch nhiều ta ít, lúc này chỉ có thể dùng trí óc, không thể địch lại nổi.
Ở một phía khác.
Diệp Khinh Nhu đang tựa lưng vào một tảng đá, cả người chẳng còn sức lực để đứng dậy.
"Còn là một đại mỹ nhân cơ đấy, ha ha hai"
"Các anh em, tối nay chúng ta tận tình buông thả một phen đi!"
Trong mắt của một tên lính lang thang lóe lên.
Khóe miệng Diệp Khinh Nhu hiện lên nụ cười lạnh, đồng thời cô ấy móc ra một con dao găm từ trong giày lính của mình.
Chiến sĩ có thể chết nhưng không thể chịu nhục.
Kể từ khi trở thành quân nhân của nước Hạ, cô ấy đã chuẩn bị cho cái chết của mình.
Không có sợ hãi, dường như chỉ có chút tiếc nuối, bởi vì không thể gặp được người kia trước khi chết...
"Anh hai, các người nhất định phải sống sót trở về đó..."
Diệp Khinh Nhu nỉ non một tiếng, rồi đưa con dao trong tay tới gần cổ họng.
Ngay khi cô ấy lấy hết dũng khí chuẩn bị chết...
"Ai dám động vào một cọng lông của cô ấy, tôi sẽ chôn cả quốc gia của tên đó theo!"
Một tiếng nói vô cùng ngang ngược truyền tới từ phía xa. Ngay sau đó, cơ thể mềm mại của Diệp Khinh Nhu run lên. Anh ấy tới!
"Khốn kiếp!"
"Đúng là tự tìm đường chết..."
Mắt thấy Lý Trạch Vũ xuất hiện, mấy tên lính của nước Thần Tam cũng đồng loạt chĩa họng súng về phía hắn, thế nhưng bọn họ còn chưa kịp bóp cò...
"Đoàng đoàng đoàng!"
Từng viên đạn Lý Trạch Vũ b*n r* đều như có gắn mắt bên trong, mỗi một viên đạn đều có thể nhắm chính xác mục tiêu, không một viên nào rơi ra ngoài.
"Tôi tới đây!"
Chỉ ba chữ ngắn ngủi đã khiến Diệp Khinh Nhu bật khóc.
Trong thời khắc tuyệt vọng nhất, Lý Trạch Vũ lại đi tới bên cạnh cô ấy...
"g**t ch*t anh ta!" "Bằng mọi giá phải g**t ch*t tên đó!" Tướng lĩnh của đám quân lang thang kia hạ lệnh.
Một đám quân lính vây quanh lấy Lý Trạch Vũ và Diệp Khinh Nhu.
"Thật sự xin lỗi, là tôi làm liên luy đến cậu!"
Trong giọng nói của Diệp Khinh Nhu toàn là tự trách, thâm trách bản thân vì đã kéo Lý Trạch Vũ đến đây.
Với tình hình trước mắt, bọn họ không thể sống sót vượt qua!
Lý Trạch Vũ cũng không nói gì, chỉ cõng Diệp Khinh Nhu sau lưng mình, sau đó xé ra một mảnh vải từ trên quần áo của mình buộc người đằng sau lại.
"Ôm chặt, ông đây đưa cô về nhà!"
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng vô cùng kiên định...
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Người đang núp đằng sau khối nham thạch cách đó không xa chính là Diệp Khinh Nhu, ở vị trí của hắn có thể nhìn thấy rõ ràng, có mười mấy tên địch đang tiến lại gần cô ấy.m ầm ầm!"Lý Trạch Vũ biết địch nhiều ta ít, lúc này chỉ có thể dùng trí óc, không thể địch lại nổi.Ở một phía khác.Diệp Khinh Nhu đang tựa lưng vào một tảng đá, cả người chẳng còn sức lực để đứng dậy."Còn là một đại mỹ nhân cơ đấy, ha ha hai""Các anh em, tối nay chúng ta tận tình buông thả một phen đi!"Trong mắt của một tên lính lang thang lóe lên.Khóe miệng Diệp Khinh Nhu hiện lên nụ cười lạnh, đồng thời cô ấy móc ra một con dao găm từ trong giày lính của mình.Chiến sĩ có thể chết nhưng không thể chịu nhục.Kể từ khi trở thành quân nhân của nước Hạ, cô ấy đã chuẩn bị cho cái chết của mình.Không có sợ hãi, dường như chỉ có chút tiếc nuối, bởi vì không thể gặp được người kia trước khi chết..."Anh hai, các người nhất định phải sống sót trở về đó..."Diệp Khinh Nhu nỉ non một tiếng, rồi đưa con dao trong tay tới gần cổ họng.Ngay khi cô ấy lấy hết dũng khí chuẩn bị chết..."Ai dám động vào một cọng lông của cô ấy, tôi sẽ chôn cả quốc gia của tên đó theo!"Một tiếng nói vô cùng ngang ngược truyền tới từ phía xa. Ngay sau đó, cơ thể mềm mại của Diệp Khinh Nhu run lên. Anh ấy tới!"Khốn kiếp!""Đúng là tự tìm đường chết..."Mắt thấy Lý Trạch Vũ xuất hiện, mấy tên lính của nước Thần Tam cũng đồng loạt chĩa họng súng về phía hắn, thế nhưng bọn họ còn chưa kịp bóp cò..."Đoàng đoàng đoàng!"Từng viên đạn Lý Trạch Vũ b*n r* đều như có gắn mắt bên trong, mỗi một viên đạn đều có thể nhắm chính xác mục tiêu, không một viên nào rơi ra ngoài."Tôi tới đây!"Chỉ ba chữ ngắn ngủi đã khiến Diệp Khinh Nhu bật khóc.Trong thời khắc tuyệt vọng nhất, Lý Trạch Vũ lại đi tới bên cạnh cô ấy..."g**t ch*t anh ta!" "Bằng mọi giá phải g**t ch*t tên đó!" Tướng lĩnh của đám quân lang thang kia hạ lệnh.Một đám quân lính vây quanh lấy Lý Trạch Vũ và Diệp Khinh Nhu."Thật sự xin lỗi, là tôi làm liên luy đến cậu!"Trong giọng nói của Diệp Khinh Nhu toàn là tự trách, thâm trách bản thân vì đã kéo Lý Trạch Vũ đến đây.Với tình hình trước mắt, bọn họ không thể sống sót vượt qua!Lý Trạch Vũ cũng không nói gì, chỉ cõng Diệp Khinh Nhu sau lưng mình, sau đó xé ra một mảnh vải từ trên quần áo của mình buộc người đằng sau lại."Ôm chặt, ông đây đưa cô về nhà!"Giọng nói của hắn không lớn, nhưng vô cùng kiên định...