Tác giả:

Ninh Yên guồng chân đạp xe qua các cung đường trong thị trấn, không phải vì vội đến trường, mà nó chỉ muốn được tận hưởng cái cảm giác có gió thổi căng phồng áo trắng và da mặt thì lạnh tái tê. Trên dải vỉa hè dài tít tắp, những cành xà cừ sần sùi trơ trọi giờ đã lú nhú vài nhánh cây non xanh mơn mởn. Bầu trời nặng nề, ủ dột suốt mùa đông như vừa được ai dội rửa bằng nước sạch, cao, rộng và trong veo. Yên gửi xe ở một cửa hàng bên kia phố, thong thả đi bộ một đoạn để đến trường. Có một ngày, không may, bạn vô tình đánh trúng một ai đó, (giả sử thôi nhé) nghiêm trọng hơn là người ấy đã bất tỉnh nhân sự, ngay lúc đó bạn phải xử lí làm sao? Bỏ chạy thật xa à? Không được, như thế thì thiếu đạo đức quá. Hay là hô hoán lên để người ta đến cứu? Từ từ, đừng nóng vội hỏng chuyện đấy. Đúng rồi, đầu tiên phải kiểm tra xem đứa xấu số ấy đã tắt thở chưa. Ninh Yên ngồi xổm cạnh cái xác, không không, cạnh người bị nạn, vừa lo lắng lại vừa áy náy, Yên đưa ngón tay trỏ lên ngang lỗ mũi người nọ. Năm…

