Bản thân Đường Chi Ngọc vốn dĩ là người rất xinh đẹp nhưng lúc nào cũng như một con robot, chỉ biết học.Cô cho rằng cái vẻ đẹp bên ngoài của mình rất rắc rối nên thường ăn mặc rất giản dị và cũng không hay nói chuyện với người khác... Một người như thế chưa bao giờ niếm trải dư vị ngọt ngào của tình yêu bao giờ, cho dù cô cũng muốn tìm bạch mã hoàng tử của mình thế nhưng có lẽ do hoàn cảnh gia đình. Đường Chi Ngọc là đứa con gái mà nhà họ Đường nhận nuôi, cha mẹ cô vì không thể có con nên mới cưu mang Chi Ngọc, họ hết mực yêu thương cô. Nhưng bà nội lại cực kì ghét cô, việc cô đi học đại học cũng một mực phản đối. Mẹ cô thì bất chấp cho cô ăn học đàng hoàng nên luôn bị mẹ chồng ghanh ghét Năm cô lên9 tuổi, cha mất, bà nội luôn muốn đuổi mẹ con cô ra đường. Sống cực khổ suốt bao năm qua cô chưa bao giờ kêu ca, chỉ mong sao sớm tìm được mong công việc ổn định để đưa mẹ ra khỏi nhà họ Đường càng sớm càng tốt
Chương 11
Vợ Hợp Đồng Của Tên Biến TháiTác giả: Miêu nhi 24Bản thân Đường Chi Ngọc vốn dĩ là người rất xinh đẹp nhưng lúc nào cũng như một con robot, chỉ biết học.Cô cho rằng cái vẻ đẹp bên ngoài của mình rất rắc rối nên thường ăn mặc rất giản dị và cũng không hay nói chuyện với người khác... Một người như thế chưa bao giờ niếm trải dư vị ngọt ngào của tình yêu bao giờ, cho dù cô cũng muốn tìm bạch mã hoàng tử của mình thế nhưng có lẽ do hoàn cảnh gia đình. Đường Chi Ngọc là đứa con gái mà nhà họ Đường nhận nuôi, cha mẹ cô vì không thể có con nên mới cưu mang Chi Ngọc, họ hết mực yêu thương cô. Nhưng bà nội lại cực kì ghét cô, việc cô đi học đại học cũng một mực phản đối. Mẹ cô thì bất chấp cho cô ăn học đàng hoàng nên luôn bị mẹ chồng ghanh ghét Năm cô lên9 tuổi, cha mất, bà nội luôn muốn đuổi mẹ con cô ra đường. Sống cực khổ suốt bao năm qua cô chưa bao giờ kêu ca, chỉ mong sao sớm tìm được mong công việc ổn định để đưa mẹ ra khỏi nhà họ Đường càng sớm càng tốt Đường đường là một đại tiểu thư mà bị đối xử không khác gì súc vật thì cũng quá tàn nhẫn.Đường Chi Ngọc trong thâm tâm vẫn chưa một lần ghét bỏ bà nội, nhưng có lẽ"tức nước thì vỡ bờ",sớm muộn gì cô cũng không thể yêu thương nổi người bà độc ác như vậy.Bị đánh đập dã man tàn bạo, Chi Ngọc bị vứt nằm dài trên sân,đến cơ thể cũng không cảm giác được nữa. Toàn thân đau nhói tựa như có hàng ngàn mũi kim châm,cô cố gắng nén nhịn cơn đau, mỉm cười nhìn mẹ mình. Thoáng chốc, cơ thể rất mệt mỏi, ánh mắt lúc này cứ đờ đẫn, lảo đảo nhìn vật từ một thành hai, vô thức mà ngất đi.Đường Chi Ngọc nằm trên sân, trước đó đã vật lộn với trận đánh tới mức thân thể rỉ máu, khuôn mặt tái nhợt, cắn răng mà chịu đựng. Mẹ cô chẳng thể làm gì, nhìn con gái mình chịu đau đớn, ruột gan tim phổi như bị moi ra từng chút một, đau xót biết nhường nào.Muốn chạy ngay đến ôm con nhưng lại không thể chỉ có thể nhìn, chỉ nhìn được mà thôi. Nếu bà đến bên Đường Chi Ngọc thì chắc chắn, mẹ chồng sẽ không để Chi Ngọc sống thêm một phút giây nào hết, cô con gái cưng giờ lại bị chính bà nội coi là thứ"tạp chủng "trong mắt. Điều đó so với g**t ch*t nó đi thì có khác gì.Cái gia đình này cũng quá tàn nhẫn rồi.Chỉ vì cứu Chi Ngọc, ba cô đã mất có lẽ vì vậy bà nội đã trân trọng biến cô thành con quỷ phá hoại thế giới, làm băng hoại nếp sống xã hội, sự tồn tại của cô đã hủy hoại cả gia đình.Cô biết, cô hiểu chứ, hiểu rằng nếu mười bảy năm về trước cô không đòi ba dẫn đi mua quà sinh nhật cho mẹ thì chuyện đã không như vậy.Mọi lỗi lầm của cô, cô có thể gánh hết nhưng bà không nên nhẫn tâm ghét bỏ cả vợ của con trai mình chứ, thậm chí mấy lần còn sai người hành hạ, cưỡng h**p mẹ cô. Thử hỏi trong tâm can của cô sao mà chịu đựng nổi, mất cha thì đã đành nay bà nội còn cư xử như thế thì, cô, sống làm cái gì!?Trời mưa bắt đầu rơi, cô vẫn bị bỏ rơi ngoài sân chẳng thể làm được gì,cơ thể lạnh buốt tựa như bị đóng băng vậy. Tại sao mọi chuyện lại xảy ra với cô chứ, tại sao cô không thể sống bình thường hơn, tự do tự tại thanh thản sống cuộc đời hạnh phúc bên người thân, lúc nào cũng được nghe những câu nói tràn ngập yêu thương, nhưng tại sao lại không thể, thì ra ông trời thật biết đùa người.
