-Alo!em nghe đây chị. -Chị có chuyện muốn nhờ em giúp. -Chị cứ nói đi, em sẽ giúp chị. Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi Nó nghe tiếng thở dài bên ấy. -Chị có chuyện gì sao, nói em nghe đi. -Em có thể về VN với chị được không, chị bây giờ mệt mỏi lắm rồi, em giúp chị đi. Nó có thể nghe được âm vực rung rung như khóc của Cô. -Chị đừng khóc....chị đợi em đi sáng mai em sẽ về VN với chị nha. Bây giờ chị ngủ đi ngày mai tỉnh dậy sẽ thấy em. Nó nói nhẹ nhàng giọng như vỗ về. Nó mọi thứ trên đời này không có cái gì mà Nó sợ chỉ sợ chị Nó khóc, từ nhỏ hai chị em Nó đều ở bên nhau cho tới khi ông nội Nó từ Anh về và đưa Nó sang Anh, Cô thì ở lại VN một mình trong ngôi biệt thự và bà Quản gia. Cô trãi qua những ngày tháng cô đơn, đi học lại bị bạn bè xa lánh trêu ghẹo vì...Cô không được chọn làm người thừa kế. Theo lời nguyền của gia đình Nó nếu sinh đôi thì một trong hai sẽ có một người chết, thật buồn vì Cô là người đó. Cha mẹ của Nó cũng biết điều này dù đau lòng cũng phải bỏ rơi Cô đi…
Chương 14
Ác Quỷ Học ĐườngTác giả: Htpthao1202-Alo!em nghe đây chị. -Chị có chuyện muốn nhờ em giúp. -Chị cứ nói đi, em sẽ giúp chị. Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi Nó nghe tiếng thở dài bên ấy. -Chị có chuyện gì sao, nói em nghe đi. -Em có thể về VN với chị được không, chị bây giờ mệt mỏi lắm rồi, em giúp chị đi. Nó có thể nghe được âm vực rung rung như khóc của Cô. -Chị đừng khóc....chị đợi em đi sáng mai em sẽ về VN với chị nha. Bây giờ chị ngủ đi ngày mai tỉnh dậy sẽ thấy em. Nó nói nhẹ nhàng giọng như vỗ về. Nó mọi thứ trên đời này không có cái gì mà Nó sợ chỉ sợ chị Nó khóc, từ nhỏ hai chị em Nó đều ở bên nhau cho tới khi ông nội Nó từ Anh về và đưa Nó sang Anh, Cô thì ở lại VN một mình trong ngôi biệt thự và bà Quản gia. Cô trãi qua những ngày tháng cô đơn, đi học lại bị bạn bè xa lánh trêu ghẹo vì...Cô không được chọn làm người thừa kế. Theo lời nguyền của gia đình Nó nếu sinh đôi thì một trong hai sẽ có một người chết, thật buồn vì Cô là người đó. Cha mẹ của Nó cũng biết điều này dù đau lòng cũng phải bỏ rơi Cô đi… Một hồi sau cánh cửa lại mở không phải giáo viên mà là một cậu học sinh, người be bét máu quần áo xóc sết đầu tóc rối bời, bước từng bước khó khăn vào chổ. Nhìn sơ Nó biết được người đó là ai.-Có phải cái người lúc nãy không em.Cô quay sang hỏi nhỏ.-Đúng rồi đấy chị.-Để chị qua bên đó.Nói rồi cô lấy trong balo ra một cái túi đồ dùng y tế cá nhân đi lại bàn cậu ấy.-Bạn ơi!.Cô để hay tay ra sau lưng khòm lưng xuống gọi nhỏ.-Tôi có quen bạn.Cậu ấy nhìn Cô.-Quen hay không không quan trong, bạn đang chảy máu kìa.Cô nói tay chỉ vào vết thương đang rỉ máu.-Để tôi giúp bạn nha.Cô cười không để cho cậu ta phản ứng, Cô kéo cái ghế bên cạnh ngồi xuống, mở túi ra lấy bông gòn thuốc đỏ băng keo cá nhân sau đó tiến hành công việc khử trùng và băng bó.Cậu bạn ấy khó hiểu sao lại có lại người ân cần như vậy chứ, cậu ấy mỉm cười khi nhìn thấy nét mặt c*̉a Cô, chân mày nheo lại ánh mắt nghiêm túc khi chắm một ít thuốc đỏ vào tay cậu, làm cậu không kiềm được cười.-Cười gì thế?.Cô ngóc đầu lên.-À à không gì. Mà cậu tên gì vậy, tôi chưa từng thấy cậu chắc cậu là học sinh mới.-Tôi tên là Lữ...à Lương Nhược Ngọc.Chút xíu nữa là lộ rồi.-Tên đẹp nhỉ. Còn tôi là Trương Khải.Cứ thế hai người nói chuyện qua lại cho đến khi cố dán miếng băng keo cuối c*̀ng vào trán Cậu thì c*̃ng là lúc nghỉ trưa.
Một hồi sau cánh cửa lại mở không phải giáo viên mà là một cậu học sinh, người be bét máu quần áo xóc sết đầu tóc rối bời, bước từng bước khó khăn vào chổ. Nhìn sơ Nó biết được người đó là ai.
-Có phải cái người lúc nãy không em.
