6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức…
Chương 11
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Hôm nay thật may vì là ngày kỉ niệm thành lập trường nên học sinh nếu không tham dự thì có thể được nghỉ.Anh muốn đưa cô ra ngoài ăn nên tình cờ đi ngang trường.Đương nhiên anh không thể nào lái xe chở cô.Vì dù gì hiện giờ anh vẫn đang là học sinh cấp Ba. -Em muốn vào không?-Anh hỏi khi thấy cô có vẻ có hứng với lễ hội đó.-Cũng có, vì từ xưa tới giờ em chưa từng tham gia bất cứ lễ hội nào.Hình như với anh cũng chưa thì phải.Cô nói,quả thật dù cho trí nhớ có hồi phục tốt tới mấy thì vẫn chẳng thể nhanh chóng nhớ rõ hết toàn bộ.Anh cũng không trách cô được, nhưng đúng là chưa từng có chuyện đó.-Vậy em có muốn vào không?-Anh hỏi-Nếu có anh thì em sẽ vào!-Anh nhìn cô nở nụ cười hạnh phúc.Cuối cùng quyết định của anh và cô là cùng nhau tham dự lễ hội trường.Bước vào cổng cô mới hối hận về quyết định vừa rồi.Lễ hội kỉ niệm kiểu gì mà chẳng giống kỉ niệm chút nào.Nó giống lễ hội ăn chơi của con nhà quý tộc thì hơn.Siêu xe,váy áo…..Toàn là thứ cực phẩm không dễ có được.-Tử Khanh hay là chúng ta về đi, em thấy….-Câu nói chưa kịp nói xong thì đã có giọng nói khác chen vào.-Tử Khanh không ngờ cậu cũng tới!-Thảo Ngọc không biết từ đâu đã đứng mặt anh.Trong mắt cô ta hoàn toàn không có Phương Nhi.-Phải!-Anh trả lời một cách miễn cưỡng.Nhìn Thảo Ngọc từ trên xuống dưới, anh biết ngay cô ta thuộc loại tiểu thư thích khoe tiền khoe của.Tử Khanh vốn không muốn đến đây vì biết thừa nó như thế nào.Nhưng vì cô nên anh mới vào,đến khi nhìn thấy biểu hiện của cô anh mới chắc chắn rằng quyết định ban đầu của mình là đúng.Càng muốn ra về hơn khi thấy kẻ hôm qua suýt nữa tông vào vợ mình đang ngang nhiên đứng trước mặt anh không chút hổ thẹn.-Cậu vẫn khoẻ chứ Phương Nhi?-Thảo Ngọc nói,câu nói đầy ẩn ý.-Tất nhiên mạng tôi rất lớn cô không cần lo.-Cô trả lời -Vậy thì tốt.Mà hình như cậu đang muốn về thì phải.-Đúng!Mình thấy Phương Nhi có vẻ không thích nên mình muốn đưa cậu ấy về.Thảo Ngọc nghe xong liền ném cho cô cái nhìn khinh bỉ.Cô là gì mà Tử Khanh lại phải nghe lời chứ?Nhìn tay Tử Khanh đan chặt vào tay cô mà Thảo Ngọc lòng đầy ganh tị.-Về sớm làm gì.Đến đây mình có cái này hay lắm muốn cho cậu xem.-Nói xong cô ta liền kéo Tử Khanh,bỏ mặc cô ở lại.Nhìn theo bóng anh cô phát hiện mình quả thật không nên đến đây.-Không sao chứ?Nghe Tử Khanh nói em đã hồi phục.-Khánh Ngọc hỏi.-Đúng!Dù sao cũng cảm ơn vì chị đã chăm sóc tôi trong thời gian qua.-Không sao, chị phải đi rồi!-Khánh Ngọc nói rồi vội bỏ đi.Phương Nhi nhìn theo bóng Khanh Ngọc đang khuất dần.Cuối cùng thì chỉ còn mỗi mình cô ở lại,đành đi một vòng tham quan trường vậy..Đang đi tham quan cô bỗng gặp một người.Phải một người mà bản thân cô không bao giờ muốn gặp lại nữa.
