Kít.......tiếng xe đạp thắng dài trước cổng nhà màu trắng, à mà không phải gọi là 1 ngôi biệt thự to nhất khu phố này mới đúng chứ. Nó ngồi trên xe đạp ngáp ngắn ngáp dài vậy còn phải chờ cái tên Thiên Bình này nữa chứ. Thiệt không biết Hắn nghĩ gì mà sáng nào cũng phải hành sát Nó như vậy, Hắn chỉ cần hú 1 tiếng là không thiếu người đưa kẻ rước vậy mà phải bắt Nó chở đến trường mỗi buổi sáng. Thấy Hắn bước ra là máu não Nó lại dồn lên nữa, đã gần trễ mà vẫn từ tốn đóng cổng, đưa tay lên xem đồng hồ rồi mới chịu bước lên xe Nó ngồi. Nó nheo mắt quay ngược ra sau: - Sáng nào cũng ngồi sau xe Tớ tới trường..Cậu không chán hả? Hắn nghiêng đầu nhìn Nó, nhưng vẫn không có ý trả lời, chỉ cuối đầu thở dài rồi từ từ lấy tay phải vén áo tay trái lên. Chưa vén xong tay áo là Nó cũng đủ hiểu, thay đổi 360 sắc mặt liền và ngay lập tức, cố mỉm cười với Hắn thật tươi rồi nhìn về phía trước mà cắm đầu đạp xe đến trường. Chuyện là như vầy, lúc nhỏ có xảy ra vài truyện vì đỡ cho Nó mà Hắn bị thương ở…
Chương 3: Chỉ học theo cậu thôi!
Phải Làm Sao Với Cậu Đây!Tác giả: Bí ĐỏKít.......tiếng xe đạp thắng dài trước cổng nhà màu trắng, à mà không phải gọi là 1 ngôi biệt thự to nhất khu phố này mới đúng chứ. Nó ngồi trên xe đạp ngáp ngắn ngáp dài vậy còn phải chờ cái tên Thiên Bình này nữa chứ. Thiệt không biết Hắn nghĩ gì mà sáng nào cũng phải hành sát Nó như vậy, Hắn chỉ cần hú 1 tiếng là không thiếu người đưa kẻ rước vậy mà phải bắt Nó chở đến trường mỗi buổi sáng. Thấy Hắn bước ra là máu não Nó lại dồn lên nữa, đã gần trễ mà vẫn từ tốn đóng cổng, đưa tay lên xem đồng hồ rồi mới chịu bước lên xe Nó ngồi. Nó nheo mắt quay ngược ra sau: - Sáng nào cũng ngồi sau xe Tớ tới trường..Cậu không chán hả? Hắn nghiêng đầu nhìn Nó, nhưng vẫn không có ý trả lời, chỉ cuối đầu thở dài rồi từ từ lấy tay phải vén áo tay trái lên. Chưa vén xong tay áo là Nó cũng đủ hiểu, thay đổi 360 sắc mặt liền và ngay lập tức, cố mỉm cười với Hắn thật tươi rồi nhìn về phía trước mà cắm đầu đạp xe đến trường. Chuyện là như vầy, lúc nhỏ có xảy ra vài truyện vì đỡ cho Nó mà Hắn bị thương ở… Nó quay qua nhìn Hắn với ánh mắt bất mãn và càng không có ý định trả lời, Hắn thấy vậy liền thuận tay phải bóp lấy 2 má của Nó khiến cái mỏ Nó chu chu ra nhìn đáng yêu chết đi được. Nó thì lấy hết sức mà đẩy Hắn ra mãi vẫn không được, đành lực bất tòng tâm dùng mắt liếc Hắn, Hắn bên này cũng không khá hơn là mấy đành buông Nó ra, nhìn gương mặt Nó lúc này tim Hắn đạp càng ngày càng mạnh. Hắn chống cằm nhướng