Kiếp trước kiếp này, Đau, thân thể như hoàn toàn tê liệt, Lam Nguyệt không biết chính mình bị làm sao, hắn còn mơ hồ nhớ rõ mình đang phát sốt, mơ mơ màng màng cảm giác thứ gì đó thật lớn dần, từng bước di chuyển toàn thân, đau đến nổi thầm nghĩ muốn trơn mắt , thầm nghĩ muốn hô to, nhưng cái gì cũng không làm được , hắn nghĩ chả lẽ mình thật sự bệnh nặng như thế, tại sao lại như thế, tại sao hắn không thể làm được gì? Qua một hồi lâu có thể chớp mắt một cái, loại cảm giác đau đớn này đột nhiên biến mất, hắn cảm giác ấm áp như được ai đang ôm trước ngực, cả người có cảm giác dính dính, cả người đ65t nhiên cảm thấy thiếu không khí, nhịn không được mà la lên :”Oa…. Oa…. Oa….” Âm thanh trong trẻo lại non nớt vang lên tận mây xanh, sao lại thế này? Lam Nguyệt trong lòng cả kinh, biến cố kế tiếp làm hắn ngây người . . . . . . “Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương, là tiểu hoàng tử.” “Thật sự? Mau, mau ôm lại đây cho bản cung nhìn một cái” Âm thanh tuy suy yếu nhưng tôn quý…
Chương 28
Vi Nhĩ Lưu TìnhTác giả: Ly Trần TiếuTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngKiếp trước kiếp này, Đau, thân thể như hoàn toàn tê liệt, Lam Nguyệt không biết chính mình bị làm sao, hắn còn mơ hồ nhớ rõ mình đang phát sốt, mơ mơ màng màng cảm giác thứ gì đó thật lớn dần, từng bước di chuyển toàn thân, đau đến nổi thầm nghĩ muốn trơn mắt , thầm nghĩ muốn hô to, nhưng cái gì cũng không làm được , hắn nghĩ chả lẽ mình thật sự bệnh nặng như thế, tại sao lại như thế, tại sao hắn không thể làm được gì? Qua một hồi lâu có thể chớp mắt một cái, loại cảm giác đau đớn này đột nhiên biến mất, hắn cảm giác ấm áp như được ai đang ôm trước ngực, cả người có cảm giác dính dính, cả người đ65t nhiên cảm thấy thiếu không khí, nhịn không được mà la lên :”Oa…. Oa…. Oa….” Âm thanh trong trẻo lại non nớt vang lên tận mây xanh, sao lại thế này? Lam Nguyệt trong lòng cả kinh, biến cố kế tiếp làm hắn ngây người . . . . . . “Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương, là tiểu hoàng tử.” “Thật sự? Mau, mau ôm lại đây cho bản cung nhìn một cái” Âm thanh tuy suy yếu nhưng tôn quý… Một mảnh yên tĩnh.Vọng nguyệt bị rống to dọa choáng váng, đ**m Tiểu Nhị cũng bị chính “Dũng cảm” của mình dọa đến choáng váng, một lúc sau, đ**m Tiểu Nhị mới lắp ba lắp bắp quỳ xuống nói: “Điện, điện hạ, thuộc hạ, thuộc hạ, cái kia, này, không, không phải, cố. . . . . .”“. . . . . . Cố tình bắt ta im đi.”Khẽ liếc mắt nhìn khuôn mặt không một chút thay đổi của Vọng Nguyệt, đ**m Tiểu Nhị ngược lại nhẹ nhàng thở ra, xem ra là điện hạ đều nghe được tất cả, nhưng lại không chú ý, thật sự xem ra hoàng thượng phải bỏ ra không ít công sức a.. Ân, những người khác, xem ra tất cả cũng phải cố gắng thật nhiều, Hoàng thượng người vẫn không mau một chút động thủ sao? Điện hạ như thế không thúc giục là sẽ không được toại nguyện a.