6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức…
Chương 13
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Tử Khanh cùng Phương Nhi trở về.Nhưng vừa về đến nhà, anh phát hiện cô có điều gì đó hơi bất thường.Không phải mệt mỏi,càng không phải đau buồn vì phải gặp ba. Mà hình như là đang…giận.Tử Khanh vào phòng thấy cô đang nằm trên giường,anh vòng tay sang định hỏi han,an ủi nhưng ngay lập tức bị cô gạt ra.-Vợ!Em làm sao vậy?-Anh hỏi han quan tâm cô nhưng không ngờ chính vì câu nói ấy lại làm cô giận hơn.-Buông tôi ra!Anh cứ đi vui vẻ với cô ta đi,quan tâm tôi làm gì!-Cô mắng,anh nghe mà bật cười.Cô ghen rồi.Vợ anh ghen với Thảo Ngọc rồi.-Anh không có.Chỉ tại cô ta kéo anh thôi.-Tử Khanh giải thích.-Xảo biện! Anh có thể từ chối mà,tại sao vẫn đi.Tôi bây giờ không còn gì để anh yêu rồi đúng không?-Cô quay lại nhìn anh nói với giọng đầy ấm ức.-Tôi biết mà cưới xong, ăn xong anh làm gì còn thương tôi nữa.-Cô dỗi, quay mặt vào tường.Mặc xác anh luôn.Anh cũng hiểu chuyện kéo cô lại hôn hôn một lúc cho cô bớt giận rồi mới giải thích.-Anh không có.Vợ phải tin chồng chứ!Anh đâu có bao giờ gạt em đâu.Anh không thương em không lẽ đi thương cô ta.Vợ đừng giận.Vợ như vậy anh khổ lắm biết không?-Anh nói,thật ra cô cũng hiểu.Chỉ là ghen vốn là bản tính của phụ nữ mà.Không yêu thì sẽ không ghen.-Thật không-Phương Nhi hỏi lại.-Tất nhiên rồi.-Được tạm tin anh lần này!Giờ tôi đói rồi!-Vậy chúng ta đi ăn.-Anh nói rồi cùng cô ra ngoài ăn, sau đó hai người còn đi rất nhiều nơi.Tử Khanh đúng là rất biết làm cô nguôi giận nha!Cũng không trách được, ai bảo anh là chồng cô kia chứ!Chồng không hiểu vợ chẳng lẽ thằng hàng xóm hiểu.OoO.Bởi vì vậy mà cô chưa bao giờ cảm thấy hối hận khi đã gật đầu đồng ý làm vợ anh.*******Nước ANH*********Một ngày đẹp trời cách đây một năm**-Khương Tử Khanh,em yêu anh!Anh chính là người quan trọng nhất với em trong cuộc đời này.Nhất định anh không bao giờ được phép bỏ mặc em,nếu không em sẽ đau lắm!Được không Tử Khanh?Cho đến giờ mỗi khi nhớ lại, cô vẫn chưa một lần cảm thấy hối hận vì đã nói những lời đó với anh. Càng không hối hận khi đã tin vào lời hứa của anh.-Không cần em nói.Dù cho em có đuổi thì nhất định anh cũng không đi.Cả đời này anh nhất định sẽ mãi mãi bên em.Mãi mãi nắm lấy tay em không bao giờ buông.Mãi mãi không buông.Khương Tử Khanh em mãi mãi tin anhDù cho sau này có ra sao thì em vẫn sẽ mãi mãi yêu anh.Cũng sẽ mãi mãi nói với anh một câu rằng:
Tử Khanh cùng Phương Nhi trở về.Nhưng vừa về đến nhà, anh phát hiện cô có điều gì đó hơi bất thường.Không phải mệt mỏi,càng không phải đau buồn vì phải gặp ba. Mà hình như là đang…giận.Tử Khanh vào phòng thấy cô đang nằm trên giường,anh vòng tay sang định hỏi han,an ủi nhưng ngay lập tức bị cô gạt ra.
-Vợ!Em làm sao vậy?-Anh hỏi han quan tâm cô nhưng không ngờ chính vì câu nói ấy lại làm cô giận hơn.
-Buông tôi ra!Anh cứ đi vui vẻ với cô ta đi,quan tâm tôi làm gì!-Cô mắng,anh nghe mà bật cười.Cô ghen rồi.Vợ anh ghen với Thảo Ngọc rồi.
-Anh không có.Chỉ tại cô ta kéo anh thôi.-Tử Khanh giải thích.
-Xảo biện! Anh có thể từ chối mà,tại sao vẫn đi.Tôi bây giờ không còn gì để anh yêu rồi đúng không?-Cô quay lại nhìn anh nói với giọng đầy ấm ức.
-Tôi biết mà cưới xong, ăn xong anh làm gì còn thương tôi nữa.-Cô dỗi, quay mặt vào tường.Mặc xác anh luôn.Anh cũng hiểu chuyện kéo cô lại hôn hôn một lúc cho cô bớt giận rồi mới giải thích.
-Anh không có.Vợ phải tin chồng chứ!Anh đâu có bao giờ gạt em đâu.Anh không thương em không lẽ đi thương cô ta.Vợ đừng giận.Vợ như vậy anh khổ lắm biết không?-Anh nói,thật ra cô cũng hiểu.Chỉ là ghen vốn là bản tính của phụ nữ mà.Không yêu thì sẽ không ghen.