Chương 3-2

Kiên Cường Lên Cọng BúnTác giả: Trường AnNinh Yên guồng chân đạp xe qua các cung đường trong thị trấn, không phải vì vội đến trường, mà nó chỉ muốn được tận hưởng cái cảm giác có gió thổi căng phồng áo trắng và da mặt thì lạnh tái tê. Trên dải vỉa hè dài tít tắp, những cành xà cừ sần sùi trơ trọi giờ đã lú nhú vài nhánh cây non xanh mơn mởn. Bầu trời nặng nề, ủ dột suốt mùa đông như vừa được ai dội rửa bằng nước sạch, cao, rộng và trong veo. Yên gửi xe ở một cửa hàng bên kia phố, thong thả đi bộ một đoạn để đến trường. Có một ngày, không may, bạn vô tình đánh trúng một ai đó, (giả sử thôi nhé) nghiêm trọng hơn là người ấy đã bất tỉnh nhân sự, ngay lúc đó bạn phải xử lí làm sao? Bỏ chạy thật xa à? Không được, như thế thì thiếu đạo đức quá. Hay là hô hoán lên để người ta đến cứu? Từ từ, đừng nóng vội hỏng chuyện đấy. Đúng rồi, đầu tiên phải kiểm tra xem đứa xấu số ấy đã tắt thở chưa. Ninh Yên ngồi xổm cạnh cái xác, không không, cạnh người bị nạn, vừa lo lắng lại vừa áy náy, Yên đưa ngón tay trỏ lên ngang lỗ mũi người nọ. Năm… Chọt chọt.- Có khi nào nó chết rồi không?Ninh Yên quay ngoắt sang, Hòa biết điều lập tức ngậm miệng.Ngày bình thường vốn dĩ có năm tiết nhưng hôm nay do giáo viên trong trường họp đột xuất nên họ trống hai tiết cuối. Bộ ba lục tục kéo nhau xuống phòng y tế.Chàng trai bất tỉnh vẫn nằm im thin thít trên giường, Việt An yên lặng lôi sách ra đọc, Hải Hòa buồn tay buồn chân nên táy máy dụng cụ y tế. Trong lòng nóng như có lửa đốt, Yên dạo qua dạo lại trong phòng mấy chục vòng mà không biết mệt, tần suất cứ mười giây lại ngó về phía giường bệnh một lần.Cô Linh nhìn nó đến lé cả mắt, lắc lắc đầu cho tỉnh lại rồi cất giọng trấn an.- Em ngồi xuống đi. Cô kiểm tra sơ bộ rồi, chỉ có vết thương ngoài da nên không nguy hiểm đâu! – Hơi cau mày, cô tự hỏi - Nhưng sao đến giờ còn chưa tỉnh nhỉ? – Đoạn cười gian liếc nhìn thằng nhóc bên kia, cô Linh đề nghị - Hòa này, có khi nào hôn một cái giống trong truyện là tỉnh không, ra thử luôn xem nào!Như bị tiêm thuốc, người nào đó chợt cười mỉm, bàn tay cong cong che miệng thẹn thùng rồi phẩy phẩy về phía cô Linh, giọng hắn ồm ồm.- Nỡm à, người ta làm thật đấy! – Miệng nói chưa hết mà chân đã bắt đầu bước rồi.Ninh Yên quay ngoắt người lao nhanh đến bên giường bệnh, khom lưng dang tay nắm hai bên thành giường, trở thành thành lũy bảo vệ nạn nhân ở phía dưới. Tư thế: Muốn làm gì thì phải bước qua xác tôi đã!- Ông dám?Mắt tinh ranh đảo mấy vòng, thằng Hòa càng uốn éo tợn, dường như hắn quyết thực hiện cho bằng được phi vụ này.- Có gì mà không dám, huống hồ... – Tầm mắt hạ thấp, khóe môi hắn cong thành một đường – Tôi...“Bốp!”Chưa hề rời khỏi vị trí phòng thủ, Ninh Yên lập tức bật ngón tay cái, thở phì phì tán dương.Việt An gật nhẹ đáp lại rồi cúi đầu v**t v* quyển sách dày 525 tờ của mình, sau đó gông cổ ai kia thả về môi trường hoang dã.Ninh Yên phồng má, nếu không ngăn cản kịp thì đã xảy ra chuyện lớn rồi, thằng b**n th** đấy...Cái nắng trong trẻo một ngày cuối thu thấm vào rèm cửa trắng mỏng. Gió len lỏi qua khe cửa để hờ, tinh nghịch đùa bỡn sợi tóc rủ phất phơ trên trán.Có đôi mắt màu nâu hai mí nọ dưới hàng lông mi cong cong đang nhìn chăm chú. Có sống mũi cao cao nọ gồ lên. Có đôi lông mày nọ vừa dày vừa đen. Có làn da nọ mịn như trát phấn. Còn có... đôi môi nọ đo đỏ đầy đặn và khóe miệng cong cong. Tựa như đêm giao thừa nhiều năm về trước, khoảnh khắc ông hàng xóm hí hửng lôi quả pháo hoa mới mua ra đốt “đoàng” một phát hù cả khu khiếp vía để rồi ăn hết ba ngày tết thì được mời lên đồn mừng năm mới các chú công an.Trong lòng run rẩy như giật mình vì tiếng pháo nổ, vẫn giữ tư thế khom lưng nhằm bảo hộ người bên dưới, Ninh Yên trợn mắt trợn mắt kinh ngạc mà đối mặt với người chẳng biết đã tỉnh từ lúc nào, đang ngơ ngác nhìn nó.Đột nhiên như thể bị ma xui quỷ khiến, tay phải của Yên thôi không nắm lấy thành giường nữa, mà muốn... muốn chạm thử...Nghĩ là làm, ai đó thật sự cứ thế vô thức đưa tay chạm vào má chàng trai nọ. Hai mắt thì hơi híp lại, khóe môi bất giác cong lên...Nhìn đi, giờ thì đứa nào nguy hiểm hơn hả? Đứa nào mới là b**n th** thật sự đây?Mềm, mềm mại quá! Nó nhướn lông mày kinh ngạc. Còn rất mịn và hơi lành lạnh, xúc cảm từ ngón tay truyền đến khiến trái tim run rẩy mãi không thôi ý. Mà này, đẹp... đẹp nao lòng, khóe miệng cong lên rất cuốn hút, môi giống như trái mận đỏ. Xương hàm, đúng rồi, mình phải xem xương hàm... Óe! Đau đau đau!Yên méo miệng ôm đầu, còn chưa kịp ngoảnh mặt lại bày tỏ sự bất bình đã bị người ta xách cổ áo, thô bạo vứt khỏi hiện trường.Đôi mắt vô hồn hóa ác quỷ, Việt An lừ lừ đóng sập cửa.b**n th** H: Chào mừng gia nhập câu lạc bộ.b**n th** Y:... - Gió thổi một chiếc lá vàng bay ngang qua hai bóng hình cô quạnh.b**n th** H: Này, ăn miếng bánh giò cho khuây khỏa.

