Bản thân Đường Chi Ngọc vốn dĩ là người rất xinh đẹp nhưng lúc nào cũng như một con robot, chỉ biết học.Cô cho rằng cái vẻ đẹp bên ngoài của mình rất rắc rối nên thường ăn mặc rất giản dị và cũng không hay nói chuyện với người khác... Một người như thế chưa bao giờ niếm trải dư vị ngọt ngào của tình yêu bao giờ, cho dù cô cũng muốn tìm bạch mã hoàng tử của mình thế nhưng có lẽ do hoàn cảnh gia đình. Đường Chi Ngọc là đứa con gái mà nhà họ Đường nhận nuôi, cha mẹ cô vì không thể có con nên mới cưu mang Chi Ngọc, họ hết mực yêu thương cô. Nhưng bà nội lại cực kì ghét cô, việc cô đi học đại học cũng một mực phản đối. Mẹ cô thì bất chấp cho cô ăn học đàng hoàng nên luôn bị mẹ chồng ghanh ghét Năm cô lên9 tuổi, cha mất, bà nội luôn muốn đuổi mẹ con cô ra đường. Sống cực khổ suốt bao năm qua cô chưa bao giờ kêu ca, chỉ mong sao sớm tìm được mong công việc ổn định để đưa mẹ ra khỏi nhà họ Đường càng sớm càng tốt
Chương 10
Vợ Hợp Đồng Của Tên Biến TháiTác giả: Miêu nhi 24Bản thân Đường Chi Ngọc vốn dĩ là người rất xinh đẹp nhưng lúc nào cũng như một con robot, chỉ biết học.Cô cho rằng cái vẻ đẹp bên ngoài của mình rất rắc rối nên thường ăn mặc rất giản dị và cũng không hay nói chuyện với người khác... Một người như thế chưa bao giờ niếm trải dư vị ngọt ngào của tình yêu bao giờ, cho dù cô cũng muốn tìm bạch mã hoàng tử của mình thế nhưng có lẽ do hoàn cảnh gia đình. Đường Chi Ngọc là đứa con gái mà nhà họ Đường nhận nuôi, cha mẹ cô vì không thể có con nên mới cưu mang Chi Ngọc, họ hết mực yêu thương cô. Nhưng bà nội lại cực kì ghét cô, việc cô đi học đại học cũng một mực phản đối. Mẹ cô thì bất chấp cho cô ăn học đàng hoàng nên luôn bị mẹ chồng ghanh ghét Năm cô lên9 tuổi, cha mất, bà nội luôn muốn đuổi mẹ con cô ra đường. Sống cực khổ suốt bao năm qua cô chưa bao giờ kêu ca, chỉ mong sao sớm tìm được mong công việc ổn định để đưa mẹ ra khỏi nhà họ Đường càng sớm càng tốt Tan làm, Đường Chi Ngọc trở về.Hôm nay trời cũng lại mưa, mưa làm cô nhớ tới chuyện hôm qua, chỉ làm cô thêm buồn. Khóc lóc hồi lâu, tự dưng Đường Chi Ngọc nhớ nhà, cô muốn về thăm mẹ.Thu dọn đồ đạc xong xuôi, cô bắt xe về luôn. Trên đường về, cũng tịnh tâm lại một chút, không biết mọi người có sống thế nào?Sáng hôm sau, đặt chân trên đất mẹ. Cô vội vã trở về nhà, vừa mở cửa ra. Không phải khung cảnh chào đón mà là tiếng chửi rủa của bà nội, tiếng roi vun vút.Có lẽ bà lại đánh mẹ nữa rồi, Đường Chi Ngọc chạy vào nhà ôm lấy mẹ, đỡ những đòn roi đau xót."Con tiện tỳ này, mày về rồi sao, còn biết vác cái mặt chó đấy về cái nhà này! ".Chi Ngọc dương mắt đứng phắt dậy, "Sao bà cứ đánh mẹ cháu vậy ạ, phải làm sao bà mới không đánh mẹ nữa đây, cháu xin bà tha cho mẹ con cháu đi, cha cháu trên trời nhìn thấy cũng không vui lòng đâu".Tiếng nói thể hiện rõ sự ấm ức, nước mắt không kìm nén được cũng cứ vậy mà tuôn trào."Mày... Mày,hai mẹ con chán sống rồi hả!? Người đâu, đem hai con tiện nhân này đánh đến khi nào ngất thì thôi.