Tác giả:

"Chihiro, Chihiro!" Minatsuki Sakura, mẹ của Minatsuki Chihiro đứng trước giường của cô, hai tay chống nạnh, sắc mặt khó coi vô cùng. Mà nhân vật chính của chúng ta Minatsuki Chihiro vẫn còn đang co người bên trong lớp chăn dày, không để lộ chút khe hở nào. "Chihiro, dậy mau, con có nghe mẹ nói gì không?!" "Mẹ...cho con ngủ thêm chút nữa...." Thanh âm của Chihiro nhỏ như muỗi kêu, rầu rĩ từ trong chăn truyền ra. Có lẽ vẫn chưa tỉnh ngủ. "Ngủ thêm chút nữa?" Sakura hai tay dơ lên ôm đầu, sau đó chống nạnh, đúng chất người đàn bà chanh chua:" Con đã nói điều này nửa tiếng trước! Nếu con không dậy ngay bây giờ, con sẽ muộn học đó biết không!!" Mặc cho mẹ vẫn đang gào thét, Chihiro thậm chí còn chuẩn bị sẵn miếng bịt tai để không bị ồn ào. Xoay người một cái, ngủ. Sakura hai mắt bốc hỏa, răng nghiến kèn kẹt. "Bác gái, vẫn là để cháu đi." Ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm lạnh lẽo nghiêm túc, Sakura buông tay, quay đầu cười ôn hoà: "Là Kuro a, phiền cháu rồi." Khẽ gật đầu một cái,…

Chương 16: Kí ức bị lãng quên

(Conan Đồng Nhân) Boss Mafia Là Thanh Mai Trúc MãTác giả: Uchiha_YukinoTruyện Đông Phương"Chihiro, Chihiro!" Minatsuki Sakura, mẹ của Minatsuki Chihiro đứng trước giường của cô, hai tay chống nạnh, sắc mặt khó coi vô cùng. Mà nhân vật chính của chúng ta Minatsuki Chihiro vẫn còn đang co người bên trong lớp chăn dày, không để lộ chút khe hở nào. "Chihiro, dậy mau, con có nghe mẹ nói gì không?!" "Mẹ...cho con ngủ thêm chút nữa...." Thanh âm của Chihiro nhỏ như muỗi kêu, rầu rĩ từ trong chăn truyền ra. Có lẽ vẫn chưa tỉnh ngủ. "Ngủ thêm chút nữa?" Sakura hai tay dơ lên ôm đầu, sau đó chống nạnh, đúng chất người đàn bà chanh chua:" Con đã nói điều này nửa tiếng trước! Nếu con không dậy ngay bây giờ, con sẽ muộn học đó biết không!!" Mặc cho mẹ vẫn đang gào thét, Chihiro thậm chí còn chuẩn bị sẵn miếng bịt tai để không bị ồn ào. Xoay người một cái, ngủ. Sakura hai mắt bốc hỏa, răng nghiến kèn kẹt. "Bác gái, vẫn là để cháu đi." Ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm lạnh lẽo nghiêm túc, Sakura buông tay, quay đầu cười ôn hoà: "Là Kuro a, phiền cháu rồi." Khẽ gật đầu một cái,… Kudo Shinichi?!Gin và Vodka liếc nhau, nhanh chóng đạt thành một hiệp nghị nào đó.Kudo Shinichi..,mặc dù chỉ là thám tử trung học, nhưng chắc chắn hắn vô cùng tài giỏi. Vẫn nên tránh rắc rối đi thì hơn. Nhưng mà...Gin kéo mũ xuống, che dấu ánh mắt đông lạnh của bản thân.Với tính tình của Boss, chỉ sợ sẽ nổi điên lên. Hắn dù sao cũng chỉ là thuộc hạ, nếu Boss quyết định, hắn không dám kháng lệnh. Lần trước chẳng qua chỉ là tình thế bắt buộc, lần này...Hắn không dám nghĩ đến. Nhưng mà, nếu thế thì hắn sẽ làm theo. Chỉ có thể nói hắn đen đủi, động vào nghịch lân của Boss."Chihiro tiểu thư, cô đừng nói với hai là tôi ở đây. Cũng đừng tỏ vẻ quen chúng tôi, hiểu không?""A? Vì sao?""Đừng quên Samui...""À...cháu hiểu rồi. Thôi cháu quay lại đây."Vẫy tay chào tạm biệt, Chihiro nhảy chân sáo chạy về, đúng lúc này đoàn tàu sắp chạy, Chihiro ngồi chen vào giữa Kudo Shinichi và Ran, huýt sáo."Aaaaaaa!!!""Aaaa!!"Cảm giác trời đất quay cuồng Chihiro cùng hành khách thường trên đoàn tàu hét lớn.Oimeoi thật sự vô cùng sảng khoái a!!Cười rực rỡ hai tay ôm chặt lấy quai an toàn. Đôi mắt cô hoàn toàn nhắm chặt lại, thả hồn theo sự gập ghềnh lên xuống của đoàn tàu."Áaaaaaaá!!"Một tiếng hét thảm vang lên, hoàn toàn khác với sự thích thú ban nãy, Chihiro lúc này theo tầm nhìn của mọi người quay đầu lại, nhìn thấy thân hình mất đầu của một chàng trai, lập tức sắc mặt tái nhợt."Ngừ...người chết..."Bàn tay run run che lấy miệng, đôi mắt cô tràn đầy khủng hoảng. Liếc nhìn dòng máu tươi đỏ au tung toé trên ghế ngồi cô bật khóc.Kinh..thật kinh khủng...【Huhuhu....mẹ...cha...mọi người ở đâu..】【Huhu...máu..máu...con sợ lắm..】【Đừng sợ. Chihiro.】【Kuro-chan!】"Ku...Kuro..."Không xong rồi.Gin biến sắc, lập tức cởϊ áσ choàng đen trùm qua đầu cô. Shinichi thấy thế cũng không nghĩ nhiều. Dù sao cũng không hiếm người tốt.Chihiro thân hình run lên càng mạnh, mồ hôi lạnh chảy ra. Cô cắn chặt răng cố gắng áp chế sợ hãi trong lòng.Đừng...đừng sợ, Chihiro. Mày phải mạnh mẽ lên, mày còn phải xem Kudo phá án nữa..Cố lên đi, Chihiro.___"Cái gì?!"Kuro biến sắc, bóp chặt điện thoại trong tay.Lại dám để Chihiro trực tiếp nhìn thấy máu....