-Thật không-Phương Nhi hỏi lại.
-Tất nhiên rồi.
-Được tạm tin anh lần này!Giờ tôi đói rồi!
-Vậy chúng ta đi ăn.-Anh nói rồi cùng cô ra ngoài ăn, sau đó hai người còn đi rất nhiều nơi.Tử Khanh đúng là rất biết làm cô nguôi giận nha!Cũng không trách được, ai bảo anh là chồng cô kia chứ!Chồng không hiểu vợ chẳng lẽ thằng hàng xóm hiểu.OoO.Bởi vì vậy mà cô chưa bao giờ cảm thấy hối hận khi đã gật đầu đồng ý làm vợ anh.
*******Nước ANH*******
**Một ngày đẹp trời cách đây một năm**
-Khương Tử Khanh,em yêu anh!Anh chính là người quan trọng nhất với em trong cuộc đời này.Nhất định anh không bao giờ được phép bỏ mặc em,nếu không em sẽ đau lắm!Được không Tử Khanh?
Cho đến giờ mỗi khi nhớ lại, cô vẫn chưa một lần cảm thấy hối hận vì đã nói những lời đó với anh. Càng không hối hận khi đã tin vào lời hứa của anh.
-Không cần em nói.Dù cho em có đuổi thì nhất định anh cũng không đi.Cả đời này anh nhất định sẽ mãi mãi bên em.Mãi mãi nắm lấy tay em không bao giờ buông.Mãi mãi không buông.
Khương Tử Khanh em mãi mãi tin anh
Dù cho sau này có ra sao thì em vẫn sẽ mãi mãi yêu anh.
Cũng sẽ mãi mãi nói với anh một câu rằng:
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Tử Khanh cùng Phương Nhi trở về.Nhưng vừa về đến nhà, anh phát hiện cô có điều gì đó hơi bất thường.Không phải mệt mỏi,càng không phải đau buồn vì phải gặp ba. Mà hình như là đang…giận.Tử Khanh vào phòng thấy cô đang nằm trên giường,anh vòng tay sang định hỏi han,an ủi nhưng ngay lập tức bị cô gạt ra.-Vợ!Em làm sao vậy?-Anh hỏi han quan tâm cô nhưng không ngờ chính vì câu nói ấy lại làm cô giận hơn.-Buông tôi ra!Anh cứ đi vui vẻ với cô ta đi,quan tâm tôi làm gì!-Cô mắng,anh nghe mà bật cười.Cô ghen rồi.Vợ anh ghen với Thảo Ngọc rồi.-Anh không có.Chỉ tại cô ta kéo anh thôi.-Tử Khanh giải thích.-Xảo biện! Anh có thể từ chối mà,tại sao vẫn đi.Tôi bây giờ không còn gì để anh yêu rồi đúng không?-Cô quay lại nhìn anh nói với giọng đầy ấm ức.-Tôi biết mà cưới xong, ăn xong anh làm gì còn thương tôi nữa.-Cô dỗi, quay mặt vào tường.Mặc xác anh luôn.Anh cũng hiểu chuyện kéo cô lại hôn hôn một lúc cho cô bớt giận rồi mới giải thích.-Anh không có.Vợ phải tin chồng chứ!Anh đâu có bao giờ gạt em đâu.Anh không thương em không lẽ đi thương cô ta.Vợ đừng giận.Vợ như vậy anh khổ lắm biết không?-Anh nói,thật ra cô cũng hiểu.Chỉ là ghen vốn là bản tính của phụ nữ mà.Không yêu thì sẽ không ghen.-Thật không-Phương Nhi hỏi lại.-Tất nhiên rồi.-Được tạm tin anh lần này!Giờ tôi đói rồi!-Vậy chúng ta đi ăn.-Anh nói rồi cùng cô ra ngoài ăn, sau đó hai người còn đi rất nhiều nơi.Tử Khanh đúng là rất biết làm cô nguôi giận nha!Cũng không trách được, ai bảo anh là chồng cô kia chứ!Chồng không hiểu vợ chẳng lẽ thằng hàng xóm hiểu.OoO.Bởi vì vậy mà cô chưa bao giờ cảm thấy hối hận khi đã gật đầu đồng ý làm vợ anh.*******Nước ANH*********Một ngày đẹp trời cách đây một năm**-Khương Tử Khanh,em yêu anh!Anh chính là người quan trọng nhất với em trong cuộc đời này.Nhất định anh không bao giờ được phép bỏ mặc em,nếu không em sẽ đau lắm!Được không Tử Khanh?Cho đến giờ mỗi khi nhớ lại, cô vẫn chưa một lần cảm thấy hối hận vì đã nói những lời đó với anh. Càng không hối hận khi đã tin vào lời hứa của anh.-Không cần em nói.Dù cho em có đuổi thì nhất định anh cũng không đi.Cả đời này anh nhất định sẽ mãi mãi bên em.Mãi mãi nắm lấy tay em không bao giờ buông.Mãi mãi không buông.Khương Tử Khanh em mãi mãi tin anhDù cho sau này có ra sao thì em vẫn sẽ mãi mãi yêu anh.Cũng sẽ mãi mãi nói với anh một câu rằng: