-Alo!em nghe đây chị. -Chị có chuyện muốn nhờ em giúp. -Chị cứ nói đi, em sẽ giúp chị. Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi Nó nghe tiếng thở dài bên ấy. -Chị có chuyện gì sao, nói em nghe đi. -Em có thể về VN với chị được không, chị bây giờ mệt mỏi lắm rồi, em giúp chị đi. Nó có thể nghe được âm vực rung rung như khóc của Cô. -Chị đừng khóc....chị đợi em đi sáng mai em sẽ về VN với chị nha. Bây giờ chị ngủ đi ngày mai tỉnh dậy sẽ thấy em. Nó nói nhẹ nhàng giọng như vỗ về. Nó mọi thứ trên đời này không có cái gì mà Nó sợ chỉ sợ chị Nó khóc, từ nhỏ hai chị em Nó đều ở bên nhau cho tới khi ông nội Nó từ Anh về và đưa Nó sang Anh, Cô thì ở lại VN một mình trong ngôi biệt thự và bà Quản gia. Cô trãi qua những ngày tháng cô đơn, đi học lại bị bạn bè xa lánh trêu ghẹo vì...Cô không được chọn làm người thừa kế. Theo lời nguyền của gia đình Nó nếu sinh đôi thì một trong hai sẽ có một người chết, thật buồn vì Cô là người đó. Cha mẹ của Nó cũng biết điều này dù đau lòng cũng phải bỏ rơi Cô đi…
Chương 7
Ác Quỷ Học ĐườngTác giả: Htpthao1202-Alo!em nghe đây chị. -Chị có chuyện muốn nhờ em giúp. -Chị cứ nói đi, em sẽ giúp chị. Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi Nó nghe tiếng thở dài bên ấy. -Chị có chuyện gì sao, nói em nghe đi. -Em có thể về VN với chị được không, chị bây giờ mệt mỏi lắm rồi, em giúp chị đi. Nó có thể nghe được âm vực rung rung như khóc của Cô. -Chị đừng khóc....chị đợi em đi sáng mai em sẽ về VN với chị nha. Bây giờ chị ngủ đi ngày mai tỉnh dậy sẽ thấy em. Nó nói nhẹ nhàng giọng như vỗ về. Nó mọi thứ trên đời này không có cái gì mà Nó sợ chỉ sợ chị Nó khóc, từ nhỏ hai chị em Nó đều ở bên nhau cho tới khi ông nội Nó từ Anh về và đưa Nó sang Anh, Cô thì ở lại VN một mình trong ngôi biệt thự và bà Quản gia. Cô trãi qua những ngày tháng cô đơn, đi học lại bị bạn bè xa lánh trêu ghẹo vì...Cô không được chọn làm người thừa kế. Theo lời nguyền của gia đình Nó nếu sinh đôi thì một trong hai sẽ có một người chết, thật buồn vì Cô là người đó. Cha mẹ của Nó cũng biết điều này dù đau lòng cũng phải bỏ rơi Cô đi… Đường Hưng đến lớp không thấy Nó đâu, nhìn cảnh bề bộn trong lớp và những con người hồn chưa về xác thù chắn chắn đã có chuyện gì xảy ra. Hỏi sơ qua một bạn trong lớp thì anh biết được Nó đã về, anh c*̃ng về nốt luôn vì anh đi học là vì có Nó mà giờ Nó về rồi thì anh c*̃ng không nhất thiết gì phải học.Nó và Hắn ngồi trên xe cả hai không ai nói với ai lời nào cho đến khi không khí trên xe ngày càng trở nên ngộp ngạc thì Hắn mới cất tiếng.-Nhà em c*̃ng xa quá nhỉ.-Ừ.-Bây giờ hiện tại em đang sống một mình hay ở c*̀ng với ai.-Vài ngày trước thì có ở c*̀ng với quản gia, nhưng sức khỏe bác ấy không tốt nên tôi đã cho bà ấy nghĩ rồi.- À ra vậy.- Chạy tới phía trước một chút nữa tới đó tôi sẽ tự đi bộ vào.- Vậy được không?. Hay anh đưa em về tới nhà luôn, lỡ có tên biến thái nào dòm ngó em sao.-Khu này là địa bàn của Hắc Long không có ai dám làm càng đâu. Rồi Bây giờ anh dừng lại được rồi đấy.-À à.Hãy Để xem nó mở cửa bước xuống rồi đi mang theo một con sông nhỏ Khoảng vài mét thì tới một căn biệt thự à không mà là một cung điện rất đẹp nguy nga tráng lệ được xây theo kiểu phương Tây màu trắng tinh khôi. Khó chịu vì hắn cứ đi theo sau nó quay lại nói.-Bây giờ anh có thể về, đừng có đi theo người khác chứ.-À à vậy Anh về. Ngày mai Anh có thể đến đón em đi học chứ.-Ra đây là lí do muốn biết nhà tôi à.Nó tựa lưng vào cánh cổng cao ngút của ngôi nhà.-Ờ Ừm thì Anh muốn đi học chung với em thôi.Hắn bối rối. Nó cũng nhận thấy được sự bối rối của Hắn, mở cánh cổng bước vào rồi nói với về phía Hắn.-7h rồi đến.Thấy Nó quay đi Hắn cũng đoán được câu trả lời, nhưng khi Nó nói câu đó Hắn như muốn lên mây.-Anh nhớ rồi.Bưng nguyên bộ mặt vui vẻ cho đến khi về đến nhà
Đường Hưng đến lớp không thấy Nó đâu, nhìn cảnh bề bộn trong lớp và những con người hồn chưa về xác thù chắn chắn đã có chuyện gì xảy ra. Hỏi sơ qua một bạn trong lớp thì anh biết được Nó đã về, anh c*̃ng về nốt luôn vì anh đi học là vì có Nó mà giờ Nó về rồi thì anh c*̃ng không nhất thiết gì phải học.
Nó và Hắn ngồi trên xe cả hai không ai nói với ai lời nào cho đến khi không khí trên xe ngày càng trở nên ngộp ngạc thì Hắn mới cất tiếng.
-Nhà em c*̃ng xa quá nhỉ.
-Ừ.
-Bây giờ hiện tại em đang sống một mình hay ở c*̀ng với ai.
-Vài ngày trước thì có ở c*̀ng với quản gia, nhưng sức khỏe bác ấy không tốt nên tôi đã cho bà ấy nghĩ rồi.
- À ra vậy.
- Chạy tới phía trước một chút nữa tới đó tôi sẽ tự đi bộ vào.
- Vậy được không?. Hay anh đưa em về tới nhà luôn, lỡ có tên biến thái nào dòm ngó em sao.
-Khu này là địa bàn của Hắc Long không có ai dám làm càng đâu. Rồi Bây giờ anh dừng lại được rồi đấy.
-À à.
Hãy Để xem nó mở cửa bước xuống rồi đi mang theo một con sông nhỏ Khoảng vài mét thì tới một căn biệt thự à không mà là một cung điện rất đẹp nguy nga tráng lệ được xây theo kiểu phương Tây màu trắng tinh khôi. Khó chịu vì hắn cứ đi theo sau nó quay lại nói.
-Bây giờ anh có thể về, đừng có đi theo người khác chứ.
-À à vậy Anh về. Ngày mai Anh có thể đến đón em đi học chứ.
-Ra đây là lí do muốn biết nhà tôi à.
Nó tựa lưng vào cánh cổng cao ngút của ngôi nhà.
-Ờ Ừm thì Anh muốn đi học chung với em thôi.
Hắn bối rối. Nó cũng nhận thấy được sự bối rối của Hắn, mở cánh cổng bước vào rồi nói với về phía Hắn.
-7h rồi đến.
Thấy Nó quay đi Hắn cũng đoán được câu trả lời, nhưng khi Nó nói câu đó Hắn như muốn lên mây.
-Anh nhớ rồi.