Đường đường là một đại tiểu thư mà bị đối xử không khác gì súc vật thì cũng quá tàn nhẫn.
Đường Chi Ngọc trong thâm tâm vẫn chưa một lần ghét bỏ bà nội, nhưng có lẽ"tức nước thì vỡ bờ",sớm muộn gì cô cũng không thể yêu thương nổi người bà độc ác như vậy.
Bị đánh đập dã man tàn bạo, Chi Ngọc bị vứt nằm dài trên sân,đến cơ thể cũng không cảm giác được nữa. Toàn thân đau nhói tựa như có hàng ngàn mũi kim châm,cô cố gắng nén nhịn cơn đau, mỉm cười nhìn mẹ mình. Thoáng chốc, cơ thể rất mệt mỏi, ánh mắt lúc này cứ đờ đẫn, lảo đảo nhìn vật từ một thành hai, vô thức mà ngất đi.
Đường Chi Ngọc nằm trên sân, trước đó đã vật lộn với trận đánh tới mức thân thể rỉ máu, khuôn mặt tái nhợt, cắn răng mà chịu đựng. Mẹ cô chẳng thể làm gì, nhìn con gái mình chịu đau đớn, ruột gan tim phổi như bị moi ra từng chút một, đau xót biết nhường nào.
Muốn chạy ngay đến ôm con nhưng lại không thể chỉ có thể nhìn, chỉ nhìn được mà thôi. Nếu bà đến bên Đường Chi Ngọc thì chắc chắn, mẹ chồng sẽ không để Chi Ngọc sống thêm một phút giây nào hết, cô con gái cưng giờ lại bị chính bà nội coi là thứ"tạp chủng "trong mắt. Điều đó so với g**t ch*t nó đi thì có khác gì.
Cái gia đình này cũng quá tàn nhẫn rồi.
Chỉ vì cứu Chi Ngọc, ba cô đã mất có lẽ vì vậy bà nội đã trân trọng biến cô thành con quỷ phá hoại thế giới, làm băng hoại nếp sống xã hội, sự tồn tại của cô đã hủy hoại cả gia đình.
Cô biết, cô hiểu chứ, hiểu rằng nếu mười bảy năm về trước cô không đòi ba dẫn đi mua quà sinh nhật cho mẹ thì chuyện đã không như vậy.
Mọi lỗi lầm của cô, cô có thể gánh hết nhưng bà không nên nhẫn tâm ghét bỏ cả vợ của con trai mình chứ, thậm chí mấy lần còn sai người hành hạ, cưỡng h**p mẹ cô. Thử hỏi trong tâm can của cô sao mà chịu đựng nổi, mất cha thì đã đành nay bà nội còn cư xử như thế thì, cô, sống làm cái gì!?
Trời mưa bắt đầu rơi, cô vẫn bị bỏ rơi ngoài sân chẳng thể làm được gì,cơ thể lạnh buốt tựa như bị đóng băng vậy. Tại sao mọi chuyện lại xảy ra với cô chứ, tại sao cô không thể sống bình thường hơn, tự do tự tại thanh thản sống cuộc đời hạnh phúc bên người thân, lúc nào cũng được nghe những câu nói tràn ngập yêu thương, nhưng tại sao lại không thể, thì ra ông trời thật biết đùa người.
