Tác giả:

"Chihiro, Chihiro!" Minatsuki Sakura, mẹ của Minatsuki Chihiro đứng trước giường của cô, hai tay chống nạnh, sắc mặt khó coi vô cùng. Mà nhân vật chính của chúng ta Minatsuki Chihiro vẫn còn đang co người bên trong lớp chăn dày, không để lộ chút khe hở nào. "Chihiro, dậy mau, con có nghe mẹ nói gì không?!" "Mẹ...cho con ngủ thêm chút nữa...." Thanh âm của Chihiro nhỏ như muỗi kêu, rầu rĩ từ trong chăn truyền ra. Có lẽ vẫn chưa tỉnh ngủ. "Ngủ thêm chút nữa?" Sakura hai tay dơ lên ôm đầu, sau đó chống nạnh, đúng chất người đàn bà chanh chua:" Con đã nói điều này nửa tiếng trước! Nếu con không dậy ngay bây giờ, con sẽ muộn học đó biết không!!" Mặc cho mẹ vẫn đang gào thét, Chihiro thậm chí còn chuẩn bị sẵn miếng bịt tai để không bị ồn ào. Xoay người một cái, ngủ. Sakura hai mắt bốc hỏa, răng nghiến kèn kẹt. "Bác gái, vẫn là để cháu đi." Ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm lạnh lẽo nghiêm túc, Sakura buông tay, quay đầu cười ôn hoà: "Là Kuro a, phiền cháu rồi." Khẽ gật đầu một cái,…

Chương 17: Không thể để điều đó xảy ra

(Conan Đồng Nhân) Boss Mafia Là Thanh Mai Trúc MãTác giả: Uchiha_YukinoTruyện Đông Phương"Chihiro, Chihiro!" Minatsuki Sakura, mẹ của Minatsuki Chihiro đứng trước giường của cô, hai tay chống nạnh, sắc mặt khó coi vô cùng. Mà nhân vật chính của chúng ta Minatsuki Chihiro vẫn còn đang co người bên trong lớp chăn dày, không để lộ chút khe hở nào. "Chihiro, dậy mau, con có nghe mẹ nói gì không?!" "Mẹ...cho con ngủ thêm chút nữa...." Thanh âm của Chihiro nhỏ như muỗi kêu, rầu rĩ từ trong chăn truyền ra. Có lẽ vẫn chưa tỉnh ngủ. "Ngủ thêm chút nữa?" Sakura hai tay dơ lên ôm đầu, sau đó chống nạnh, đúng chất người đàn bà chanh chua:" Con đã nói điều này nửa tiếng trước! Nếu con không dậy ngay bây giờ, con sẽ muộn học đó biết không!!" Mặc cho mẹ vẫn đang gào thét, Chihiro thậm chí còn chuẩn bị sẵn miếng bịt tai để không bị ồn ào. Xoay người một cái, ngủ. Sakura hai mắt bốc hỏa, răng nghiến kèn kẹt. "Bác gái, vẫn là để cháu đi." Ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm lạnh lẽo nghiêm túc, Sakura buông tay, quay đầu cười ôn hoà: "Là Kuro a, phiền cháu rồi." Khẽ gật đầu một cái,… "Minatsuki, cậu không sao chứ?" Kudo Shinichi đứng trước mặt cô, cách lớp áo choàng màu đen chậm rãi vỗ về đỉnh đầu:"Đừng sợ, Minatsuki. Tớ sẽ tìm ra hung thủ."Chihiro mở to đôi mắt ngập nước, sự sợ hãi trong mắt giảm đi, tăng thêm sự ngây ngốc.Kudo nói sẽ tìm ra hung thủ....Đừng sợ...sao...Nhưng mà cô..thật sợ hãi. Có cái gì đó hiện lên trong đầu, rất khủng khiếp. Cái gì đó...Máu tươi lênh láng, thân hình người đàn ông cụt chân cụt tay chật vật ngã trên mặt đất, tiếng k** r*n rầu rĩ liên miên....Tại sao...tại sao lại để cô nghĩ đến những điều này?Tại sao chứ...Hức, Kuro-chan...Nước mắt không nhịn được rơi xuống, Shinichi nắm chặt lấy bàn tay của cô, ôn nhu nói:"Tớ nói rồi. Đừng sợ nữa...Ran, đứng bên cạnh Minatsuki đi. Tớ đã biết được...hung thủ là ai.""Cái gì?!"Thanh tra Megure kinh hô:"Đây không phải là một vụ tai nạn sao?""Không....Đây là một vụ gϊếŧ người có chủ đích. Hung thủ, chính là một trong những người tham gia chuyến tàu này."Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn hắn, thấp giọng đàm luận cái gì. Mà Gin và Vodka, thần sắc căng thẳng nhìn lối vào.Làm sao bây giờ...Phi vụ lần này không những sẽ bị chậm, mà Boss...Đúng lúc mọi người đang tập trung thì một tiếng phanh xe vang lên, gấp gáp, hệt như người đang lái nó."Đại ca, hình như Boss..."Còn chưa để hắn nói hết, Kuro đã từ bên ngoài chạy vào, mồ hôi trên trán chảy xuống dưới. Vẻ mặt hắn tràn đầy lo âu và phẫn nộ, khiến người khác kinh hãi chính là đôi mắt của hắn.Đó là đôi mắt của kẻ đã từng tắm máu lớn lên.Đáng tiếc, Kudo Shinichi lại không thể nhìn thấy. Nếu không, sau này hắn ta đã không mịt mờ như vậy."Chihiro!"Ôm chầm lấy Chihiro, khiến cô phải dán vào ngực mình. Chihiro đang khóc thầm khi được Kuro bảo vệ lập thức khóc nức lên."Kuro-chan...Máu, thật nhiều máu..."Vẻ mặt hắn khi nghe đến câu này càng thêm sắc lạnh. Nếu như, nếu như cô ấy thực sự nhớ lại...Không, không thể.Hắn sẽ không để cô ấy nhớ lại, sẽ không để cô ấy dùng ánh mắt đó nhìn hắn.Không bao giờ.