mắt nhìn Nó tỏ hàm ý " 1 là trả lời, 2 là tiếp tục bị bóp miệng"Nó vừa xoa xoa 2 má rồi nhấn mạnh từng chữ:- LÀ HỌC THEO HÌNH ẢNH OANH OANH LIỆT LIỆT CỦA CẬU ĐÓ!Hắn nghe câu trả lời xong sốc l*n đ*nh não, nghẹn cả lời chả biết nói gì, liền quơ đại 1 cuốn sách đọc, còn Nó thì lăng ra bàn ngủ giết thời gian vì tiết đầu hôm nay là tự học.Từ nhỏ cho đến lớn, mỗi khi Nó gặp chuyện Hắn đều đứng ra bảo vệ cho Nó, dù là ra mặt công khai hay âm thầm thì Nó đều biết cả, không phải Nó ỷ lại vào Hắn che chở mà gây chuyện mà cũng tại vì khi Nó gặp 1 ai đó bị ức h**p Nó không thể đứng làm ngơ được. Nó tính được sức mình tới đâu nên mới giúp người khác bằng bao nhiêu khả năng hiện tại của Nó.Chuông reo ra chơi, Nó vươn vai, chỉnh lại tóc rồi quay sang Hắn:- Nước suối không?Hắn gật nhẹ đầu mặc dù vẫn chú tâm vào việc đọc sách, Nó với Hắn là vậy không giận nhau lâu, vì cả 2 biết mỗi bên đều muốn tốt cho nhau mà thôi.Vừa bước xuống hết cầu thang thì có 1 cô bé chạy nhanh về phía Nó:- Chị Á Hân, hôm qua chị đi vội quá nên em không kịp cảm ơn, hôm nay em cảm ơn chị bù nha!- Không cần.Nó trả lời khá bất cần và chỉ mang tính lịch sự, lạnh nhạt bước qua cô bé, cô bé liền kéo tay Nó lại:- Chỉ là em..- Không có chỉ là ở đây.Cô bé chưa nói hết câu Nó đã cướp lời, quay lại nhìn thẳng vào cô bé kèm theo lời nói không mấy thiện cảm cho lắm:- Đâu phải não nhỏ Trang ngập úng đâu mà khi không lại kêu người xử cô, lần sau nếu cô bị đánh vì tội giật bồ người khác dù tôi có thấy thì cũng tự mà chịu. Hôm qua tôi thấy cô bị quá nhiều người đánh nên mới giúp thôi!Nói rồi Nó nhìn xuống cánh tay Nó cô bé vẫn đang cầm, cô bé vội vã thả tay Nó ra. Nó đi được vài bước thì như nhớ ra điều gì đó và rồi cấm đầu chạy xuống căn-tin mua nước uống, ra chơi chỉ có 5" mà nảy giờ nói còn chuyện với cô bé đó nữa, cộng thêm tiết tới là môn tiếng anh của bà cô 40 tuổi chưa chồng cực kì khó tính nữa chứ, lần này Nó chết chắc nữa rồi!
Nó quay qua nhìn Hắn với ánh mắt bất mãn và càng không có ý định trả lời, Hắn thấy vậy liền thuận tay phải bóp lấy 2 má của Nó khiến cái mỏ Nó chu chu ra nhìn đáng yêu chết đi được. Nó thì lấy hết sức mà đẩy Hắn ra mãi vẫn không được, đành lực bất tòng tâm dùng mắt liếc Hắn, Hắn bên này cũng không khá hơn là mấy đành buông Nó ra, nhìn gương mặt Nó lúc này tim Hắn đạp càng ngày càng mạnh. Hắn chống cằm nhướng mắt nhìn Nó tỏ hàm ý " 1 là trả lời, 2 là tiếp tục bị bóp miệng"
Nó vừa xoa xoa 2 má rồi nhấn mạnh từng chữ:
- LÀ HỌC THEO HÌNH ẢNH OANH OANH LIỆT LIỆT CỦA CẬU ĐÓ!