Cô quay sang hỏi nhỏ.
-Đúng rồi đấy chị.
-Để chị qua bên đó.
Nói rồi cô lấy trong balo ra một cái túi đồ dùng y tế cá nhân đi lại bàn cậu ấy.
-Bạn ơi!.
Cô để hay tay ra sau lưng khòm lưng xuống gọi nhỏ.
-Tôi có quen bạn.
Cậu ấy nhìn Cô.
-Quen hay không không quan trong, bạn đang chảy máu kìa.
Cô nói tay chỉ vào vết thương đang rỉ máu.
-Để tôi giúp bạn nha.
Cô cười không để cho cậu ta phản ứng, Cô kéo cái ghế bên cạnh ngồi xuống, mở túi ra lấy bông gòn thuốc đỏ băng keo cá nhân sau đó tiến hành công việc khử trùng và băng bó.
Cậu bạn ấy khó hiểu sao lại có lại người ân cần như vậy chứ, cậu ấy mỉm cười khi nhìn thấy nét mặt c*̉a Cô, chân mày nheo lại ánh mắt nghiêm túc khi chắm một ít thuốc đỏ vào tay cậu, làm cậu không kiềm được cười.
-Cười gì thế?.
Cô ngóc đầu lên.
-À à không gì. Mà cậu tên gì vậy, tôi chưa từng thấy cậu chắc cậu là học sinh mới.
-Tôi tên là Lữ...à Lương Nhược Ngọc.
Chút xíu nữa là lộ rồi.
-Tên đẹp nhỉ. Còn tôi là Trương Khải.
Cứ thế hai người nói chuyện qua lại cho đến khi cố dán miếng băng keo cuối c*̀ng vào trán Cậu thì c*̃ng là lúc nghỉ trưa.
Ác Quỷ Học ĐườngTác giả: Htpthao1202-Alo!em nghe đây chị. -Chị có chuyện muốn nhờ em giúp. -Chị cứ nói đi, em sẽ giúp chị. Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi Nó nghe tiếng thở dài bên ấy. -Chị có chuyện gì sao, nói em nghe đi. -Em có thể về VN với chị được không, chị bây giờ mệt mỏi lắm rồi, em giúp chị đi. Nó có thể nghe được âm vực rung rung như khóc của Cô. -Chị đừng khóc....chị đợi em đi sáng mai em sẽ về VN với chị nha. Bây giờ chị ngủ đi ngày mai tỉnh dậy sẽ thấy em. Nó nói nhẹ nhàng giọng như vỗ về. Nó mọi thứ trên đời này không có cái gì mà Nó sợ chỉ sợ chị Nó khóc, từ nhỏ hai chị em Nó đều ở bên nhau cho tới khi ông nội Nó từ Anh về và đưa Nó sang Anh, Cô thì ở lại VN một mình trong ngôi biệt thự và bà Quản gia. Cô trãi qua những ngày tháng cô đơn, đi học lại bị bạn bè xa lánh trêu ghẹo vì...Cô không được chọn làm người thừa kế. Theo lời nguyền của gia đình Nó nếu sinh đôi thì một trong hai sẽ có một người chết, thật buồn vì Cô là người đó. Cha mẹ của Nó cũng biết điều này dù đau lòng cũng phải bỏ rơi Cô đi… Một hồi sau cánh cửa lại mở không phải giáo viên mà là một cậu học sinh, người be bét máu quần áo xóc sết đầu tóc rối bời, bước từng bước khó khăn vào chổ. Nhìn sơ Nó biết được người đó là ai.-Có phải cái người lúc nãy không em.Cô quay sang hỏi nhỏ.-Đúng rồi đấy chị.-Để chị qua bên đó.Nói rồi cô lấy trong balo ra một cái túi đồ dùng y tế cá nhân đi lại bàn cậu ấy.-Bạn ơi!.Cô để hay tay ra sau lưng khòm lưng xuống gọi nhỏ.-Tôi có quen bạn.Cậu ấy nhìn Cô.-Quen hay không không quan trong, bạn đang chảy máu kìa.Cô nói tay chỉ vào vết thương đang rỉ máu.-Để tôi giúp bạn nha.Cô cười không để cho cậu ta phản ứng, Cô kéo cái ghế bên cạnh ngồi xuống, mở túi ra lấy bông gòn thuốc đỏ băng keo cá nhân sau đó tiến hành công việc khử trùng và băng bó.Cậu bạn ấy khó hiểu sao lại có lại người ân cần như vậy chứ, cậu ấy mỉm cười khi nhìn thấy nét mặt c*̉a Cô, chân mày nheo lại ánh mắt nghiêm túc khi chắm một ít thuốc đỏ vào tay cậu, làm cậu không kiềm được cười.-Cười gì thế?.Cô ngóc đầu lên.-À à không gì. Mà cậu tên gì vậy, tôi chưa từng thấy cậu chắc cậu là học sinh mới.-Tôi tên là Lữ...à Lương Nhược Ngọc.Chút xíu nữa là lộ rồi.-Tên đẹp nhỉ. Còn tôi là Trương Khải.Cứ thế hai người nói chuyện qua lại cho đến khi cố dán miếng băng keo cuối c*̀ng vào trán Cậu thì c*̃ng là lúc nghỉ trưa.