6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức…
Chương 12
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Con vẫn khoẻ chứ,Phương Nhi?-Người ba về mặt lí thuyết đang đứng trước mặt cô-Cảm ơn ông Huỳnh Tuấn Minh đã quan tâm.Tôi vẫn rất khoẻ.-Cô đáp.-Đã tám năm rồi con vẫn không tha thứ cho ba.-Ông Huỳnh cười,nụ cười đầy đau khổ.Bao nhiêu năm trên thương trường, không biết ông đã thắng bao nhiêu lần cũng như thất bại bao nhiêu lần.Nhưng điều thất bại nhất của ông chính là đứa con gái này mãi mãi vẫn không chịu gọi một tiếng ba. Dù cho ông có cố gắng như thế nào.-Không phải là tôi không muốn mà là không thể.Nếu ngày đó ông không đi thì mẹ tôi…mẹ tôi nhất định….-Cô thật sự không muốn nhớ đến cái quá khứ đen tối ấy nữa.Cũng may vừa lúc đó Tử Khanh đến, giúp cô thoát khỏi việc nhớ lại kỉ niệm đau buồn.-Chào bác!-Anh cất tiếng chào.-Chào cháu Tử Khanh!-Ông nở nụ cười hiền hậu với anh.-Bác biết cháu?-Tử Khanh hơi ngạc nhiên.-Tất nhiên! Dù gì bác cũng là ba con bé nên biết mặt con rễ cũng là điều hiển nhiên thôi mà.-Ông nói,thật ra mọi chuyện về cô ông điều biết,thậm chí còn rất rõ-Bác!-Được rồi.Hi vọng cháu sẽ chăm sóc tốt cho con bé.-Vâng!-Anh trả lời.-Tốt rồi!-Ông nói rồi đi về phía đám đông,chỉ cần con bé hạnh phúc thì có gọi ba hay không cũng không quan trọng.-Tử Khanh! Em muốn về.-Phương Nhi nói,quả thực ngay bây giờ cô chỉ muốn đi khỏi đây càng nhanh càng tốt.-Được rồi!Chúng ta về thôi!-Tử Khanh nói rồi cả hai cùng rời khỏi trường.Rời khỏi cái nơi muốn gợi lại cho cô những kí ức đau buồn trong quá khác.
Con vẫn khoẻ chứ,Phương Nhi?-Người ba về mặt lí thuyết đang đứng trước mặt cô
-Cảm ơn ông Huỳnh Tuấn Minh đã quan tâm.Tôi vẫn rất khoẻ.-Cô đáp.
-Đã tám năm rồi con vẫn không tha thứ cho ba.-Ông Huỳnh cười,nụ cười đầy đau khổ.Bao nhiêu năm trên thương trường, không biết ông đã thắng bao nhiêu lần cũng như thất bại bao nhiêu lần.Nhưng điều thất bại nhất của ông chính là đứa con gái này mãi mãi vẫn không chịu gọi một tiếng ba. Dù cho ông có cố gắng như thế nào.
-Không phải là tôi không muốn mà là không thể.Nếu ngày đó ông không đi thì mẹ tôi…mẹ tôi nhất định….-Cô thật sự không muốn nhớ đến cái quá khứ đen tối ấy nữa.Cũng may vừa lúc đó Tử Khanh đến, giúp cô thoát khỏi việc nhớ lại kỉ niệm đau buồn.
-Chào bác!-Anh cất tiếng chào.
-Chào cháu Tử Khanh!-Ông nở nụ cười hiền hậu với anh.
-Bác biết cháu?-Tử Khanh hơi ngạc nhiên.
-Tất nhiên! Dù gì bác cũng là ba con bé nên biết mặt con rễ cũng là điều hiển nhiên thôi mà.-Ông nói,thật ra mọi chuyện về cô ông điều biết,thậm chí còn rất rõ
-Bác!
-Được rồi.Hi vọng cháu sẽ chăm sóc tốt cho con bé.
-Vâng!-Anh trả lời.
-Tốt rồi!-Ông nói rồi đi về phía đám đông,chỉ cần con bé hạnh phúc thì có gọi ba hay không cũng không quan trọng.
-Tử Khanh! Em muốn về.-Phương Nhi nói,quả thực ngay bây giờ cô chỉ muốn đi khỏi đây càng nhanh càng tốt.
-Được rồi!Chúng ta về thôi!-Tử Khanh nói rồi cả hai cùng rời khỏi trường.Rời khỏi cái nơi muốn gợi lại cho cô những kí ức đau buồn trong quá khác.
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Con vẫn khoẻ chứ,Phương Nhi?-Người ba về mặt lí thuyết đang đứng trước mặt cô-Cảm ơn ông Huỳnh Tuấn Minh đã quan tâm.Tôi vẫn rất khoẻ.-Cô đáp.-Đã tám năm rồi con vẫn không tha thứ cho ba.-Ông Huỳnh cười,nụ cười đầy đau khổ.Bao nhiêu năm trên thương trường, không biết ông đã thắng bao nhiêu lần cũng như thất bại bao nhiêu lần.Nhưng điều thất bại nhất của ông chính là đứa con gái này mãi mãi vẫn không chịu gọi một tiếng ba. Dù cho ông có cố gắng như thế nào.-Không phải là tôi không muốn mà là không thể.Nếu ngày đó ông không đi thì mẹ tôi…mẹ tôi nhất định….-Cô thật sự không muốn nhớ đến cái quá khứ đen tối ấy nữa.Cũng may vừa lúc đó Tử Khanh đến, giúp cô thoát khỏi việc nhớ lại kỉ niệm đau buồn.-Chào bác!-Anh cất tiếng chào.-Chào cháu Tử Khanh!-Ông nở nụ cười hiền hậu với anh.-Bác biết cháu?-Tử Khanh hơi ngạc nhiên.-Tất nhiên! Dù gì bác cũng là ba con bé nên biết mặt con rễ cũng là điều hiển nhiên thôi mà.-Ông nói,thật ra mọi chuyện về cô ông điều biết,thậm chí còn rất rõ-Bác!-Được rồi.Hi vọng cháu sẽ chăm sóc tốt cho con bé.-Vâng!-Anh trả lời.-Tốt rồi!-Ông nói rồi đi về phía đám đông,chỉ cần con bé hạnh phúc thì có gọi ba hay không cũng không quan trọng.-Tử Khanh! Em muốn về.-Phương Nhi nói,quả thực ngay bây giờ cô chỉ muốn đi khỏi đây càng nhanh càng tốt.-Được rồi!Chúng ta về thôi!-Tử Khanh nói rồi cả hai cùng rời khỏi trường.Rời khỏi cái nơi muốn gợi lại cho cô những kí ức đau buồn trong quá khác.