đ**m Tiểu Nhị một bên than thở một bên viết di chúc, hắn trung thành là một chuyện, tự tiện làm chủ lại là một chuyện khác, từ từ phải đối mặt với lửa giận của hoàng thượng, thứ này vẫn là nên viết sớm vẫn tốt hơn, vạn nhất Hoàng Thượng vừa thấy mặt hắn liền cho hắn phải đi luân hồi, vậy phải làm sao a?Vọng Nguyệt nhìn cuốn sách đang cầm trong tay, ánh mắt có chút mơ hồ, hắn vẫn nhớ rõ, hơn một năm trước, khi người nọ gằn từng tiếng bắt hắn nhớ kỹ văn bản này, chính mình không kiên nhẫn cỡ nào, khinh thường cỡ nào, hắn thầm nghĩ sùng bái chủ nhân của câu thơ này, cũng không biết trong đó y đã gửi gắm, che dấu biết bao tâm tư, cho dù sau này chấp nhận cùng người kia, nhưng đến bây giờ, nếu không phải Trương Văn Tể chỉ ra, đ**m Tiểu Nhị nhắc nhở, hắn sợ chính mình còn không nhận ra, chính là chuyện một năm trước a.. Đã bị chính mình quên đến tận bây giờ.Trong khoảng thời gian này, đến tột cùng, mình đang làm chuyện gì đây? Nghĩ đến thế giới kia, nghĩ đến bí mật hoàng thất, nghĩ đến rất nhiều rất nhiều, nhưng phiền não nhất chính là, bản thân mình không thể chấp nhận một người nam nhân, muốn như thế nào cự tuyệt phụ hoàng.Đúng vậy, ta nghĩ muốn cự tuyệt hắn, không phải bởi vì hắn là chính là phụ thân của ta, mà là bởi vì hắn là một người nam nhân! Tựa hồ lý do duy duy nhất, tựa như đ**m Tiểu Nhị đã nói, ta nghĩ muốn cự tuyệt y, bởi vì y vẫn là một người nam nhân. Nhưng nếu hắn chấp nhận y, vậy bản thân mình sẽ trở thành nương tử của y? Bản thân hắn liệu có chấp nhận được điều này chăng?Hai bàn tay lạnh như băng phủ lên hai gò má của mình, lau đi những giọt nước mắt đang chảy xuống, ánh mắt lạnh như băng lộ ra vẻ lo lắng khi nhìn mình, Vọng Nguyệt nở nụ cười, hắn cuối cùng đã biết, sự lựa chọn của chính mình. . . . . .“Phụ hoàng, ngươi nguyện ý chờ ta lớn lên sao?”Tư Mã Dực bên môi lộ ra nụ cười: “Hài nhi, ngươi nguyện ý trở thành người bầu bạn của ta sao?”“Đúng vậy, ta nguyện ý.”“Kia, ta cũng vậy.”
Một mảnh yên tĩnh.
Vọng nguyệt bị rống to dọa choáng váng, đ**m Tiểu Nhị cũng bị chính “Dũng cảm” của mình dọa đến choáng váng, một lúc sau, đ**m Tiểu Nhị mới lắp ba lắp bắp quỳ xuống nói: “Điện, điện hạ, thuộc hạ, thuộc hạ, cái kia, này, không, không phải, cố. . . . . .”
“. . . . . . Cố tình bắt ta im đi.”
Khẽ liếc mắt nhìn khuôn mặt không một chút thay đổi của Vọng Nguyệt, đ**m Tiểu Nhị ngược lại nhẹ nhàng thở ra, xem ra là điện hạ đều nghe được tất cả, nhưng lại không chú ý, thật sự xem ra hoàng thượng phải bỏ ra không ít công sức a.. Ân, những người khác, xem ra tất cả cũng phải cố gắng thật nhiều, Hoàng thượng người vẫn không mau một chút động thủ sao? Điện hạ như thế không thúc giục là sẽ không được toại nguyện a.
