6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức…
Chương 21
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Nơi nào đó trong thành phố xa hoa này.Có người đàn ông đang ngồi hiên ngang trên vị trí vốn thuộc về mình.Không khí cuộc họp vốn đã rất căng thẳng,lại càng căng thẳng hơn khi cuộc điện thoại ấy xuất hiện.Sắc mặt người đàn ông kia càng lúc càng khó chịu.Anh bỏ lại cuộc họp đang dang dở mà phóng xe nhanh như bay đến bệnh viện nơi cô đang nằm.Cô tỉnh dậy với một màu trắng và mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện.Phương Nhi cười,không ngờ cô lại được đưa đến bệnh viện kịp lúc như vậy.Nơi đáy mắt cô ánh lên một nỗi buồn.Là thật sao?Điều cô thấy là thật sao?Chồng cô là như vậy sao chứ?.Trong cô hiện lên muôn vàn câu hỏi tại sao,vì sao mà cố gắng mãi cũng không tìm ra câu trả lời.Cô nghi thì có nghi đó.Nhưng sâu thẳm trong trái tim cô vẫn hi vọng rằng anh không bao giờ như vậy.Nhất định là vậy phải không Tử Khanh!!
Nơi nào đó trong thành phố xa hoa này.Có người đàn ông đang ngồi hiên ngang trên vị trí vốn thuộc về mình.Không khí cuộc họp vốn đã rất căng thẳng,lại càng căng thẳng hơn khi cuộc điện thoại ấy xuất hiện.Sắc mặt người đàn ông kia càng lúc càng khó chịu.Anh bỏ lại cuộc họp đang dang dở mà phóng xe nhanh như bay đến bệnh viện nơi cô đang nằm.
Cô tỉnh dậy với một màu trắng và mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện.Phương Nhi cười,không ngờ cô lại được đưa đến bệnh viện kịp lúc như vậy.Nơi đáy mắt cô ánh lên một nỗi buồn.Là thật sao?Điều cô thấy là thật sao?Chồng cô là như vậy sao chứ?.Trong cô hiện lên muôn vàn câu hỏi tại sao,vì sao mà cố gắng mãi cũng không tìm ra câu trả lời.Cô nghi thì có nghi đó.Nhưng sâu thẳm trong trái tim cô vẫn hi vọng rằng anh không bao giờ như vậy.Nhất định là vậy phải không Tử Khanh!!
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Nơi nào đó trong thành phố xa hoa này.Có người đàn ông đang ngồi hiên ngang trên vị trí vốn thuộc về mình.Không khí cuộc họp vốn đã rất căng thẳng,lại càng căng thẳng hơn khi cuộc điện thoại ấy xuất hiện.Sắc mặt người đàn ông kia càng lúc càng khó chịu.Anh bỏ lại cuộc họp đang dang dở mà phóng xe nhanh như bay đến bệnh viện nơi cô đang nằm.Cô tỉnh dậy với một màu trắng và mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện.Phương Nhi cười,không ngờ cô lại được đưa đến bệnh viện kịp lúc như vậy.Nơi đáy mắt cô ánh lên một nỗi buồn.Là thật sao?Điều cô thấy là thật sao?Chồng cô là như vậy sao chứ?.Trong cô hiện lên muôn vàn câu hỏi tại sao,vì sao mà cố gắng mãi cũng không tìm ra câu trả lời.Cô nghi thì có nghi đó.Nhưng sâu thẳm trong trái tim cô vẫn hi vọng rằng anh không bao giờ như vậy.Nhất định là vậy phải không Tử Khanh!!