Đường Chi Ngọc sững người, quỳ xuống van xin thảm thiết"Bà ơi, cháu xin bà, cứ đánh cháu đi, bà đừng đánh mẹ cháu"."Mày ăn gan trời hả, con chó này, được mày thích thì được thôi,chúng bay cứ đánh con này, đánh cho đến chết thì thôi! "Cô bị lôi ra trước sân đánh đập, từng roi va vào người, sướt da tới mức chảy máu. Sống ở đây, chẳng khác nào địa ngục.Đến miếng cơm để ăn cũng không bằng một con chó, Đường Chi Ngọc mang trong lòng gánh nặng đau đớn ấy.Cô muốn đưa mẹ rời khỏi nhà họ Đường ngay lập tức. Nhưng với thực lực của cô bây giờ điều đó là không thể.Đánh xong toàn thân cô ê nhức không thể động đậy, đúng là ức h**p người quá đáng, không phải do Đường gia cơ ngơi rộng lớn thì sẽ chẳng có ai dơ mắt làm ngơ khi cô bị đánh.
Tan làm, Đường Chi Ngọc trở về.
Hôm nay trời cũng lại mưa, mưa làm cô nhớ tới chuyện hôm qua, chỉ làm cô thêm buồn. Khóc lóc hồi lâu, tự dưng Đường Chi Ngọc nhớ nhà, cô muốn về thăm mẹ.
Thu dọn đồ đạc xong xuôi, cô bắt xe về luôn. Trên đường về, cũng tịnh tâm lại một chút, không biết mọi người có sống thế nào?
Sáng hôm sau, đặt chân trên đất mẹ. Cô vội vã trở về nhà, vừa mở cửa ra. Không phải khung cảnh chào đón mà là tiếng chửi rủa của bà nội, tiếng roi vun vút.
Có lẽ bà lại đánh mẹ nữa rồi, Đường Chi Ngọc chạy vào nhà ôm lấy mẹ, đỡ những đòn roi đau xót.
"Con tiện tỳ này, mày về rồi sao, còn biết vác cái mặt chó đấy về cái nhà này! ".Chi Ngọc dương mắt đứng phắt dậy, "Sao bà cứ đánh mẹ cháu vậy ạ, phải làm sao bà mới không đánh mẹ nữa đây, cháu xin bà tha cho mẹ con cháu đi, cha cháu trên trời nhìn thấy cũng không vui lòng đâu".Tiếng nói thể hiện rõ sự ấm ức, nước mắt không kìm nén được cũng cứ vậy mà tuôn trào.
"Mày... Mày,hai mẹ con chán sống rồi hả!? Người đâu, đem hai con tiện nhân này đánh đến khi nào ngất thì thôi.
Đường Chi Ngọc sững người, quỳ xuống van xin thảm thiết"Bà ơi, cháu xin bà, cứ đánh cháu đi, bà đừng đánh mẹ cháu"."Mày ăn gan trời hả, con chó này, được mày thích thì được thôi,chúng bay cứ đánh con này, đánh cho đến chết thì thôi! "
Cô bị lôi ra trước sân đánh đập, từng roi va vào người, sướt da tới mức chảy máu. Sống ở đây, chẳng khác nào địa ngục.Đến miếng cơm để ăn cũng không bằng một con chó, Đường Chi Ngọc mang trong lòng gánh nặng đau đớn ấy.
Cô muốn đưa mẹ rời khỏi nhà họ Đường ngay lập tức. Nhưng với thực lực của cô bây giờ điều đó là không thể.
Đánh xong toàn thân cô ê nhức không thể động đậy, đúng là ức h**p người quá đáng, không phải do Đường gia cơ ngơi rộng lớn thì sẽ chẳng có ai dơ mắt làm ngơ khi cô bị đánh.