Bưng nguyên bộ mặt vui vẻ cho đến khi về đến nhà
Ác Quỷ Học ĐườngTác giả: Htpthao1202-Alo!em nghe đây chị. -Chị có chuyện muốn nhờ em giúp. -Chị cứ nói đi, em sẽ giúp chị. Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi Nó nghe tiếng thở dài bên ấy. -Chị có chuyện gì sao, nói em nghe đi. -Em có thể về VN với chị được không, chị bây giờ mệt mỏi lắm rồi, em giúp chị đi. Nó có thể nghe được âm vực rung rung như khóc của Cô. -Chị đừng khóc....chị đợi em đi sáng mai em sẽ về VN với chị nha. Bây giờ chị ngủ đi ngày mai tỉnh dậy sẽ thấy em. Nó nói nhẹ nhàng giọng như vỗ về. Nó mọi thứ trên đời này không có cái gì mà Nó sợ chỉ sợ chị Nó khóc, từ nhỏ hai chị em Nó đều ở bên nhau cho tới khi ông nội Nó từ Anh về và đưa Nó sang Anh, Cô thì ở lại VN một mình trong ngôi biệt thự và bà Quản gia. Cô trãi qua những ngày tháng cô đơn, đi học lại bị bạn bè xa lánh trêu ghẹo vì...Cô không được chọn làm người thừa kế. Theo lời nguyền của gia đình Nó nếu sinh đôi thì một trong hai sẽ có một người chết, thật buồn vì Cô là người đó. Cha mẹ của Nó cũng biết điều này dù đau lòng cũng phải bỏ rơi Cô đi… Đường Hưng đến lớp không thấy Nó đâu, nhìn cảnh bề bộn trong lớp và những con người hồn chưa về xác thù chắn chắn đã có chuyện gì xảy ra. Hỏi sơ qua một bạn trong lớp thì anh biết được Nó đã về, anh c*̃ng về nốt luôn vì anh đi học là vì có Nó mà giờ Nó về rồi thì anh c*̃ng không nhất thiết gì phải học.Nó và Hắn ngồi trên xe cả hai không ai nói với ai lời nào cho đến khi không khí trên xe ngày càng trở nên ngộp ngạc thì Hắn mới cất tiếng.-Nhà em c*̃ng xa quá nhỉ.-Ừ.-Bây giờ hiện tại em đang sống một mình hay ở c*̀ng với ai.-Vài ngày trước thì có ở c*̀ng với quản gia, nhưng sức khỏe bác ấy không tốt nên tôi đã cho bà ấy nghĩ rồi.- À ra vậy.- Chạy tới phía trước một chút nữa tới đó tôi sẽ tự đi bộ vào.- Vậy được không?. Hay anh đưa em về tới nhà luôn, lỡ có tên biến thái nào dòm ngó em sao.-Khu này là địa bàn của Hắc Long không có ai dám làm càng đâu. Rồi Bây giờ anh dừng lại được rồi đấy.-À à.Hãy Để xem nó mở cửa bước xuống rồi đi mang theo một con sông nhỏ Khoảng vài mét thì tới một căn biệt thự à không mà là một cung điện rất đẹp nguy nga tráng lệ được xây theo kiểu phương Tây màu trắng tinh khôi. Khó chịu vì hắn cứ đi theo sau nó quay lại nói.-Bây giờ anh có thể về, đừng có đi theo người khác chứ.-À à vậy Anh về. Ngày mai Anh có thể đến đón em đi học chứ.-Ra đây là lí do muốn biết nhà tôi à.Nó tựa lưng vào cánh cổng cao ngút của ngôi nhà.-Ờ Ừm thì Anh muốn đi học chung với em thôi.Hắn bối rối. Nó cũng nhận thấy được sự bối rối của Hắn, mở cánh cổng bước vào rồi nói với về phía Hắn.-7h rồi đến.Thấy Nó quay đi Hắn cũng đoán được câu trả lời, nhưng khi Nó nói câu đó Hắn như muốn lên mây.-Anh nhớ rồi.Bưng nguyên bộ mặt vui vẻ cho đến khi về đến nhà