Tác giả:

6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức…

Chương 2

Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… 18h27’-Đau!Không nhẹ tay được sao?- Cô nói-Ai bảo em đi đứng không cẩn thận.-Khánh Ngọc nói giọng trách móc,rồi bỗng chị ấy nhớ ra điều gì đó hỏi Phương Nhi.-Em vẫn không nói chuyện với ba sao?-Khánh Ngọc nói, ngay lập tức sắc mặt cô xám lại,nói.-Tôi không có ba. Tôi chỉ có mẹ nhưng bà đã qua đời rồi.-Cô nói-Em thật sự không muốn tha thứ cho ba sao?-Tôi đã nói là mình không có ba chị không nghe sao? Tôi mệt rồi-Cô cố tình muốn dừng cuộc nói chuyện này lại và hình như Khánh Ngọc cũng hiểu ý.-Ừ! Vậy thì em nghỉ ngơi đi.Khánh Ngọc nói xong liền đi ra khỏi phòng.Chị ấy biết vết thương của cô trong quá khứ quá lớn, dù thế nào cũng sẽ chẳng bao giờ lành lai được.Chỉ hi vọng cậu ấy sẽ một lần nữa, có thể giúp cô vơi bớt đi nỗi đau ấy. Giúp ô trở lại con người trước đây của mình.-PHƯƠNG NHI!- Tiếng la thất thanh lại vang lên.Cô giật mình tỉnh giấc.Từ sau vụ tai nạn ở Anh,cô đã mất đi một phần kí ức, không nhiều. Chỉ là khoảng thời gian sống ở đó thôi. Nhưng sao cô cứ có cảm giác mình đã quên đi một điều gì đó. Một điều rất quan trọng.************************Hôm nay, nếu không nể mặt Khánh Ngọc cô sẽ không đến trường đâu.Chứ học ở Anh làm gì để giờ phải đi học lại cấp ba.-Tại sao một đứa hổn láo như cô lại được học ở đây kia chứ?-Thảo Ngọc mỉa mai nhìn cô.-Vậy sao?Nhưng nếu tôi vẫn học ở đây thì sao? Cô làm gì được tôi?-Cô!-Giáo viên đến!-Giọng lớp trưởng Khánh Ngọc vang lên.Ngay lập tức cắt ngang cuộc trò chuyện đó. Thật ra cô cũng chẳng muốn nói nữa, cùng tên Ngọc sao tính tình lại cách xa tới vậy? Cả lớp đứng lên chào. Cô Thanh giơ tay ra hiệu ngồi xuống rồi thông báo.-Chào các em! Cô tên Hồng Cửu Thanh, từ hôm nay sẽ làm chủ nhiệm lớp 12A1. Hi vọng các em giúp đỡ-Dạ!-Cả lớp đồng thanh-Năm học này lớp chúng ta sẽ có thêm một thành viên mới. Mong các em giúp đỡ cho bạn để sớm có thể hoà nhập vào tập thể, được không nào?-Dạ! -Cả lớp lại một lần nữa đồng thanh trả lời.Phía dưới bắt đầu xì xầm.Nữ thì hi vọng sẽ có một bạch mã hoàng tử xuất hiện chứ lớp này toàn là gia cảnh tốt thôi, chứ ngoại hình thì bỏ đi.Nam thì lại cầu là một tiểu công chúa để mà còn có động lực đến trường chứ!Cả lớp vì thế mà bắt đầu xôn xao.Đến khi học sinh mới bước vào, cả lớp đều ồ cả lên.

18h27’

-Đau!Không nhẹ tay được sao?- Cô nói

-Ai bảo em đi đứng không cẩn thận.-Khánh Ngọc nói giọng trách móc,rồi bỗng chị ấy nhớ ra điều gì đó hỏi Phương Nhi.

-Em vẫn không nói chuyện với ba sao?-Khánh Ngọc nói, ngay lập tức sắc mặt cô xám lại,nói.

-Tôi không có ba. Tôi chỉ có mẹ nhưng bà đã qua đời rồi.-Cô nói

-Em thật sự không muốn tha thứ cho ba sao?

-Tôi đã nói là mình không có ba chị không nghe sao? Tôi mệt rồi-Cô cố tình muốn dừng cuộc nói chuyện này lại và hình như Khánh Ngọc cũng hiểu ý.

-Ừ! Vậy thì em nghỉ ngơi đi.

Khánh Ngọc nói xong liền đi ra khỏi phòng.Chị ấy biết vết thương của cô trong quá khứ quá lớn, dù thế nào cũng sẽ chẳng bao giờ lành lai được.Chỉ hi vọng cậu ấy sẽ một lần nữa, có thể giúp cô vơi bớt đi nỗi đau ấy. Giúp ô trở lại con người trước đây của mình.

-PHƯƠNG NHI!- Tiếng la thất thanh lại vang lên.Cô giật mình tỉnh giấc.Từ sau vụ tai nạn ở Anh,cô đã mất đi một phần kí ức, không nhiều. Chỉ là khoảng thời gian sống ở đó thôi. Nhưng sao cô cứ có cảm giác mình đã quên đi một điều gì đó. Một điều rất quan trọng.