Chọt chọt.

- Có khi nào nó chết rồi không?

Ninh Yên quay ngoắt sang, Hòa biết điều lập tức ngậm miệng.

Ngày bình thường vốn dĩ có năm tiết nhưng hôm nay do giáo viên trong trường họp đột xuất nên họ trống hai tiết cuối. Bộ ba lục tục kéo nhau xuống phòng y tế.

Chàng trai bất tỉnh vẫn nằm im thin thít trên giường, Việt An yên lặng lôi sách ra đọc, Hải Hòa buồn tay buồn chân nên táy máy dụng cụ y tế. Trong lòng nóng như có lửa đốt, Yên dạo qua dạo lại trong phòng mấy chục vòng mà không biết mệt, tần suất cứ mười giây lại ngó về phía giường bệnh một lần.

Cô Linh nhìn nó đến lé cả mắt, lắc lắc đầu cho tỉnh lại rồi cất giọng trấn an.

- Em ngồi xuống đi. Cô kiểm tra sơ bộ rồi, chỉ có vết thương ngoài da nên không nguy hiểm đâu! – Hơi cau mày, cô tự hỏi - Nhưng sao đến giờ còn chưa tỉnh nhỉ? – Đoạn cười gian liếc nhìn thằng nhóc bên kia, cô Linh đề nghị - Hòa này, có khi nào hôn một cái giống trong truyện là tỉnh không, ra thử luôn xem nào!

Như bị tiêm thuốc, người nào đó chợt cười mỉm, bàn tay cong cong che miệng thẹn thùng rồi phẩy phẩy về phía cô Linh, giọng hắn ồm ồm.

- Nỡm à, người ta làm thật đấy! – Miệng nói chưa hết mà chân đã bắt đầu bước rồi.

Ninh Yên quay ngoắt người lao nhanh đến bên giường bệnh, khom lưng dang tay nắm hai bên thành giường, trở thành thành lũy bảo vệ nạn nhân ở phía dưới. Tư thế: Muốn làm gì thì phải bước qua xác tôi đã!

- Ông dám?

Mắt tinh ranh đảo mấy vòng, thằng Hòa càng uốn éo tợn, dường như hắn quyết thực hiện cho bằng được phi vụ này.

- Có gì mà không dám, huống hồ... – Tầm mắt hạ thấp, khóe môi hắn cong thành một đường – Tôi...

“Bốp!”

Chưa hề rời khỏi vị trí phòng thủ, Ninh Yên lập tức bật ngón tay cái, thở phì phì tán dương.

Việt An gật nhẹ đáp lại rồi cúi đầu v**t v* quyển sách dày 525 tờ của mình, sau đó gông cổ ai kia thả về môi trường hoang dã.

Ninh Yên phồng má, nếu không ngăn cản kịp thì đã xảy ra chuyện lớn rồi, thằng b**n th** đấy...

Cái nắng trong trẻo một ngày cuối thu thấm vào rèm cửa trắng mỏng. Gió len lỏi qua khe cửa để hờ, tinh nghịch đùa bỡn sợi tóc rủ phất phơ trên trán.

Có đôi mắt màu nâu hai mí nọ dưới hàng lông mi cong cong đang nhìn chăm chú. Có sống mũi cao cao nọ gồ lên. Có đôi lông mày nọ vừa dày vừa đen. Có làn da nọ mịn như trát phấn. Còn có... đôi môi nọ đo đỏ đầy đặn và khóe miệng cong cong. 

Tựa như đêm giao thừa nhiều năm về trước, khoảnh khắc ông hàng xóm hí hửng lôi quả pháo hoa mới mua ra đốt “đoàng” một phát hù cả khu khiếp vía để rồi ăn hết ba ngày tết thì được mời lên đồn mừng năm mới các chú công an.

Trong lòng run rẩy như giật mình vì tiếng pháo nổ, vẫn giữ tư thế khom lưng nhằm bảo hộ người bên dưới, Ninh Yên trợn mắt trợn mắt kinh ngạc mà đối mặt với người chẳng biết đã tỉnh từ lúc nào, đang ngơ ngác nhìn nó.

Đột nhiên như thể bị ma xui quỷ khiến, tay phải của Yên thôi không nắm lấy thành giường nữa, mà muốn... muốn chạm thử...