Kudo Shinichi?!

Gin và Vodka liếc nhau, nhanh chóng đạt thành một hiệp nghị nào đó.

Kudo Shinichi..,mặc dù chỉ là thám tử trung học, nhưng chắc chắn hắn vô cùng tài giỏi. Vẫn nên tránh rắc rối đi thì hơn. Nhưng mà...

Gin kéo mũ xuống, che dấu ánh mắt đông lạnh của bản thân.

Với tính tình của Boss, chỉ sợ sẽ nổi điên lên. Hắn dù sao cũng chỉ là thuộc hạ, nếu Boss quyết định, hắn không dám kháng lệnh. Lần trước chẳng qua chỉ là tình thế bắt buộc, lần này...

Hắn không dám nghĩ đến. Nhưng mà, nếu thế thì hắn sẽ làm theo. Chỉ có thể nói hắn đen đủi, động vào nghịch lân của Boss.

"Chihiro tiểu thư, cô đừng nói với hai là tôi ở đây. Cũng đừng tỏ vẻ quen chúng tôi, hiểu không?"

"A? Vì sao?"

"Đừng quên Samui..."

"À...cháu hiểu rồi. Thôi cháu quay lại đây."

Vẫy tay chào tạm biệt, Chihiro nhảy chân sáo chạy về, đúng lúc này đoàn tàu sắp chạy, Chihiro ngồi chen vào giữa Kudo Shinichi và Ran, huýt sáo.

"Aaaaaaa!!!"

"Aaaa!!"

Cảm giác trời đất quay cuồng Chihiro cùng hành khách thường trên đoàn tàu hét lớn.

Oimeoi thật sự vô cùng sảng khoái a!!

Cười rực rỡ hai tay ôm chặt lấy quai an toàn. Đôi mắt cô hoàn toàn nhắm chặt lại, thả hồn theo sự gập ghềnh lên xuống của đoàn tàu.

"Áaaaaaaá!!"

Một tiếng hét thảm vang lên, hoàn toàn khác với sự thích thú ban nãy, Chihiro lúc này theo tầm nhìn của mọi người quay đầu lại, nhìn thấy thân hình mất đầu của một chàng trai, lập tức sắc mặt tái nhợt.

"Ngừ...người chết..."

Bàn tay run run che lấy miệng, đôi mắt cô tràn đầy khủng hoảng. Liếc nhìn dòng máu tươi đỏ au tung toé trên ghế ngồi cô bật khóc.

Kinh..thật kinh khủng...

【Huhuhu....mẹ...cha...mọi người ở đâu..】

【Huhu...máu..máu...con sợ lắm..】

【Đừng sợ. Chihiro.】

【Kuro-chan!】

"Ku...Kuro..."

Không xong rồi.

Gin biến sắc, lập tức cởϊ áσ choàng đen trùm qua đầu cô. Shinichi thấy thế cũng không nghĩ nhiều. Dù sao cũng không hiếm người tốt.

Chihiro thân hình run lên càng mạnh, mồ hôi lạnh chảy ra. Cô cắn chặt răng cố gắng áp chế sợ hãi trong lòng.

Đừng...đừng sợ, Chihiro. Mày phải mạnh mẽ lên, mày còn phải xem Kudo phá án nữa..

Cố lên đi, Chihiro.

___

"Cái gì?!"

Kuro biến sắc, bóp chặt điện thoại trong tay.

Lại dám để Chihiro trực tiếp nhìn thấy máu....

