Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 471: C471: Cao thủ đều cô đơn
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Hai bên giao thủ lại đối chưởng rồi lập tức ăn ý tách ra.Hướng Dương Thiên thở ra một hơi, ra vẻ bình tĩnh nói xuất thiếu niên, sảng khoái, sảng khoái!”“Quả nhiên anh hùng “Nói thật bản thiếu gia cũng đã lâu không đánh sảng khoái như vậy.” Lý Trạch Vũ cười tiêu sái.Cao thủ đều cô đơn, rất khó gặp được một người có thể khiến mình ra tay hết sức.Hai người trông có vẻ có mùi vị cùng chung chí hướng.“Người anh em, chỉ cần cậu bằng lòng thần phục tôi, chờ bản tọa hoàn thành đại nghiệp, đến lúc đó có thể cho cậu phong quan tiến tước, khiến cậu có được vinh hoa phú quý hưởng thụ không hết cả đời.” Hướng Dương Thiên lại nảy sinh ý tưởng yêu tài của mình.“Chậc chậc”“Tôi không có hứng thú với tiền, về phần làm quan... Haizz!”Lý Trạch Vũ cười khinh miệt: “Trên đời này có ông quan nào dám tự cao tự đại trước mặt tôi?”“Vậy chính là không nói chuyện được?” Tia chết chóc trong mắt Hướng Dương Thiên hiện lên.Sự mạnh mẽ của Lý Trạch Vũ đã nằm ngoài dự đoán của ông ta, nếu người như vậy không để cho mình xài, tương lai ắt thành họa lớn.Cho nên ông ta nhất định phải giải quyết đối phương ở đây.“Cũng không phải không nói được.” Vẻ mặt Lý Trạch Vũ thành thật: “Ông có thể thần phục tôi, tôi bảo đảm cả đời này ông có thể ăn được bốn món ăn một chén canh.”“Khốn kiếp.”Hướng Dương Thiên chưa từng bị người ta trêu đùa như vậy, chọc tức đến mức sắt mặt ông ta hoàn toàn tối sầm.“Vù vùi” Hai người lại vật lộn.Lúc chiêu thức của Hướng Dương Thiên càng ngày càng sắc bén, cho dù Lý Trạch Vũ đã đồng thời sử dùng quyền cước cũng hơi không chống đỡ được.Tư Mã Tam Nương xem chiến vốn tràn ngập lòng tin với Hướng Dương Thiên, trước mắt nhìn thấy Lý Trạch Vũ rõ ràng không đủ lực lượng dự trữ, khóe miệng không khỏi nở nụ cười lạnh.Hiển nhiên bà ta có vẻ nhữ đã nhìn thấy cảnh Lý Trạch Vũ nằm xuống.Nam Cung Thạch bên kia đã sốt ruột muốn chết rồi.Nếu như Lý Trạch Vũ thua, vậy ông ta tuyệt đối khó thoát khỏi cái chết.Bởi vì Hướng Dương Thiên tới bây giờ đều là loại người tàn nhẫn giết người không chớp mắt, tuyệt đối sẽ không buông tha cho ông ta vì niệm tình cũ.Vừa nghĩ tới đây, bỗng nhiên Nam Cung Thạc đã có suy nghĩ muốn phản bội lần nữa.Đến mức độc cóc trong người ông ta cũng đã nghĩ kỹ, chỉ cần bắt giữ Lý Trạch Vũ, ông ta có một trăm cách khiến hắn giao ra thuốc giải.
Hai bên giao thủ lại đối chưởng rồi lập tức ăn ý tách ra.
Hướng Dương Thiên thở ra một hơi, ra vẻ bình tĩnh nói xuất thiếu niên, sảng khoái, sảng khoái!”
“Quả nhiên anh hùng “Nói thật bản thiếu gia cũng đã lâu không đánh sảng khoái như vậy.” Lý Trạch Vũ cười tiêu sái.
Cao thủ đều cô đơn, rất khó gặp được một người có thể khiến mình ra tay hết sức.
Hai người trông có vẻ có mùi vị cùng chung chí hướng.
“Người anh em, chỉ cần cậu bằng lòng thần phục tôi, chờ bản tọa hoàn thành đại nghiệp, đến lúc đó có thể cho cậu phong quan tiến tước, khiến cậu có được vinh hoa phú quý hưởng thụ không hết cả đời.” Hướng Dương Thiên lại nảy sinh ý tưởng yêu tài của mình.
“Chậc chậc”
“Tôi không có hứng thú với tiền, về phần làm quan... Haizz!”
Lý Trạch Vũ cười khinh miệt: “Trên đời này có ông quan nào dám tự cao tự đại trước mặt tôi?”
“Vậy chính là không nói chuyện được?” Tia chết chóc trong mắt Hướng Dương Thiên hiện lên.
Sự mạnh mẽ của Lý Trạch Vũ đã nằm ngoài dự đoán của ông ta, nếu người như vậy không để cho mình xài, tương lai ắt thành họa lớn.
Cho nên ông ta nhất định phải giải quyết đối phương ở đây.