Hắn nghe câu trả lời xong sốc l*n đ*nh não, nghẹn cả lời chả biết nói gì, liền quơ đại 1 cuốn sách đọc, còn Nó thì lăng ra bàn ngủ giết thời gian vì tiết đầu hôm nay là tự học.
Từ nhỏ cho đến lớn, mỗi khi Nó gặp chuyện Hắn đều đứng ra bảo vệ cho Nó, dù là ra mặt công khai hay âm thầm thì Nó đều biết cả, không phải Nó ỷ lại vào Hắn che chở mà gây chuyện mà cũng tại vì khi Nó gặp 1 ai đó bị ức h**p Nó không thể đứng làm ngơ được. Nó tính được sức mình tới đâu nên mới giúp người khác bằng bao nhiêu khả năng hiện tại của Nó.
Chuông reo ra chơi, Nó vươn vai, chỉnh lại tóc rồi quay sang Hắn:
- Nước suối không?
Hắn gật nhẹ đầu mặc dù vẫn chú tâm vào việc đọc sách, Nó với Hắn là vậy không giận nhau lâu, vì cả 2 biết mỗi bên đều muốn tốt cho nhau mà thôi.
Vừa bước xuống hết cầu thang thì có 1 cô bé chạy nhanh về phía Nó:
- Chị Á Hân, hôm qua chị đi vội quá nên em không kịp cảm ơn, hôm nay em cảm ơn chị bù nha!
- Không cần.
Nó trả lời khá bất cần và chỉ mang tính lịch sự, lạnh nhạt bước qua cô bé, cô bé liền kéo tay Nó lại:
- Chỉ là em..
- Không có chỉ là ở đây.
Cô bé chưa nói hết câu Nó đã cướp lời, quay lại nhìn thẳng vào cô bé kèm theo lời nói không mấy thiện cảm cho lắm:
- Đâu phải não nhỏ Trang ngập úng đâu mà khi không lại kêu người xử cô, lần sau nếu cô bị đánh vì tội giật bồ người khác dù tôi có thấy thì cũng tự mà chịu. Hôm qua tôi thấy cô bị quá nhiều người đánh nên mới giúp thôi!
Nói rồi Nó nhìn xuống cánh tay Nó cô bé vẫn đang cầm, cô bé vội vã thả tay Nó ra. Nó đi được vài bước thì như nhớ ra điều gì đó và rồi cấm đầu chạy xuống căn-tin mua nước uống, ra chơi chỉ có 5" mà nảy giờ nói còn chuyện với cô bé đó nữa, cộng thêm tiết tới là môn tiếng anh của bà cô 40 tuổi chưa chồng cực kì khó tính nữa chứ, lần này Nó chết chắc nữa rồi!
Phải Làm Sao Với Cậu Đây!Tác giả: Bí ĐỏKít.......tiếng xe đạp thắng dài trước cổng nhà màu trắng, à mà không phải gọi là 1 ngôi biệt thự to nhất khu phố này mới đúng chứ. Nó ngồi trên xe đạp ngáp ngắn ngáp dài vậy còn phải chờ cái tên Thiên Bình này nữa chứ. Thiệt không biết Hắn nghĩ gì mà sáng nào cũng phải hành sát Nó như vậy, Hắn chỉ cần hú 1 tiếng là không thiếu người đưa kẻ rước vậy mà phải bắt Nó chở đến trường mỗi buổi sáng. Thấy Hắn bước ra là máu não Nó lại dồn lên nữa, đã gần trễ mà vẫn từ tốn đóng cổng, đưa tay lên xem đồng hồ rồi mới chịu bước lên xe Nó ngồi. Nó nheo mắt quay ngược ra sau: - Sáng nào cũng ngồi sau xe Tớ tới trường..Cậu không chán hả? Hắn nghiêng đầu nhìn Nó, nhưng vẫn không có ý trả lời, chỉ cuối đầu thở dài rồi từ từ lấy tay phải vén áo tay trái lên. Chưa vén