Nghĩ là làm, ai đó thật sự cứ thế vô thức đưa tay chạm vào má chàng trai nọ. Hai mắt thì hơi híp lại, khóe môi bất giác cong lên...

Nhìn đi, giờ thì đứa nào nguy hiểm hơn hả? Đứa nào mới là b**n th** thật sự đây?

Mềm, mềm mại quá! Nó nhướn lông mày kinh ngạc. Còn rất mịn và hơi lành lạnh, xúc cảm từ ngón tay truyền đến khiến trái tim run rẩy mãi không thôi ý. Mà này, đẹp... đẹp nao lòng, khóe miệng cong lên rất cuốn hút, môi giống như trái mận đỏ. Xương hàm, đúng rồi, mình phải xem xương hàm... Óe! Đau đau đau!

Yên méo miệng ôm đầu, còn chưa kịp ngoảnh mặt lại bày tỏ sự bất bình đã bị người ta xách cổ áo, thô bạo vứt khỏi hiện trường.

Đôi mắt vô hồn hóa ác quỷ, Việt An lừ lừ đóng sập cửa.

b**n th** H: Chào mừng gia nhập câu lạc bộ.

b**n th** Y:... - Gió thổi một chiếc lá vàng bay ngang qua hai bóng hình cô quạnh.

b**n th** H: Này, ăn miếng bánh giò cho khuây khỏa.