“Cũng không phải không nói được.” Vẻ mặt Lý Trạch Vũ thành thật: “Ông có thể thần phục tôi, tôi bảo đảm cả đời này ông có thể ăn được bốn món ăn một chén canh.”
“Khốn kiếp.”
Hướng Dương Thiên chưa từng bị người ta trêu đùa như vậy, chọc tức đến mức sắt mặt ông ta hoàn toàn tối sầm.
“Vù vùi” Hai người lại vật lộn.
Lúc chiêu thức của Hướng Dương Thiên càng ngày càng sắc bén, cho dù Lý Trạch Vũ đã đồng thời sử dùng quyền cước cũng hơi không chống đỡ được.
Tư Mã Tam Nương xem chiến vốn tràn ngập lòng tin với Hướng Dương Thiên, trước mắt nhìn thấy Lý Trạch Vũ rõ ràng không đủ lực lượng dự trữ, khóe miệng không khỏi nở nụ cười lạnh.
Hiển nhiên bà ta có vẻ nhữ đã nhìn thấy cảnh Lý Trạch Vũ nằm xuống.
Nam Cung Thạch bên kia đã sốt ruột muốn chết rồi.
Nếu như Lý Trạch Vũ thua, vậy ông ta tuyệt đối khó thoát khỏi cái chết.
Bởi vì Hướng Dương Thiên tới bây giờ đều là loại người tàn nhẫn giết người không chớp mắt, tuyệt đối sẽ không buông tha cho ông ta vì niệm tình cũ.
Vừa nghĩ tới đây, bỗng nhiên Nam Cung Thạc đã có suy nghĩ muốn phản bội lần nữa.
Đến mức độc cóc trong người ông ta cũng đã nghĩ kỹ, chỉ cần bắt giữ Lý Trạch Vũ, ông ta có một trăm cách khiến hắn giao ra thuốc giải.
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Hai bên giao thủ lại đối chưởng rồi lập tức ăn ý tách ra.Hướng Dương Thiên thở ra một hơi, ra vẻ bình tĩnh nói xuất thiếu niên, sảng khoái, sảng khoái!”“Quả nhiên anh hùng “Nói thật bản thiếu gia cũng đã lâu không đánh sảng khoái như vậy.” Lý Trạch Vũ cười tiêu sái.Cao thủ đều cô đơn, rất khó gặp được một người có thể khiến mình ra tay hết sức.Hai người trông có vẻ có mùi vị cùng chung chí hướng.“Người anh em, chỉ cần cậu bằng lòng thần phục tôi, chờ bản tọa hoàn thành đại nghiệp, đến lúc đó có thể cho cậu phong quan tiến tước, khiến cậu có được vinh hoa phú quý hưởng thụ không hết cả đời.” Hướng Dương Thiên lại nảy sinh ý tưởng yêu tài của mình.“Chậc chậc”“Tôi không có hứng thú với tiền, về phần làm quan... Haizz!”Lý Trạch Vũ cười khinh miệt: “Trên đời này có ông quan nào dám tự cao tự đại trước mặt tôi?”“Vậy chính là không nói chuyện được?” Tia chết chóc trong mắt Hướng Dương Thiên hiện lên.Sự mạnh mẽ của Lý Trạch Vũ đã nằm ngoài dự đoán của ông ta, nếu người như vậy không để cho mình xài, tương lai ắt thành họa lớn.Cho nên ông ta nhất định phải giải quyết đối phương ở đây.“Cũng không phải không nói được.” Vẻ mặt Lý Trạch Vũ thành thật: “Ông có thể thần phục tôi, tôi bảo đảm cả đời này ông có thể ăn được bốn món ăn một chén canh.”“Khốn kiếp.”Hướng Dương Thiên chưa từng bị người ta trêu đùa như vậy, chọc tức đến mức sắt mặt ông ta hoàn toàn tối sầm.“Vù vùi” Hai người lại vật lộn.Lúc chiêu thức của Hướng Dương Thiên càng ngày càng sắc bén, cho dù Lý Trạch Vũ đã đồng thời sử dùng quyền cước cũng hơi không chống đỡ được.Tư Mã Tam Nương xem chiến vốn tràn ngập lòng tin với Hướng Dương Thiên, trước mắt nhìn thấy Lý Trạch Vũ rõ ràng không đủ lực lượng dự trữ, khóe miệng không khỏi nở nụ cười lạnh.Hiển nhiên bà ta có vẻ nhữ đã nhìn thấy cảnh Lý Trạch Vũ nằm xuống.Nam Cung Thạch bên kia đã sốt ruột muốn chết rồi.Nếu như Lý Trạch Vũ thua, vậy ông ta tuyệt đối khó thoát khỏi cái chết.Bởi vì Hướng Dương Thiên tới bây giờ đều là loại người tàn nhẫn giết người không chớp mắt, tuyệt đối sẽ không buông tha cho ông ta vì niệm tình cũ.Vừa nghĩ tới đây, bỗng nhiên Nam Cung Thạc đã có suy nghĩ muốn phản bội lần nữa.Đến mức độc cóc trong người ông ta cũng đã nghĩ kỹ, chỉ cần bắt giữ Lý Trạch Vũ, ông ta có một trăm cách khiến hắn giao ra thuốc giải.