Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 470: C470: Cũng đúng lúc này
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… “Thua!”Vừa nói xong, Hướng Dương Thiên đã tấn công trước.Thăm dò lúc trước cho ông ta biết thực lực người thanh niên trước mặt này không cho phép ông ta khinh thường.Dưới chân Lý Trạch Vũ giãm một cái mượn sức bay lên không trung, bàn chân nặng nề đá ra.Năm ngón tay của Hướng Dương Thiên hóa thành vuốt hổ, vừa nhanh vừa chuẩn bắt lấy bắp chân Lý Trạch Vũ, hơi nhích về phía trước rồi nặng nề đấm một phát l*n đ*nh đầu hắn.Lý Trạch Vũ không hề hoang mang, đùi bỗng nhiên co lại giống như lò xo, dưới chân mượn lực đánh trả.“Soạt soạt soạt!”Nắm đấm nặng nề của Hướng Dương Thiên còn chưa kịp nện lên người Lý Trạch Vũ, cả người ngược lại đã bị kéo mấy lần, khiến cho sức mạnh tụ lực của nắm đấm tan biến.Cũng đúng lúc này, Lý Trạch Vũ thu lại bàn chân mạnh mẽ, khoảnh khắc rơi xuống đất thì đánh một chưởng ra.Hướng Dương Thiên phản ứng nhanh nhạy, không lùi mà tiến tới đấm một quyền ra.“Ầm!" Quyền chưởng va nhau, một chiêu này hai người đều không nương tay.“Vù vù!”Một trận gió mạnh bỗng nổi lên.Tư Mã Tam Nương đang tiến lại gần trực tiếp bị đánh bay.Thực lực hai người Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong bình thường, nhưng công phu chạy trốn tuyệt đối không yếu, gần như không hề do dự mà ập tức núp sau lưng Nam Cung Thạc.“Soạt!” Cho dù thực lực Nam Cung Thạc không tầm thường, nhưng vẫn bị kình khí mạnh mẽ làm chấn động đến mức lùi về phía sau.“Tiểu Nam, may mắn hai anh em chúng tôi tiếp được ông.” “Không cần cảm ơn, hôm nào nhớ mời hai chúng tôi uống rượu là được.”Gò má Nam Cung Thạc co rút mấy lần, xém chút không nhịn được muốn chửi mẹ nó.Rỏ ràng hai người lợi ông đây làm bia đỡ đạn, sao còn trở thành hai người giúp ông một tay?Trên đời vì sao lại có người vô liêm sỉ như thế?“Bốp bốp bốp...”Lý Trạch Vũ và Hướng Dương Thiên liên tục ra sát chiêu, nhưng dù sao trong thời khắc quan trọng vẫn có thể hóa giải chiêu thức của đối phương, đánh có đi có về, trong lúc nhất thời khó mà phân thẳng bại.Thời gian uống một tách trà nhanh chóng trôi qua.Hai người đã giao thủ hơn trăm chiêu. . truyện đam mỹCàng đánh trong lòng Hướng Dương Thiên càng khiếp sợ.Nếu như hôm nay không phải tự mình giao thủ với Lý Trạch Vũ, ông ta cũng không tin được một người hơn hai mươi tuổi có thể có thực lực dày công tôi luyện như vậy.Có điều như vậy, ông ta cũng càng chắc chắn Lý Trạch Vũ đã tẩy tủy gân cốt.Âm ầm!“Bốp!"
“Thua!”
Vừa nói xong, Hướng Dương Thiên đã tấn công trước.
Thăm dò lúc trước cho ông ta biết thực lực người thanh niên trước mặt này không cho phép ông ta khinh thường.
Dưới chân Lý Trạch Vũ giãm một cái mượn sức bay lên không trung, bàn chân nặng nề đá ra.
Năm ngón tay của Hướng Dương Thiên hóa thành vuốt hổ, vừa nhanh vừa chuẩn bắt lấy bắp chân Lý Trạch Vũ, hơi nhích về phía trước rồi nặng nề đấm một phát l*n đ*nh đầu hắn.
Lý Trạch Vũ không hề hoang mang, đùi bỗng nhiên co lại giống như lò xo, dưới chân mượn lực đánh trả.
“Soạt soạt soạt!”
Nắm đấm nặng nề của Hướng Dương Thiên còn chưa kịp nện lên người Lý Trạch Vũ, cả người ngược lại đã bị kéo mấy lần, khiến cho sức mạnh tụ lực của nắm đấm tan biến.
Cũng đúng lúc này, Lý Trạch Vũ thu lại bàn chân mạnh mẽ, khoảnh khắc rơi xuống đất thì đánh một chưởng ra.
Hướng Dương Thiên phản ứng nhanh nhạy, không lùi mà tiến tới đấm một quyền ra.
“Ầm!" Quyền chưởng va nhau, một chiêu này hai người đều không nương tay.
“Vù vù!”
Một trận gió mạnh bỗng nổi lên.
Tư Mã Tam Nương đang tiến lại gần trực tiếp bị đánh bay.