Vợ Hợp Đồng Của Tên Biến TháiTác giả: Miêu nhi 24Bản thân Đường Chi Ngọc vốn dĩ là người rất xinh đẹp nhưng lúc nào cũng như một con robot, chỉ biết học.Cô cho rằng cái vẻ đẹp bên ngoài của mình rất rắc rối nên thường ăn mặc rất giản dị và cũng không hay nói chuyện với người khác... Một người như thế chưa bao giờ niếm trải dư vị ngọt ngào của tình yêu bao giờ, cho dù cô cũng muốn tìm bạch mã hoàng tử của mình thế nhưng có lẽ do hoàn cảnh gia đình. Đường Chi Ngọc là đứa con gái mà nhà họ Đường nhận nuôi, cha mẹ cô vì không thể có con nên mới cưu mang Chi Ngọc, họ hết mực yêu thương cô. Nhưng bà nội lại cực kì ghét cô, việc cô đi học đại học cũng một mực phản đối. Mẹ cô thì bất chấp cho cô ăn học đàng hoàng nên luôn bị mẹ chồng ghanh ghét Năm cô lên9 tuổi, cha mất, bà nội luôn muốn đuổi mẹ con cô ra đường. Sống cực khổ suốt bao năm qua cô chưa bao giờ kêu ca, chỉ mong sao sớm tìm được mong công việc ổn định để đưa mẹ ra khỏi nhà họ Đường càng sớm càng tốt Đường đường là một đại tiểu thư mà bị đối xử không khác gì súc vật thì cũng quá tàn nhẫn.Đường Chi Ngọc trong thâm tâm vẫn chưa một lần ghét bỏ bà nội, nhưng có lẽ"tức nước thì vỡ bờ",sớm muộn gì cô cũng không thể yêu thương nổi người bà độc ác như vậy.Bị đánh đập dã man tàn bạo, Chi Ngọc bị vứt nằm dài trên sân,đến cơ thể cũng không cảm giác được nữa. Toàn thân đau nhói tựa như có hàng ngàn mũi kim châm,cô cố gắng nén nhịn cơn đau, mỉm cười nhìn mẹ mình. Thoáng chốc, cơ thể rất mệt mỏi, ánh mắt lúc này cứ đờ đẫn, lảo đảo nhìn vật từ một thành hai, vô thức mà ngất đi.Đường Chi Ngọc nằm trên sân, trước đó đã vật lộn với trận đánh tới mức thân thể rỉ máu, khuôn mặt tái nhợt, cắn răng mà chịu đựng. Mẹ cô chẳng thể làm gì, nhìn con gái mình chịu đau đớn, ruột gan tim phổi như bị moi ra từng chút một, đau xót biết nhường nào.Muốn chạy ngay đến ôm con nhưng lại không thể chỉ có thể nhìn, chỉ nhìn được mà thôi. Nếu bà đến bên Đường Chi Ngọc thì chắc chắn, mẹ chồng sẽ không để Chi Ngọc sống thêm một phút giây nào hết, cô con gái cưng giờ lại bị chính bà nội coi là thứ"tạp chủng "trong mắt. Điều đó so với g**t ch*t nó đi thì có khác gì.Cái gia đình này cũng quá tàn nhẫn rồi.Chỉ vì cứu Chi Ngọc, ba cô đã mất có lẽ vì vậy bà nội đã trân trọng biến cô thành con quỷ phá hoại thế giới, làm băng hoại nếp sống xã hội, sự tồn tại của cô đã hủy hoại cả gia đình.Cô biết, cô hiểu chứ, hiểu rằng nếu mười bảy năm về trước cô không đòi ba dẫn đi mua quà sinh nhật cho mẹ thì chuyện đã không như vậy.Mọi lỗi lầm của cô, cô có thể gánh hết nhưng bà không nên nhẫn tâm ghét bỏ cả vợ của con trai mình chứ, thậm chí mấy lần còn sai người hành hạ, cưỡng h**p mẹ cô. Thử hỏi trong tâm can của cô sao mà chịu đựng nổi, mất cha thì đã đành nay bà nội còn cư xử như thế thì, cô, sống làm cái gì!?Trời mưa bắt đầu rơi, cô vẫn bị bỏ rơi ngoài sân chẳng thể làm được gì,cơ thể lạnh buốt tựa như bị đóng băng vậy. Tại sao mọi chuyện lại xảy ra với cô chứ, tại sao cô không thể sống bình thường hơn, tự do tự tại thanh thản sống cuộc đời hạnh phúc bên người thân, lúc nào cũng được nghe những câu nói tràn ngập yêu thương, nhưng tại sao lại không thể, thì ra ông trời thật biết đùa người.