6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức…
Chương 20
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Cuộc đời mỗi con người giống hệt như mặt biển.Biển càng lặng sóng chứng tỏ giông bão sắp tới càng lớn.Bản thân có cứ ngỡ cuộc sống bình yên của mình sẽ mãi mãi trường tồn.Nhưng cô đã sai.Cô trở về sau chuyến đi vừa hay lại đúng vào chủ nhật.Cứ tưởng sẽ được ở cùng anh nhưng Tử Khanh bận rồi.Giờ cô chỉ ở nhà có một mình thôi!Buồn quá đi mất!!Bỗng tiếng chuông cửa vang lên.Là nhân viên chuyển phát nhanh nhưng cô làm gì có nhờ họ chứ?Quái lạ! Hay là anh?Người nhân viên đó đưa cho Phương Nhi một cuốn băng.Không hiểu vì sao trong lòng cô bỗng dâng lên một sự bất an.Rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ?Khi bản thân còn đang chìm trong dòng suy nghĩ thì không biết từ lúc nào cuốn băng ấy đã được cô cho vào đầu thu.Hình ảnh từ cuốn băng cũng từ từ hiện ra."Choang"- Chiếc ly trên bàn bị cô làm rơi xuống đất mà vỡ tan tành.Đây..đây là gì kia chứ?Tay cô nắm chặt ngực trái của mình,tim cô đau,rất đau.Trên màn hình khi là hình ảnh đôi nam nữ nào đó đang ân ai mặn nồng với nhau.Họ quấn lấy nhau cuồng nhiệt,không hề có bất kì một khoảng cách.Những âm thanh phát ra từ họ làm ai nghe thấy cũng đều đỏ mặt.Tay cô nắm mỗi lúc một chặt hơn,hơi thở ngày một khó nhọc.Tim cô đau,rất đau.Nhưng nó lại càng đau hơn khi bản thân cô nhận ra đôi nam nữ đó là ai.Cô không biết đoạn băng đó dài bao nhiêu,càng không cần biết họ ân ái như thế nào?Cô thực sự không có dũng khí để xem,lại càng không muốn biết tiếp theo họ sẽ làm gì.Làm ơn đi!Làm ơn có ai nói cho cô biết chuyện gì đang xảy ra không?Làm ơn có ai nói cho cô biết rằng đây chỉ là một cơn ác mộng thôi không?Rằng người đàn ông đó không phải là anh,và người phụ nũ đó không phải là...Thảo Ngọc.Làm ơn có ai nói cho cô biết đi!Làm ơn!L..à..m..ơ...n!"Rầm"Ở nơi đây có người con gái vì bệnh tim mà gục ngã trên sàn,không biết sống chết ra sao.Nhưng ở một nơi nào đó,có một người con gái khác.Cầm trên tay ly rượu vang đỏ rực như màu máu, trên môi nở nụ một nụ cười của ác quỉ." Huỳnh Nguyễn Phương Nhi! Cô thua rồi!!"P/S:Có vấn đề không nhỉ?Mọi người góp ý nha!!!
Cuộc đời mỗi con người giống hệt như mặt biển.Biển càng lặng sóng chứng tỏ giông bão sắp tới càng lớn.Bản thân có cứ ngỡ cuộc sống bình yên của mình sẽ mãi mãi trường tồn.Nhưng cô đã sai.
Cô trở về sau chuyến đi vừa hay lại đúng vào chủ nhật.Cứ tưởng sẽ được ở cùng anh nhưng Tử Khanh bận rồi.Giờ cô chỉ ở nhà có một mình thôi!Buồn quá đi mất!!Bỗng tiếng chuông cửa vang lên.Là nhân viên chuyển phát nhanh nhưng cô làm gì có nhờ họ chứ?Quái lạ! Hay là anh?Người nhân viên đó đưa cho Phương Nhi một cuốn băng.Không hiểu vì sao trong lòng cô bỗng dâng lên một sự bất an.Rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ?
Khi bản thân còn đang chìm trong dòng suy nghĩ thì không biết từ lúc nào cuốn băng ấy đã được cô cho vào đầu thu.Hình ảnh từ cuốn băng cũng từ từ hiện ra."Choang"- Chiếc ly trên bàn bị cô làm rơi xuống đất mà vỡ tan tành.Đây..đây là gì kia chứ?Tay cô nắm chặt ngực trái của mình,tim cô đau,rất đau.Trên màn hình khi là hình ảnh đôi nam nữ nào đó đang ân ai mặn nồng với nhau.Họ quấn lấy nhau cuồng nhiệt,không hề có bất kì một khoảng cách.Những âm thanh phát ra từ họ làm ai nghe thấy cũng đều đỏ mặt.