xong tay áo là Nó cũng đủ hiểu, thay đổi 360 sắc mặt liền và ngay lập tức, cố mỉm cười với Hắn thật tươi rồi nhìn về phía trước mà cắm đầu đạp xe đến trường. Chuyện là như vầy, lúc nhỏ có xảy ra vài truyện vì đỡ cho Nó mà Hắn bị thương ở… Nó quay qua nhìn Hắn với ánh mắt bất mãn và càng không có ý định trả lời, Hắn thấy vậy liền thuận tay phải bóp lấy 2 má của Nó khiến cái mỏ Nó chu chu ra nhìn đáng yêu chết đi được. Nó thì lấy hết sức mà đẩy Hắn ra mãi vẫn không được, đành lực bất tòng tâm dùng mắt liếc Hắn, Hắn bên này cũng không khá hơn là mấy đành buông Nó ra, nhìn gương mặt Nó lúc này tim Hắn đạp càng ngày càng mạnh. Hắn chống cằm nhướng mắt nhìn Nó tỏ hàm ý " 1 là trả lời, 2 là tiếp tục bị bóp miệng"Nó vừa xoa xoa 2 má rồi nhấn mạnh từng chữ:- LÀ HỌC THEO HÌNH ẢNH OANH OANH LIỆT LIỆT CỦA CẬU ĐÓ!Hắn nghe câu trả lời xong sốc l*n đ*nh não, nghẹn cả lời chả biết nói gì, liền quơ đại 1 cuốn sách đọc, còn Nó thì lăng ra bàn ngủ giết thời gian vì tiết đầu hôm nay là tự học.Từ nhỏ cho đến lớn, mỗi khi Nó gặp chuyện Hắn đều đứng ra bảo vệ cho Nó, dù là ra mặt công khai hay âm thầm thì Nó đều biết cả, không phải Nó ỷ lại vào Hắn che chở mà gây chuyện mà cũng tại vì khi Nó gặp 1 ai đó bị ức h**p Nó không thể đứng làm ngơ được. Nó tính được sức mình tới đâu nên mới giúp người khác bằng bao nhiêu khả năng hiện tại của Nó.Chuông reo ra chơi, Nó vươn vai, chỉnh lại tóc rồi quay sang Hắn:- Nước suối không?Hắn gật nhẹ đầu mặc dù vẫn chú tâm vào việc đọc sách, Nó với Hắn là vậy không giận nhau lâu, vì cả 2 biết mỗi bên đều muốn tốt cho nhau mà thôi.Vừa bước xuống hết cầu thang thì có 1 cô bé chạy nhanh về phía Nó:- Chị Á Hân, hôm qua chị đi vội quá nên em không kịp cảm ơn, hôm nay em cảm ơn chị bù nha!- Không cần.Nó trả lời khá bất cần và chỉ mang tính lịch sự, lạnh nhạt bước qua cô bé, cô bé liền kéo tay Nó lại:- Chỉ là em..- Không có chỉ là ở đây.Cô bé chưa nói hết câu Nó đã cướp lời, quay lại nhìn thẳng vào cô bé kèm theo lời nói không mấy thiện cảm cho lắm:- Đâu phải não nhỏ Trang ngập úng đâu mà khi không lại kêu người xử cô, lần sau nếu cô bị đánh vì tội giật bồ người khác dù tôi có thấy thì cũng tự mà chịu. Hôm qua tôi thấy cô bị quá nhiều người đánh nên mới giúp thôi!Nói rồi Nó nhìn xuống cánh tay Nó cô bé vẫn đang cầm, cô bé vội vã thả tay Nó ra. Nó đi được vài bước thì như nhớ ra điều gì đó và rồi cấm đầu chạy xuống căn-tin mua nước uống, ra chơi chỉ có 5" mà nảy giờ nói còn chuyện với cô bé đó nữa, cộng thêm tiết tới là môn tiếng anh của bà cô 40 tuổi chưa chồng cực kì khó tính nữa chứ, lần này Nó chết chắc nữa rồi!