Vợ Hợp Đồng Của Tên Biến TháiTác giả: Miêu nhi 24Bản thân Đường Chi Ngọc vốn dĩ là người rất xinh đẹp nhưng lúc nào cũng như một con robot, chỉ biết học.Cô cho rằng cái vẻ đẹp bên ngoài của mình rất rắc rối nên thường ăn mặc rất giản dị và cũng không hay nói chuyện với người khác... Một người như thế chưa bao giờ niếm trải dư vị ngọt ngào của tình yêu bao giờ, cho dù cô cũng muốn tìm bạch mã hoàng tử của mình thế nhưng có lẽ do hoàn cảnh gia đình. Đường Chi Ngọc là đứa con gái mà nhà họ Đường nhận nuôi, cha mẹ cô vì không thể có con nên mới cưu mang Chi Ngọc, họ hết mực yêu thương cô. Nhưng bà nội lại cực kì ghét cô, việc cô đi học đại học cũng một mực phản đối. Mẹ cô thì bất chấp cho cô ăn học đàng hoàng nên luôn bị mẹ chồng ghanh ghét Năm cô lên9 tuổi, cha mất, bà nội luôn muốn đuổi mẹ con cô ra đường. Sống cực khổ suốt bao năm qua cô chưa bao giờ kêu ca, chỉ mong sao sớm tìm được mong công việc ổn định để đưa mẹ ra khỏi nhà họ Đường càng sớm càng tốt Tan làm, Đường Chi Ngọc trở về.Hôm nay trời cũng lại mưa, mưa làm cô nhớ tới chuyện hôm qua, chỉ làm cô thêm buồn. Khóc lóc hồi lâu, tự dưng Đường Chi Ngọc nhớ nhà, cô muốn về thăm mẹ.Thu dọn đồ đạc xong xuôi, cô bắt xe về luôn. Trên đường về, cũng tịnh tâm lại một chút, không biết mọi người có sống thế nào?Sáng hôm sau, đặt chân trên đất mẹ. Cô vội vã trở về nhà, vừa mở cửa ra. Không phải khung cảnh chào đón mà là tiếng chửi rủa của bà nội, tiếng roi vun vút.Có lẽ bà lại đánh mẹ nữa rồi, Đường Chi Ngọc chạy vào nhà ôm lấy mẹ, đỡ những đòn roi đau xót."Con tiện tỳ này, mày về rồi sao, còn biết vác cái mặt chó đấy về cái nhà này! ".Chi Ngọc dương mắt đứng phắt dậy, "Sao bà cứ đánh mẹ cháu vậy ạ, phải làm sao bà mới không đánh mẹ nữa đây, cháu xin bà tha cho mẹ con cháu đi, cha cháu trên trời nhìn thấy cũng không vui lòng đâu".Tiếng nói thể hiện rõ sự ấm ức, nước mắt không kìm nén được cũng cứ vậy mà tuôn trào."Mày... Mày,hai mẹ con chán sống rồi hả!? Người đâu, đem hai con tiện nhân này đánh đến khi nào ngất thì thôi.Đường Chi Ngọc sững người, quỳ xuống van xin thảm thiết"Bà ơi, cháu xin bà, cứ đánh cháu đi, bà đừng đánh mẹ cháu"."Mày ăn gan trời hả, con chó này, được mày thích thì được thôi,chúng bay cứ đánh con này, đánh cho đến chết thì thôi! "Cô bị lôi ra trước sân đánh đập, từng roi va vào người, sướt da tới mức chảy máu. Sống ở đây, chẳng khác nào địa ngục.Đến miếng cơm để ăn cũng không bằng một con chó, Đường Chi Ngọc mang trong lòng gánh nặng đau đớn ấy.Cô muốn đưa mẹ rời khỏi nhà họ Đường ngay lập tức. Nhưng với thực lực của cô bây giờ điều đó là không thể.Đánh xong toàn thân cô ê nhức không thể động đậy, đúng là ức h**p người quá đáng, không phải do Đường gia cơ ngơi rộng lớn thì sẽ chẳng có ai dơ mắt làm ngơ khi cô bị đánh.