6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức…
Chương 3
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Cả lớp ồ lên vì hạnh phúc,đặc biệt là các bạn nữa.Phương Nhi cũng có chút tò mò nên cũng ngước lên xem.Là một bạch mã hoàng tử.Cô nhìn anh ta có nét quen quen,hình như đã gặp ở đâu rồi.Thậm chí cô còn đâm phải anh ta ngày hôm qua thì phải.Anh ta cất giọng của mình lên. Giọng nói đó nghe thật lạnh lùng nhưng sao cô lại cảm giác ấm áp thân quen đến lạ kì.- Mình tên Khương Tử Khanh. Từ hôm nay sẽ học cùng mọi người hi vọng mọi người giúp đỡ.Cả lớp lại bắt đầu xôn xao. Anh lại chẳng thèm để ý,đưa mắt để tìm nhân vật quan trọng củ anh-vị hôn thê của anh mà nói đúng hơn thì phải gọi là vợ.-Được rồi!Tử Khanh em mau chọn chỗ ngồi đi-Bao nhiêu cô gái đang trông chờ người được ngồi cạnh một bạch mã hoàng tử như anh chính là mình. Nhưng tất cả chỉ đem lại thất vọng. Anh chẳng thèm liếc qua bọn họ mà đi thẳng đến chiếc ghế còn trống cạnh cô.Đặt cặp xuống bàn.Anh nói.-Chào!-Ừ chào!-Cô cũng lịch sự chào lại.- Chắc vẫn còn nhớ tôi chứ?-Anh ta ngồi xuống cất tiếng hỏi thăm.- Tất nhiên!Sao tôi lại có thể quên người mà mình đụng phải hôm qua chứ!Không ngờ cậu lại học cùng lớp với tôi.-"Đúng là oan gia ngõ hẹp"-Cô kìm lại câu nói này để nó không lọt ra ngoài.-Ừ!- Tử Khanh cười.Tính cách cô vẫn giống hệt lần đầu hai người gặp nhau ở Anh. Khánh Ngọc nhìn cô và Tử Khanh mỉm cười “Xem ra mọi chuyện rất tốt,đúng không Phương Nhi?”
Cả lớp ồ lên vì hạnh phúc,đặc biệt là các bạn nữa.Phương Nhi cũng có chút tò mò nên cũng ngước lên xem.
Là một bạch mã hoàng tử.Cô nhìn anh ta có nét quen quen,hình như đã gặp ở đâu rồi.Thậm chí cô còn đâm phải anh ta ngày hôm qua thì phải.Anh ta cất giọng của mình lên. Giọng nói đó nghe thật lạnh lùng nhưng sao cô lại cảm giác ấm áp thân quen đến lạ kì.
- Mình tên Khương Tử Khanh. Từ hôm nay sẽ học cùng mọi người hi vọng mọi người giúp đỡ.
Cả lớp lại bắt đầu xôn xao. Anh lại chẳng thèm để ý,đưa mắt để tìm nhân vật quan trọng củ anh-vị hôn thê của anh mà nói đúng hơn thì phải gọi là vợ.
-Được rồi!Tử Khanh em mau chọn chỗ ngồi đi-Bao nhiêu cô gái đang trông chờ người được ngồi cạnh một bạch mã hoàng tử như anh chính là mình. Nhưng tất cả chỉ đem lại thất vọng. Anh chẳng thèm liếc qua bọn họ mà đi thẳng đến chiếc ghế còn trống cạnh cô.Đặt cặp xuống bàn.Anh nói.
-Chào!
-Ừ chào!-Cô cũng lịch sự chào lại.
- Chắc vẫn còn nhớ tôi chứ?-Anh ta ngồi xuống cất tiếng hỏi thăm.
- Tất nhiên!Sao tôi lại có thể quên người mà mình đụng phải hôm qua chứ!Không ngờ cậu lại học cùng lớp với tôi.-"Đúng là oan gia ngõ hẹp"-Cô kìm lại câu nói này để nó không lọt ra ngoài.
-Ừ!- Tử Khanh cười.Tính cách cô vẫn giống hệt lần đầu hai người gặp nhau ở Anh. Khánh Ngọc nhìn cô và Tử Khanh mỉm cười “Xem ra mọi chuyện rất tốt,đúng không Phương Nhi?”
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Cả lớp ồ lên vì hạnh phúc,đặc biệt là các bạn nữa.Phương Nhi cũng có chút tò mò nên cũng ngước lên xem.Là một bạch mã hoàng tử.Cô nhìn anh ta có nét quen quen,hình như đã gặp ở đâu rồi.Thậm chí cô còn đâm phải anh ta ngày hôm qua thì phải.Anh ta cất giọng của mình lên. Giọng nói đó nghe thật lạnh lùng nhưng sao cô lại cảm giác ấm áp thân quen đến lạ kì.- Mình tên Khương Tử Khanh. Từ hôm nay sẽ học cùng mọi người hi vọng mọi người giúp đỡ.Cả lớp lại bắt đầu xôn xao. Anh lại chẳng thèm để ý,đưa mắt để tìm nhân vật quan trọng củ anh-vị hôn thê của anh mà nói đúng hơn thì phải gọi là vợ.-Được rồi!Tử Khanh em mau chọn chỗ ngồi đi-Bao nhiêu cô gái đang trông chờ người được ngồi cạnh một bạch mã hoàng tử như anh chính là mình. Nhưng tất cả chỉ đem lại thất vọng. Anh chẳng thèm liếc qua bọn họ mà đi thẳng đến chiếc ghế còn trống cạnh cô.Đặt cặp xuống bàn.Anh nói.-Chào!-Ừ chào!-Cô cũng lịch sự chào lại.- Chắc vẫn còn nhớ tôi chứ?-Anh ta ngồi xuống cất tiếng hỏi thăm.- Tất nhiên!Sao tôi lại có thể quên người mà mình đụng phải hôm qua chứ!Không ngờ cậu lại học cùng lớp với tôi.-"Đúng là oan gia ngõ hẹp"-Cô kìm lại câu nói này để nó không lọt ra ngoài.-Ừ!- Tử Khanh cười.Tính cách cô vẫn giống hệt lần đầu hai người gặp nhau ở Anh. Khánh Ngọc nhìn cô và Tử Khanh mỉm cười “Xem ra mọi chuyện rất tốt,đúng không Phương Nhi?”