đ**m Tiểu Nhị một bên than thở một bên viết di chúc, hắn trung thành là một chuyện, tự tiện làm chủ lại là một chuyện khác, từ từ phải đối mặt với lửa giận của hoàng thượng, thứ này vẫn là nên viết sớm vẫn tốt hơn, vạn nhất Hoàng Thượng vừa thấy mặt hắn liền cho hắn phải đi luân hồi, vậy phải làm sao a?
Vọng Nguyệt nhìn cuốn sách đang cầm trong tay, ánh mắt có chút mơ hồ, hắn vẫn nhớ rõ, hơn một năm trước, khi người nọ gằn từng tiếng bắt hắn nhớ kỹ văn bản này, chính mình không kiên nhẫn cỡ nào, khinh thường cỡ nào, hắn thầm nghĩ sùng bái chủ nhân của câu thơ này, cũng không biết trong đó y đã gửi gắm, che dấu biết bao tâm tư, cho dù sau này chấp nhận cùng người kia, nhưng đến bây giờ, nếu không phải Trương Văn Tể chỉ ra, đ**m Tiểu Nhị nhắc nhở, hắn sợ chính mình còn không nhận ra, chính là chuyện một năm trước a.. Đã bị chính mình quên đến tận bây giờ.
Trong khoảng thời gian này, đến tột cùng, mình đang làm chuyện gì đây? Nghĩ đến thế giới kia, nghĩ đến bí mật hoàng thất, nghĩ đến rất nhiều rất nhiều, nhưng phiền não nhất chính là, bản thân mình không thể chấp nhận một người nam nhân, muốn như thế nào cự tuyệt phụ hoàng.
Đúng vậy, ta nghĩ muốn cự tuyệt hắn, không phải bởi vì hắn là chính là phụ thân của ta, mà là bởi vì hắn là một người nam nhân! Tựa hồ lý do duy duy nhất, tựa như đ**m Tiểu Nhị đã nói, ta nghĩ muốn cự tuyệt y, bởi vì y vẫn là một người nam nhân. Nhưng nếu hắn chấp nhận y, vậy bản thân mình sẽ trở thành nương tử của y? Bản thân hắn liệu có chấp nhận được điều này chăng?
Hai bàn tay lạnh như băng phủ lên hai gò má của mình, lau đi những giọt nước mắt đang chảy xuống, ánh mắt lạnh như băng lộ ra vẻ lo lắng khi nhìn mình, Vọng Nguyệt nở nụ cười, hắn cuối cùng đã biết, sự lựa chọn của chính mình. . . . . .
“Phụ hoàng, ngươi nguyện ý chờ ta lớn lên sao?”
Tư Mã Dực bên môi lộ ra nụ cười: “Hài nhi, ngươi nguyện ý trở thành người bầu bạn của ta sao?”
“Đúng vậy, ta nguyện ý.”
“Kia, ta cũng vậy.”
Vi Nhĩ Lưu TìnhTác giả: Ly Trần TiếuTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngKiếp trước kiếp này, Đau, thân thể như hoàn toàn tê liệt, Lam Nguyệt không biết chính mình bị làm sao, hắn còn mơ hồ nhớ rõ mình đang phát sốt, mơ mơ màng màng cảm giác thứ gì đó thật lớn dần, từng bước di chuyển toàn thân, đau đến nổi thầm nghĩ muốn trơn mắt , thầm nghĩ muốn hô to, nhưng cái gì cũng không làm được , hắn nghĩ chả lẽ mình thật sự bệnh nặng như thế, tại sao lại như thế, tại sao hắn không thể làm được gì? Qua một hồi lâu có thể chớp mắt một cái, loại cảm giác đau đớn này đột nhiên biến mất, hắn cảm giác ấm áp như được ai đang ôm trước ngực, cả người có cảm giác dính dính, cả người đ65t nhiên cảm thấy thiếu không khí, nhịn không được mà la lên :”Oa…. Oa…. Oa….” Âm thanh trong trẻo lại non nớt vang lên tận mây xanh, sao lại thế này? Lam Nguyệt trong lòng cả kinh, biến cố kế tiếp làm hắn ngây