************************

Hôm nay, nếu không nể mặt Khánh Ngọc cô sẽ không đến trường đâu.Chứ học ở Anh làm gì để giờ phải đi học lại cấp ba.

-Tại sao một đứa hổn láo như cô lại được học ở đây kia chứ?-Thảo Ngọc mỉa mai nhìn cô.

-Vậy sao?Nhưng nếu tôi vẫn học ở đây thì sao? Cô làm gì được tôi?

-Cô!

-Giáo viên đến!-Giọng lớp trưởng Khánh Ngọc vang lên.Ngay lập tức cắt ngang cuộc trò chuyện đó. Thật ra cô cũng chẳng muốn nói nữa, cùng tên Ngọc sao tính tình lại cách xa tới vậy? Cả lớp đứng lên chào. Cô Thanh giơ tay ra hiệu ngồi xuống rồi thông báo.

-Chào các em! Cô tên Hồng Cửu Thanh, từ hôm nay sẽ làm chủ nhiệm lớp 12A1. Hi vọng các em giúp đỡ

-Dạ!-Cả lớp đồng thanh

-Năm học này lớp chúng ta sẽ có thêm một thành viên mới. Mong các em giúp đỡ cho bạn để sớm có thể hoà nhập vào tập thể, được không nào?

-Dạ! -Cả lớp lại một lần nữa đồng thanh trả lời.

Phía dưới bắt đầu xì xầm.Nữ thì hi vọng sẽ có một bạch mã hoàng tử xuất hiện chứ lớp này toàn là gia cảnh tốt thôi, chứ ngoại hình thì bỏ đi.Nam thì lại cầu là một tiểu công chúa để mà còn có động lực đến trường chứ!Cả lớp vì thế mà bắt đầu xôn xao.Đến khi học sinh mới bước vào, cả lớp đều ồ cả lên.

Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… 18h27’-Đau!Không nhẹ tay được sao?- Cô nói-Ai bảo em đi đứng không cẩn thận.-Khánh Ngọc nói giọng trách móc,rồi bỗng chị ấy nhớ ra điều gì đó hỏi Phương Nhi.-Em vẫn không nói chuyện với ba sao?-Khánh Ngọc nói, ngay lập tức sắc mặt cô xám lại,nói.-Tôi không có ba. Tôi chỉ có mẹ nhưng bà đã qua đời rồi.-Cô nói-Em thật sự không muốn tha thứ cho ba sao?-Tôi đã nói là mình không có ba chị không nghe sao? Tôi mệt rồi-Cô cố tình muốn dừng cuộc nói chuyện này lại và hình như Khánh Ngọc cũng hiểu ý.-Ừ! Vậy thì em nghỉ ngơi đi.Khánh Ngọc nói xong liền đi ra khỏi phòng.Chị ấy biết vết thương của cô trong quá khứ quá lớn, dù thế nào cũng sẽ chẳng bao giờ lành lai được.Chỉ hi vọng cậu ấy sẽ một lần nữa, có thể giúp cô vơi bớt đi nỗi đau ấy. Giúp ô trở lại con người trước đây của mình.-PHƯƠNG NHI!- Tiếng la thất thanh lại vang lên.Cô giật mình tỉnh giấc.Từ sau vụ tai nạn ở Anh,cô đã mất đi một phần kí ức, không nhiều. Chỉ là khoảng thời gian sống ở đó thôi. Nhưng sao cô cứ có cảm giác mình đã quên đi một điều gì đó. Một điều rất quan trọng.************************Hôm nay, nếu không nể mặt Khánh Ngọc cô sẽ không đến trường đâu.Chứ học ở Anh làm gì để giờ phải đi học lại cấp ba.-Tại sao một đứa hổn láo như cô lại được học ở đây kia chứ?-Thảo Ngọc mỉa mai nhìn cô.-Vậy sao?Nhưng nếu tôi vẫn học ở đây thì sao? Cô làm gì được tôi?-Cô!-Giáo viên đến!-Giọng lớp trưởng Khánh Ngọc vang lên.Ngay lập tức cắt ngang cuộc trò chuyện đó. Thật ra cô cũng chẳng muốn nói nữa, cùng tên Ngọc sao tính tình lại cách xa tới vậy? Cả lớp đứng lên chào. Cô Thanh giơ tay ra hiệu ngồi xuống rồi thông báo.-Chào các em! Cô tên Hồng Cửu Thanh, từ hôm nay sẽ làm chủ nhiệm lớp 12A1. Hi vọng các em giúp đỡ-Dạ!-Cả lớp đồng thanh-Năm học này lớp chúng ta sẽ có thêm một thành viên mới. Mong các em giúp đỡ cho bạn để sớm có thể hoà nhập vào tập thể, được không nào?-Dạ! -Cả lớp lại một lần nữa đồng thanh trả lời.Phía dưới bắt đầu xì xầm.Nữ thì hi vọng sẽ có một bạch mã hoàng tử xuất hiện chứ lớp này toàn là gia cảnh tốt thôi, chứ ngoại hình thì bỏ đi.Nam thì lại cầu là một tiểu công chúa để mà còn có động lực đến trường chứ!Cả lớp vì thế mà bắt đầu xôn xao.Đến khi học sinh mới bước vào, cả lớp đều ồ cả lên.

Chương 2