Hôm nay thật may vì là ngày kỉ niệm thành lập trường nên học sinh nếu không tham dự thì có thể được nghỉ.Anh muốn đưa cô ra ngoài ăn nên tình cờ đi ngang trường.Đương nhiên anh không thể nào lái xe chở cô.Vì dù gì hiện giờ anh vẫn đang là học sinh cấp Ba.
-Em muốn vào không?-Anh hỏi khi thấy cô có vẻ có hứng với lễ hội đó.
-Cũng có, vì từ xưa tới giờ em chưa từng tham gia bất cứ lễ hội nào.Hình như với anh cũng chưa thì phải.
Cô nói,quả thật dù cho trí nhớ có hồi phục tốt tới mấy thì vẫn chẳng thể nhanh chóng nhớ rõ hết toàn bộ.Anh cũng không trách cô được, nhưng đúng là chưa từng có chuyện đó.
-Vậy em có muốn vào không?-Anh hỏi
-Nếu có anh thì em sẽ vào!-Anh nhìn cô nở nụ cười hạnh phúc.Cuối cùng quyết định của anh và cô là cùng nhau tham dự lễ hội trường.Bước vào cổng cô mới hối hận về quyết định vừa rồi.Lễ hội kỉ niệm kiểu gì mà chẳng giống kỉ niệm chút nào.Nó giống lễ hội ăn chơi của con nhà quý tộc thì hơn.Siêu xe,váy áo…..Toàn là thứ cực phẩm không dễ có được.
-Tử Khanh hay là chúng ta về đi, em thấy….-Câu nói chưa kịp nói xong thì đã có giọng nói khác chen vào.
-Tử Khanh không ngờ cậu cũng tới!-Thảo Ngọc không biết từ đâu đã đứng mặt anh.Trong mắt cô ta hoàn toàn không có Phương Nhi.
-Phải!-Anh trả lời một cách miễn cưỡng.
Nhìn Thảo Ngọc từ trên xuống dưới, anh biết ngay cô ta thuộc loại tiểu thư thích khoe tiền khoe của.Tử Khanh vốn không muốn đến đây vì biết thừa nó như thế nào.Nhưng vì cô nên anh mới vào,đến khi nhìn thấy biểu hiện của cô anh mới chắc chắn rằng quyết định ban đầu của mình là đúng.Càng muốn ra về hơn khi thấy kẻ hôm qua suýt nữa tông vào vợ mình đang ngang nhiên đứng trước mặt anh không chút hổ thẹn.
-Cậu vẫn khoẻ chứ Phương Nhi?-Thảo Ngọc nói,câu nói đầy ẩn ý.
-Tất nhiên mạng tôi rất lớn cô không cần lo.-Cô trả lời
-Vậy thì tốt.Mà hình như cậu đang muốn về thì phải.
-Đúng!Mình thấy Phương Nhi có vẻ không thích nên mình muốn đưa cậu ấy về.
Thảo Ngọc nghe xong liền ném cho cô cái nhìn khinh bỉ.Cô là gì mà Tử Khanh lại phải nghe lời chứ?Nhìn tay Tử Khanh đan chặt vào tay cô mà Thảo Ngọc lòng đầy ganh tị.
-Về sớm làm gì.Đến đây mình có cái này hay lắm muốn cho cậu xem.-Nói xong cô ta liền kéo Tử Khanh,bỏ mặc cô ở lại.Nhìn theo bóng anh cô phát hiện mình quả thật không nên đến đây.
-Không sao chứ?Nghe Tử Khanh nói em đã hồi phục.-Khánh Ngọc hỏi.
-Đúng!Dù sao cũng cảm ơn vì chị đã chăm sóc tôi trong thời gian qua.
-Không sao, chị phải đi rồi!-Khánh Ngọc nói rồi vội bỏ đi.
Phương Nhi nhìn theo bóng Khanh Ngọc đang khuất dần.Cuối cùng thì chỉ còn mỗi mình cô ở lại,đành đi một vòng tham quan trường vậy..Đang đi tham quan cô bỗng gặp một người.Phải một người mà bản thân cô không bao giờ muốn gặp lại nữa.