Thực lực hai người Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong bình thường, nhưng công phu chạy trốn tuyệt đối không yếu, gần như không hề do dự mà ập tức núp sau lưng Nam Cung Thạc.
“Soạt!” Cho dù thực lực Nam Cung Thạc không tầm thường, nhưng vẫn bị kình khí mạnh mẽ làm chấn động đến mức lùi về phía sau.
“Tiểu Nam, may mắn hai anh em chúng tôi tiếp được ông.” “Không cần cảm ơn, hôm nào nhớ mời hai chúng tôi uống rượu là được.”
Gò má Nam Cung Thạc co rút mấy lần, xém chút không nhịn được muốn chửi mẹ nó.
Rỏ ràng hai người lợi ông đây làm bia đỡ đạn, sao còn trở thành hai người giúp ông một tay?
Trên đời vì sao lại có người vô liêm sỉ như thế?
“Bốp bốp bốp...”
Lý Trạch Vũ và Hướng Dương Thiên liên tục ra sát chiêu, nhưng dù sao trong thời khắc quan trọng vẫn có thể hóa giải chiêu thức của đối phương, đánh có đi có về, trong lúc nhất thời khó mà phân thẳng bại.
Thời gian uống một tách trà nhanh chóng trôi qua.
Hai người đã giao thủ hơn trăm chiêu. . truyện đam mỹ
Càng đánh trong lòng Hướng Dương Thiên càng khiếp sợ.
Nếu như hôm nay không phải tự mình giao thủ với Lý Trạch Vũ, ông ta cũng không tin được một người hơn hai mươi tuổi có thể có thực lực dày công tôi luyện như vậy.
Có điều như vậy, ông ta cũng càng chắc chắn Lý Trạch Vũ đã tẩy tủy gân cốt.
Âm ầm!
“Bốp!"
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… “Thua!”Vừa nói xong, Hướng Dương Thiên đã tấn công trước.Thăm dò lúc trước cho ông ta biết thực lực người thanh niên trước mặt này không cho phép ông ta khinh thường.Dưới chân Lý Trạch Vũ giãm một cái mượn sức bay lên không trung, bàn chân nặng nề đá ra.Năm ngón tay của Hướng Dương Thiên hóa thành vuốt hổ, vừa nhanh vừa chuẩn bắt lấy bắp chân Lý Trạch Vũ, hơi nhích về phía trước rồi nặng nề đấm một phát l*n đ*nh đầu hắn.Lý Trạch Vũ không hề hoang mang, đùi bỗng nhiên co lại giống như lò xo, dưới chân mượn lực đánh trả.“Soạt soạt soạt!”Nắm đấm nặng nề của Hướng Dương Thiên còn chưa kịp nện lên người Lý Trạch Vũ, cả người ngược lại đã bị kéo mấy lần, khiến cho sức mạnh tụ lực của nắm đấm tan biến.Cũng đúng lúc này, Lý Trạch Vũ thu lại bàn chân mạnh mẽ, khoảnh khắc rơi xuống đất thì đánh một chưởng ra.Hướng Dương Thiên phản ứng nhanh nhạy, không lùi mà tiến tới đấm một quyền ra.“Ầm!" Quyền chưởng va nhau, một chiêu này hai người đều không nương tay.“Vù vù!”Một trận gió mạnh bỗng nổi lên.Tư Mã Tam Nương đang tiến lại gần trực tiếp bị đánh bay.Thực lực hai người Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong bình thường, nhưng công phu chạy trốn tuyệt đối không yếu, gần như không hề do dự mà ập tức núp sau lưng Nam Cung Thạc.“Soạt!” Cho dù thực lực Nam Cung Thạc không tầm thường, nhưng vẫn bị kình khí mạnh mẽ làm chấn động đến mức lùi về phía sau.“Tiểu Nam, may mắn hai anh em chúng tôi tiếp được ông.” “Không cần cảm ơn, hôm nào nhớ mời hai chúng tôi uống rượu là được.”Gò má Nam Cung Thạc co rút mấy lần, xém chút không nhịn được muốn chửi mẹ nó.Rỏ ràng hai người lợi ông đây làm bia đỡ đạn, sao còn trở thành hai người giúp ông một tay?Trên đời vì sao lại có người vô liêm sỉ như thế?“Bốp bốp bốp...”Lý Trạch Vũ và Hướng Dương Thiên liên tục ra sát chiêu, nhưng dù sao trong thời khắc quan trọng vẫn có thể hóa giải chiêu thức của đối phương, đánh có đi có về, trong lúc nhất thời khó mà phân thẳng bại.Thời gian uống một tách trà nhanh chóng trôi qua.Hai người đã giao thủ hơn trăm chiêu. . truyện đam mỹCàng đánh trong lòng Hướng Dương Thiên càng khiếp sợ.Nếu như hôm nay không phải tự mình giao thủ với Lý Trạch Vũ, ông ta cũng không tin được một người hơn hai mươi tuổi có thể có thực lực dày công tôi luyện như vậy.Có điều như vậy, ông ta cũng càng chắc chắn Lý Trạch Vũ đã tẩy tủy gân cốt.Âm ầm!“Bốp!"