Tay cô nắm mỗi lúc một chặt hơn,hơi thở ngày một khó nhọc.Tim cô đau,rất đau.Nhưng nó lại càng đau hơn khi bản thân cô nhận ra đôi nam nữ đó là ai.Cô không biết đoạn băng đó dài bao nhiêu,càng không cần biết họ ân ái như thế nào?Cô thực sự không có dũng khí để xem,lại càng không muốn biết tiếp theo họ sẽ làm gì.Làm ơn đi!Làm ơn có ai nói cho cô biết chuyện gì đang xảy ra không?Làm ơn có ai nói cho cô biết rằng đây chỉ là một cơn ác mộng thôi không?Rằng người đàn ông đó không phải là anh,và người phụ nũ đó không phải là...Thảo Ngọc.Làm ơn có ai nói cho cô biết đi!Làm ơn!L..à..m..ơ...n!"Rầm"
Ở nơi đây có người con gái vì bệnh tim mà gục ngã trên sàn,không biết sống chết ra sao.Nhưng ở một nơi nào đó,có một người con gái khác.Cầm trên tay ly rượu vang đỏ rực như màu máu, trên môi nở nụ một nụ cười của ác quỉ.
" Huỳnh Nguyễn Phương Nhi! Cô thua rồi!!"
P/S:Có vấn đề không nhỉ?Mọi người góp ý nha!!!
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Cuộc đời mỗi con người giống hệt như mặt biển.Biển càng lặng sóng chứng tỏ giông bão sắp tới càng lớn.Bản thân có cứ ngỡ cuộc sống bình yên của mình sẽ mãi mãi trường tồn.Nhưng cô đã sai.Cô trở về sau chuyến đi vừa hay lại đúng vào chủ nhật.Cứ tưởng sẽ được ở cùng anh nhưng Tử Khanh bận rồi.Giờ cô chỉ ở nhà có một mình thôi!Buồn quá đi mất!!Bỗng tiếng chuông cửa vang lên.Là nhân viên chuyển phát nhanh nhưng cô làm gì có nhờ họ chứ?Quái lạ! Hay là anh?Người nhân viên đó đưa cho Phương Nhi một cuốn băng.Không hiểu vì sao trong lòng cô bỗng dâng lên một sự bất an.Rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ?Khi bản thân còn đang chìm trong dòng suy nghĩ thì không biết từ lúc nào cuốn băng ấy đã được cô cho vào đầu thu.Hình ảnh từ cuốn băng cũng từ từ hiện ra."Choang"- Chiếc ly trên bàn bị cô làm rơi xuống đất mà vỡ tan tành.Đây..đây là gì kia chứ?Tay cô nắm chặt ngực trái của mình,tim cô đau,rất đau.Trên màn hình khi là hình ảnh đôi nam nữ nào đó đang ân ai mặn nồng với nhau.Họ quấn lấy nhau cuồng nhiệt,không hề có bất kì một khoảng cách.Những âm thanh phát ra từ họ làm ai nghe thấy cũng đều đỏ mặt.Tay cô nắm mỗi lúc một chặt hơn,hơi thở ngày một khó nhọc.Tim cô đau,rất đau.Nhưng nó lại càng đau hơn khi bản thân cô nhận ra đôi nam nữ đó là ai.Cô không biết đoạn băng đó dài bao nhiêu,càng không cần biết họ ân ái như thế nào?Cô thực sự không có dũng khí để xem,lại càng không muốn biết tiếp theo họ sẽ làm gì.Làm ơn đi!Làm ơn có ai nói cho cô biết chuyện gì đang xảy ra không?Làm ơn có ai nói cho cô biết rằng đây chỉ là một cơn ác mộng thôi không?Rằng người đàn ông đó không phải là anh,và người phụ nũ đó không phải là...Thảo Ngọc.Làm ơn có ai nói cho cô biết đi!Làm ơn!L..à..m..ơ...n!"Rầm"Ở nơi đây có người con gái vì bệnh tim mà gục ngã trên sàn,không biết sống chết ra sao.Nhưng ở một nơi nào đó,có một người con gái khác.Cầm trên tay ly rượu vang đỏ rực như màu máu, trên môi nở nụ một nụ cười của ác quỉ." Huỳnh Nguyễn Phương Nhi! Cô thua rồi!!"P/S:Có vấn đề không nhỉ?Mọi người góp ý nha!!!