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Hôm nay thật may vì là ngày kỉ niệm thành lập trường nên học sinh nếu không tham dự thì có thể được nghỉ.Anh muốn đưa cô ra ngoài ăn nên tình cờ đi ngang trường.Đương nhiên anh không thể nào lái xe chở cô.Vì dù gì hiện giờ anh vẫn đang là học sinh cấp Ba. -Em muốn vào không?-Anh hỏi khi thấy cô có vẻ có hứng với lễ hội đó.-Cũng có, vì từ xưa tới giờ em chưa từng tham gia bất cứ lễ hội nào.Hình như với anh cũng chưa thì phải.Cô nói,quả thật dù cho trí nhớ có hồi phục tốt tới mấy thì vẫn chẳng thể nhanh chóng nhớ rõ hết toàn bộ.Anh cũng không trách cô được, nhưng đúng là chưa từng có chuyện đó.-Vậy em có muốn vào không?-Anh hỏi-Nếu có anh thì em sẽ vào!-Anh nhìn cô nở nụ cười hạnh phúc.Cuối cùng quyết định của anh và cô là cùng nhau tham dự lễ hội trường.Bước vào cổng cô mới hối hận về quyết định vừa rồi.Lễ hội kỉ niệm kiểu gì mà chẳng giống kỉ niệm chút nào.Nó giống lễ hội ăn chơi của con nhà quý tộc thì hơn.Siêu xe,váy áo…..Toàn là thứ cực phẩm không dễ có được.-Tử Khanh hay là chúng ta về đi, em thấy….-Câu nói chưa kịp nói xong thì đã có giọng nói khác chen vào.-Tử Khanh không ngờ cậu cũng tới!-Thảo Ngọc không biết từ đâu đã đứng mặt anh.Trong mắt cô ta hoàn toàn không có Phương Nhi.-Phải!-Anh trả lời một cách miễn cưỡng.Nhìn Thảo Ngọc từ trên xuống dưới, anh biết ngay cô ta thuộc loại tiểu thư thích khoe tiền khoe của.Tử Khanh vốn không muốn đến đây vì biết thừa nó như thế nào.Nhưng vì cô nên anh mới vào,đến khi nhìn thấy biểu hiện của cô anh mới chắc chắn rằng quyết định ban đầu của mình là đúng.Càng muốn ra về hơn khi thấy kẻ hôm qua suýt nữa tông vào vợ mình đang ngang nhiên đứng trước mặt anh không chút hổ thẹn.-Cậu vẫn khoẻ chứ Phương Nhi?-Thảo Ngọc nói,câu nói đầy ẩn ý.-Tất nhiên mạng tôi rất lớn cô không cần lo.-Cô trả lời -Vậy thì tốt.Mà hình như cậu đang muốn về thì phải.-Đúng!Mình thấy Phương Nhi có vẻ không thích nên mình muốn đưa cậu ấy về.Thảo Ngọc nghe xong liền ném cho cô cái nhìn khinh bỉ.Cô là gì mà Tử Khanh lại phải nghe lời chứ?Nhìn tay Tử Khanh đan chặt vào tay cô mà Thảo Ngọc lòng đầy ganh tị.-Về sớm làm gì.Đến đây mình có cái này hay lắm muốn cho cậu xem.-Nói xong cô ta liền kéo Tử Khanh,bỏ mặc cô ở lại.Nhìn theo bóng anh cô phát hiện mình quả thật không nên đến đây.-Không sao chứ?Nghe Tử Khanh nói em đã hồi phục.-Khánh Ngọc hỏi.-Đúng!Dù sao cũng cảm ơn vì chị đã chăm sóc tôi trong thời gian qua.-Không sao, chị phải đi rồi!-Khánh Ngọc nói rồi vội bỏ đi.Phương Nhi nhìn theo bóng Khanh Ngọc đang khuất dần.Cuối cùng thì chỉ còn mỗi mình cô ở lại,đành đi một vòng tham quan trường vậy..Đang đi tham quan cô bỗng gặp một người.Phải một người mà bản thân cô không bao giờ muốn gặp lại nữa.