"Minatsuki, cậu không sao chứ?" Kudo Shinichi đứng trước mặt cô, cách lớp áo choàng màu đen chậm rãi vỗ về đỉnh đầu:

"Đừng sợ, Minatsuki. Tớ sẽ tìm ra hung thủ."

Chihiro mở to đôi mắt ngập nước, sự sợ hãi trong mắt giảm đi, tăng thêm sự ngây ngốc.

Kudo nói sẽ tìm ra hung thủ....

Đừng sợ...sao...Nhưng mà cô..thật sợ hãi. Có cái gì đó hiện lên trong đầu, rất khủng khiếp. Cái gì đó...

Máu tươi lênh láng, thân hình người đàn ông cụt chân cụt tay chật vật ngã trên mặt đất, tiếng k** r*n rầu rĩ liên miên....

Tại sao...tại sao lại để cô nghĩ đến những điều này?

Tại sao chứ...

Hức, Kuro-chan...

Nước mắt không nhịn được rơi xuống, Shinichi nắm chặt lấy bàn tay của cô, ôn nhu nói:

"Tớ nói rồi. Đừng sợ nữa...Ran, đứng bên cạnh Minatsuki đi. Tớ đã biết được...hung thủ là ai."

"Cái gì?!"

Thanh tra Megure kinh hô:

"Đây không phải là một vụ tai nạn sao?"

"Không....Đây là một vụ gϊếŧ người có chủ đích. Hung thủ, chính là một trong những người tham gia chuyến tàu này."

Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn hắn, thấp giọng đàm luận cái gì. Mà Gin và Vodka, thần sắc căng thẳng nhìn lối vào.

Làm sao bây giờ...Phi vụ lần này không những sẽ bị chậm, mà Boss...

Đúng lúc mọi người đang tập trung thì một tiếng phanh xe vang lên, gấp gáp, hệt như người đang lái nó.

"Đại ca, hình như Boss..."

Còn chưa để hắn nói hết, Kuro đã từ bên ngoài chạy vào, mồ hôi trên trán chảy xuống dưới. Vẻ mặt hắn tràn đầy lo âu và phẫn nộ, khiến người khác kinh hãi chính là đôi mắt của hắn.

Đó là đôi mắt của kẻ đã từng tắm máu lớn lên.

Đáng tiếc, Kudo Shinichi lại không thể nhìn thấy. Nếu không, sau này hắn ta đã không mịt mờ như vậy.

"Chihiro!"

Ôm chầm lấy Chihiro, khiến cô phải dán vào ngực mình. Chihiro đang khóc thầm khi được Kuro bảo vệ lập thức khóc nức lên.

"Kuro-chan...Máu, thật nhiều máu..."

Vẻ mặt hắn khi nghe đến câu này càng thêm sắc lạnh. Nếu như, nếu như cô ấy thực sự nhớ lại...

Không, không thể.

Hắn sẽ không để cô ấy nhớ lại, sẽ không để cô ấy dùng ánh mắt đó nhìn hắn.

Không bao giờ.

(Conan Đồng Nhân) Boss Mafia Là Thanh Mai Trúc MãTác giả: Uchiha_YukinoTruyện Đông Phương"Chihiro, Chihiro!" Minatsuki Sakura, mẹ của Minatsuki Chihiro đứng trước giường của cô, hai tay chống nạnh, sắc mặt khó coi vô cùng. Mà nhân vật chính của chúng ta Minatsuki Chihiro vẫn còn đang co người bên trong lớp chăn dày, không để lộ chút khe hở nào. "Chihiro, dậy mau, con có nghe mẹ nói gì không?!" "Mẹ...cho con ngủ thêm chút nữa...." Thanh âm của Chihiro nhỏ như muỗi kêu, rầu rĩ từ trong chăn truyền ra. Có lẽ vẫn chưa tỉnh ngủ. "Ngủ thêm chút nữa?" Sakura hai tay dơ lên ôm đầu, sau đó chống nạnh, đúng chất người đàn bà chanh chua:" Con đã nói điều này nửa tiếng trước! Nếu con không dậy ngay bây giờ, con sẽ muộn học đó biết không!!" Mặc cho mẹ vẫn đang gào thét, Chihiro thậm chí còn chuẩn bị sẵn miếng bịt tai để không bị ồn ào. Xoay người một cái, ngủ. Sakura hai mắt bốc hỏa, răng nghiến kèn kẹt. "Bác gái, vẫn là để cháu đi." Ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm lạnh lẽo nghiêm túc, Sakura buông tay, quay đầu cười ôn hoà: "Là Kuro a, phiền cháu rồi." Khẽ gật đầu một cái,… "Minatsuki, cậu không sao chứ?" Kudo Shinichi đứng trước mặt cô, cách lớp áo choàng màu đen chậm rãi vỗ về đỉnh đầu:"Đừng sợ, Minatsuki. Tớ sẽ tìm ra hung thủ."Chihiro mở to đôi mắt ngập nước, sự sợ hãi trong mắt giảm đi, tăng thêm sự ngây ngốc.Kudo nói sẽ tìm ra hung thủ....Đừng sợ...sao...Nhưng mà cô..thật sợ hãi. Có cái gì đó hiện lên trong đầu, rất khủng khiếp. Cái gì đó...Máu tươi lênh láng, thân hình người đàn ông cụt chân cụt tay chật vật ngã trên mặt đất, tiếng k** r*n rầu rĩ liên miên....Tại sao...tại sao lại để cô nghĩ đến những điều này?Tại sao chứ...Hức, Kuro-chan...Nước mắt không nhịn được rơi xuống, Shinichi nắm chặt lấy bàn tay của cô, ôn nhu nói:"Tớ nói rồi. Đừng sợ nữa...Ran, đứng bên cạnh Minatsuki đi. Tớ đã biết được...hung thủ là ai.""Cái gì?!"Thanh tra Megure kinh hô:"Đây không phải là một vụ tai nạn sao?""Không....Đây là một vụ gϊếŧ người có chủ đích. Hung thủ, chính là một trong những người tham gia chuyến tàu này."Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn hắn, thấp giọng đàm luận cái gì. Mà Gin và Vodka, thần sắc căng thẳng nhìn lối vào.Làm sao bây giờ...Phi vụ lần này không những sẽ bị chậm, mà Boss...Đúng lúc mọi người đang tập trung thì một tiếng phanh xe vang lên, gấp gáp, hệt như người đang lái nó."Đại ca, hình như Boss..."Còn chưa để hắn nói hết, Kuro đã từ bên ngoài chạy vào, mồ hôi trên trán chảy xuống dưới. Vẻ mặt hắn tràn đầy lo âu và phẫn nộ, khiến người khác kinh hãi chính là đôi mắt của hắn.Đó là đôi mắt của kẻ đã từng tắm máu lớn lên.Đáng tiếc, Kudo Shinichi lại không thể nhìn thấy. Nếu không, sau này hắn ta đã không mịt mờ như vậy."Chihiro!"Ôm chầm lấy Chihiro, khiến cô phải dán vào ngực mình. Chihiro đang khóc thầm khi được Kuro bảo vệ lập thức khóc nức lên."Kuro-chan...Máu, thật nhiều máu..."Vẻ mặt hắn khi nghe đến câu này càng thêm sắc lạnh. Nếu như, nếu như cô ấy thực sự nhớ lại...Không, không thể.Hắn sẽ không để cô ấy nhớ lại, sẽ không để cô ấy dùng ánh mắt đó nhìn hắn.Không bao giờ.

Chương 17: Không thể để điều đó xảy ra