người . . . . . . “Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương, là tiểu hoàng tử.” “Thật sự? Mau, mau ôm lại đây cho bản cung nhìn một cái” Âm thanh tuy suy yếu nhưng tôn quý… Một mảnh yên tĩnh.Vọng nguyệt bị rống to dọa choáng váng, đ**m Tiểu Nhị cũng bị chính “Dũng cảm” của mình dọa đến choáng váng, một lúc sau, đ**m Tiểu Nhị mới lắp ba lắp bắp quỳ xuống nói: “Điện, điện hạ, thuộc hạ, thuộc hạ, cái kia, này, không, không phải, cố. . . . . .”“. . . . . . Cố tình bắt ta im đi.”Khẽ liếc mắt nhìn khuôn mặt không một chút thay đổi của Vọng Nguyệt, đ**m Tiểu Nhị ngược lại nhẹ nhàng thở ra, xem ra là điện hạ đều nghe được tất cả, nhưng lại không chú ý, thật sự xem ra hoàng thượng phải bỏ ra không ít công sức a.. Ân, những người khác, xem ra tất cả cũng phải cố gắng thật nhiều, Hoàng thượng người vẫn không mau một chút động thủ sao? Điện hạ như thế không thúc giục là sẽ không được toại nguyện a.đ**m Tiểu Nhị một bên than thở một bên viết di chúc, hắn trung thành là một chuyện, tự tiện làm chủ lại là một chuyện khác, từ từ phải đối mặt với lửa giận của hoàng thượng, thứ này vẫn là nên viết sớm vẫn tốt hơn, vạn nhất Hoàng Thượng vừa thấy mặt hắn liền cho hắn phải đi luân hồi, vậy phải làm sao a?Vọng Nguyệt nhìn cuốn sách đang cầm trong tay, ánh mắt có chút mơ hồ, hắn vẫn nhớ rõ, hơn một năm trước, khi người nọ gằn từng tiếng bắt hắn nhớ kỹ văn bản này, chính mình không kiên nhẫn cỡ nào, khinh thường cỡ nào, hắn thầm nghĩ sùng bái chủ nhân của câu thơ này, cũng không biết trong đó y đã gửi gắm, che dấu biết bao tâm tư, cho dù sau này chấp nhận cùng người kia, nhưng đến bây giờ, nếu không phải Trương Văn Tể chỉ ra, đ**m Tiểu Nhị nhắc nhở, hắn sợ chính mình còn không nhận ra, chính là chuyện một năm trước a.. Đã bị chính mình quên đến tận bây giờ.Trong khoảng thời gian này, đến tột cùng, mình đang làm chuyện gì đây? Nghĩ đến thế giới kia, nghĩ đến bí mật hoàng thất, nghĩ đến rất nhiều rất nhiều, nhưng phiền não nhất chính là, bản thân mình không thể chấp nhận một người nam nhân, muốn như thế nào cự tuyệt phụ hoàng.Đúng vậy, ta nghĩ muốn cự tuyệt hắn, không phải bởi vì hắn là chính là phụ thân của ta, mà là bởi vì hắn là một người nam nhân! Tựa hồ lý do duy duy nhất, tựa như đ**m Tiểu Nhị đã nói, ta nghĩ muốn cự tuyệt y, bởi vì y vẫn là một người nam nhân. Nhưng nếu hắn chấp nhận y, vậy bản thân mình sẽ trở thành nương tử của y? Bản thân hắn liệu có chấp nhận được điều này chăng?Hai bàn tay lạnh như băng phủ lên hai gò má của mình, lau đi những giọt nước mắt đang chảy xuống, ánh mắt lạnh như băng lộ ra vẻ lo lắng khi nhìn mình, Vọng Nguyệt nở nụ cười, hắn cuối cùng đã biết, sự lựa chọn của chính mình. . . . . .“Phụ hoàng, ngươi nguyện ý chờ ta lớn lên sao?”Tư Mã Dực bên môi lộ ra nụ cười: “Hài nhi, ngươi nguyện ý trở thành người bầu bạn của ta sao?”“Đúng vậy, ta nguyện ý.”“Kia, ta cũng vậy.”