Kiên Cường Lên Cọng BúnTác giả: Trường AnNinh Yên guồng chân đạp xe qua các cung đường trong thị trấn, không phải vì vội đến trường, mà nó chỉ muốn được tận hưởng cái cảm giác có gió thổi căng phồng áo trắng và da mặt thì lạnh tái tê. Trên dải vỉa hè dài tít tắp, những cành xà cừ sần sùi trơ trọi giờ đã lú nhú vài nhánh cây non xanh mơn mởn. Bầu trời nặng nề, ủ dột suốt mùa đông như vừa được ai dội rửa bằng nước sạch, cao, rộng và trong veo. Yên gửi xe ở một cửa hàng bên kia phố, thong thả đi bộ một đoạn để đến trường. Có một ngày, không may, bạn vô tình đánh trúng một ai đó, (giả sử thôi nhé) nghiêm trọng hơn là người ấy đã bất tỉnh nhân sự, ngay lúc đó bạn phải xử lí làm sao? Bỏ chạy thật xa à? Không được, như thế thì thiếu đạo đức quá. Hay là hô hoán lên để người ta đến cứu? Từ từ, đừng nóng vội hỏng chuyện đấy. Đúng rồi, đầu tiên phải kiểm tra xem đứa xấu số ấy đã tắt thở chưa. Ninh Yên ngồi xổm cạnh cái xác, không không, cạnh người bị nạn, vừa lo lắng lại vừa áy náy, Yên đưa ngón tay trỏ lên ngang lỗ mũi người nọ. Năm… Chọt chọt.- Có khi nào nó chết rồi không?Ninh Yên quay ngoắt sang, Hòa biết điều lập tức ngậm miệng.Ngày bình thường vốn dĩ có năm tiết nhưng hôm nay do giáo viên trong trường họp đột xuất nên họ trống hai tiết cuối. Bộ ba lục tục kéo nhau xuống phòng y tế.Chàng trai bất tỉnh vẫn nằm im thin thít trên giường, Việt An yên lặng lôi sách ra đọc, Hải Hòa buồn tay buồn chân nên táy máy dụng cụ y tế. Trong lòng nóng như có lửa đốt, Yên dạo qua dạo lại trong phòng mấy chục vòng mà không biết mệt, tần suất cứ mười giây lại ngó về phía giường bệnh một lần.Cô Linh nhìn nó đến lé cả mắt, lắc lắc đầu cho tỉnh lại rồi cất giọng trấn an.- Em ngồi xuống đi. Cô kiểm tra sơ bộ rồi, chỉ có vết thương ngoài da nên không nguy hiểm đâu! – Hơi cau mày, cô tự hỏi - Nhưng sao đến giờ còn chưa tỉnh nhỉ? – Đoạn cười gian liếc nhìn thằng nhóc bên kia, cô Linh đề nghị - Hòa này, có khi nào hôn một cái giống trong truyện là tỉnh không, ra thử luôn xem nào!Như bị tiêm thuốc, người nào đó chợt cười mỉm, bàn tay cong cong che miệng thẹn thùng rồi phẩy phẩy về phía cô Linh, giọng hắn ồm ồm.- Nỡm à, người ta làm thật đấy! – Miệng nói chưa hết mà chân đã bắt đầu bước rồi.Ninh Yên quay ngoắt người lao nhanh đến bên giường bệnh, khom lưng dang tay nắm hai bên thành giường, trở thành thành lũy bảo vệ nạn nhân ở phía dưới. Tư thế: Muốn làm gì thì phải bước qua xác tôi đã!- Ông dám?Mắt tinh ranh đảo mấy vòng, thằng Hòa càng uốn éo tợn, dường như hắn quyết thực hiện cho bằng được phi vụ này.- Có gì mà không dám, huống hồ... – Tầm mắt hạ thấp, khóe môi hắn cong thành một đường – Tôi...“Bốp!”Chưa hề rời khỏi vị trí phòng thủ, Ninh Yên lập tức bật ngón tay cái, thở phì phì tán dương.Việt An gật nhẹ đáp lại rồi cúi đầu v**t v* quyển sách dày 525 tờ của mình, sau đó gông cổ ai kia thả về môi trường hoang dã.Ninh Yên phồng má, nếu không ngăn cản kịp thì đã xảy ra chuyện lớn rồi, thằng b**n th** đấy...Cái nắng trong trẻo một ngày cuối thu thấm vào rèm cửa trắng mỏng. Gió len lỏi qua khe cửa để hờ, tinh nghịch đùa bỡn sợi tóc rủ phất phơ trên trán.Có đôi mắt màu nâu hai mí nọ dưới hàng lông mi cong cong đang nhìn chăm chú. Có sống mũi cao cao nọ gồ lên. Có đôi lông mày nọ vừa dày vừa đen. Có làn da nọ mịn như trát phấn. Còn có... đôi môi nọ đo đỏ đầy đặn và khóe miệng cong cong. Tựa như đêm giao thừa nhiều năm về trước, khoảnh khắc ông hàng xóm hí hửng lôi quả pháo hoa mới mua ra đốt “đoàng” một phát hù cả khu khiếp vía để rồi ăn hết ba ngày tết thì được mời lên đồn mừng năm mới các chú công an.Trong lòng run rẩy như giật mình vì tiếng pháo nổ, vẫn giữ tư thế khom lưng nhằm bảo hộ người bên dưới, Ninh Yên trợn mắt trợn mắt kinh ngạc mà đối mặt với người chẳng biết đã tỉnh từ lúc nào, đang ngơ ngác nhìn nó.Đột nhiên như thể bị ma xui quỷ khiến, tay phải của Yên thôi không nắm lấy thành giường nữa, mà muốn... muốn chạm thử...Nghĩ là làm, ai đó thật sự cứ thế vô thức đưa tay chạm vào má chàng trai nọ. Hai mắt thì hơi híp lại, khóe môi bất giác cong lên...Nhìn đi, giờ thì đứa nào nguy hiểm hơn hả? Đứa nào mới là b**n th** thật sự đây?Mềm, mềm mại quá! Nó nhướn lông mày kinh ngạc. Còn rất mịn và hơi lành lạnh, xúc cảm từ ngón tay truyền đến khiến trái tim run rẩy mãi không thôi ý. Mà này, đẹp... đẹp nao lòng, khóe miệng cong lên rất cuốn hút, môi giống như trái mận đỏ. Xương hàm, đúng rồi, mình phải xem xương hàm... Óe! Đau đau đau!Yên méo miệng ôm đầu, còn chưa kịp ngoảnh mặt lại bày tỏ sự bất bình đã bị người ta xách cổ áo, thô bạo vứt khỏi hiện trường.Đôi mắt vô hồn hóa ác quỷ, Việt An lừ lừ đóng sập cửa.b**n th** H: Chào mừng gia nhập câu lạc bộ.b**n th** Y:... - Gió thổi một chiếc lá vàng bay ngang qua hai bóng hình cô quạnh.b**n th** H: Này, ăn miếng bánh giò cho khuây khỏa.

Chương 3-2