(Conan Đồng Nhân) Boss Mafia Là Thanh Mai Trúc MãTác giả: Uchiha_YukinoTruyện Đông Phương"Chihiro, Chihiro!" Minatsuki Sakura, mẹ của Minatsuki Chihiro đứng trước giường của cô, hai tay chống nạnh, sắc mặt khó coi vô cùng. Mà nhân vật chính của chúng ta Minatsuki Chihiro vẫn còn đang co người bên trong lớp chăn dày, không để lộ chút khe hở nào. "Chihiro, dậy mau, con có nghe mẹ nói gì không?!" "Mẹ...cho con ngủ thêm chút nữa...." Thanh âm của Chihiro nhỏ như muỗi kêu, rầu rĩ từ trong chăn truyền ra. Có lẽ vẫn chưa tỉnh ngủ. "Ngủ thêm chút nữa?" Sakura hai tay dơ lên ôm đầu, sau đó chống nạnh, đúng chất người đàn bà chanh chua:" Con đã nói điều này nửa tiếng trước! Nếu con không dậy ngay bây giờ, con sẽ muộn học đó biết không!!" Mặc cho mẹ vẫn đang gào thét, Chihiro thậm chí còn chuẩn bị sẵn miếng bịt tai để không bị ồn ào. Xoay người một cái, ngủ. Sakura hai mắt bốc hỏa, răng nghiến kèn kẹt. "Bác gái, vẫn là để cháu đi." Ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm lạnh lẽo nghiêm túc, Sakura buông tay, quay đầu cười ôn hoà: "Là Kuro a, phiền cháu rồi." Khẽ gật đầu một cái,… Kudo Shinichi?!Gin và Vodka liếc nhau, nhanh chóng đạt thành một hiệp nghị nào đó.Kudo Shinichi..,mặc dù chỉ là thám tử trung học, nhưng chắc chắn hắn vô cùng tài giỏi. Vẫn nên tránh rắc rối đi thì hơn. Nhưng mà...Gin kéo mũ xuống, che dấu ánh mắt đông lạnh của bản thân.Với tính tình của Boss, chỉ sợ sẽ nổi điên lên. Hắn dù sao cũng chỉ là thuộc hạ, nếu Boss quyết định, hắn không dám kháng lệnh. Lần trước chẳng qua chỉ là tình thế bắt buộc, lần này...Hắn không dám nghĩ đến. Nhưng mà, nếu thế thì hắn sẽ làm theo. Chỉ có thể nói hắn đen đủi, động vào nghịch lân của Boss."Chihiro tiểu thư, cô đừng nói với hai là tôi ở đây. Cũng đừng tỏ vẻ quen chúng tôi, hiểu không?""A? Vì sao?""Đừng quên Samui...""À...cháu hiểu rồi. Thôi cháu quay lại đây."Vẫy tay chào tạm biệt, Chihiro nhảy chân sáo chạy về, đúng lúc này đoàn tàu sắp chạy, Chihiro ngồi chen vào giữa Kudo Shinichi và Ran, huýt sáo."Aaaaaaa!!!""Aaaa!!"Cảm giác trời đất quay cuồng Chihiro cùng hành khách thường trên đoàn tàu hét lớn.Oimeoi thật sự vô cùng sảng khoái a!!Cười rực rỡ hai tay ôm chặt lấy quai an toàn. Đôi mắt cô hoàn toàn nhắm chặt lại, thả hồn theo sự gập ghềnh lên xuống của đoàn tàu."Áaaaaaaá!!"Một tiếng hét thảm vang lên, hoàn toàn khác với sự thích thú ban nãy, Chihiro lúc này theo tầm nhìn của mọi người quay đầu lại, nhìn thấy thân hình mất đầu của một chàng trai, lập tức sắc mặt tái nhợt."Ngừ...người chết..."Bàn tay run run che lấy miệng, đôi mắt cô tràn đầy khủng hoảng. Liếc nhìn dòng máu tươi đỏ au tung toé trên ghế ngồi cô bật khóc.Kinh..thật kinh khủng...【Huhuhu....mẹ...cha...mọi người ở đâu..】【Huhu...máu..máu...con sợ lắm..】【Đừng sợ. Chihiro.】【Kuro-chan!】"Ku...Kuro..."Không xong rồi.Gin biến sắc, lập tức cởϊ áσ choàng đen trùm qua đầu cô. Shinichi thấy thế cũng không nghĩ nhiều. Dù sao cũng không hiếm người tốt.Chihiro thân hình run lên càng mạnh, mồ hôi lạnh chảy ra. Cô cắn chặt răng cố gắng áp chế sợ hãi trong lòng.Đừng...đừng sợ, Chihiro. Mày phải mạnh mẽ lên, mày còn phải xem Kudo phá án nữa..Cố lên đi, Chihiro.___"Cái gì?!"Kuro biến sắc, bóp chặt điện thoại trong tay.Lại dám để Chihiro trực tiếp nhìn thấy máu....

Chương 16: Kí ức bị lãng quên