Tên tôi là Lâm Nguỵ Mai, năm nay tôi 20 tuổi, trước tôi còn có một thằng anh trai tên Lâm Nguỵ Tà nữa, khoảng cách giữa bọn tôi là 5 năm và cũng thật buồn cười, thời gian này của 5 năm trước tôi đã phải gánh một nỗi đau mà hiếm có đứa trẻ nào tầm tuổi ấy phải chịu. 5 NĂM TRƯỚC - Mẹ ơi!! Anh Nguỵ Tà lại say nữa rồi!! Mẹ tôi lật đật chạy ra đỡ anh với vẻ mặt lo lắng, bố tôi đã mất từ lâu, mẹ thì hiền lành lại ít nói nên khó có thể quản được con cái và anh trai tôi sinh hư như thế đấy. - Buông ra!! Bà đừng có động vào người tôi!! Nói rồi anh vung mạnh tay làm mẹ tôi ngã đập đầu xuống đất, máu từ đó chảy ra làm tôi sợ hãi khóc ầm lên rồi điên cuồng gọi mẹ, nhưng đáp lại chỉ có tiếng lè nhè của thằng anh. - Còn mày, hôm nay tao sẽ cho mày biết kết quả của việc nói hỗn với tao là gì. Và anh đã làm một việc mà không có thằng anh trai tốt nào dám làm, thậm chí còn không dám nghĩ tới, đó là c**ng b*c chính đứa em gái ruột của mình ngay trước mặt người mẹ mà anh đã xô ngã. - Bây giờ cưng chỉ là…

Chương 10

Anh Trai Thành Bạn TraiTác giả: Cục Cứt Thú DzịTruyện Phương TâyTên tôi là Lâm Nguỵ Mai, năm nay tôi 20 tuổi, trước tôi còn có một thằng anh trai tên Lâm Nguỵ Tà nữa, khoảng cách giữa bọn tôi là 5 năm và cũng thật buồn cười, thời gian này của 5 năm trước tôi đã phải gánh một nỗi đau mà hiếm có đứa trẻ nào tầm tuổi ấy phải chịu. 5 NĂM TRƯỚC - Mẹ ơi!! Anh Nguỵ Tà lại say nữa rồi!! Mẹ tôi lật đật chạy ra đỡ anh với vẻ mặt lo lắng, bố tôi đã mất từ lâu, mẹ thì hiền lành lại ít nói nên khó có thể quản được con cái và anh trai tôi sinh hư như thế đấy. - Buông ra!! Bà đừng có động vào người tôi!! Nói rồi anh vung mạnh tay làm mẹ tôi ngã đập đầu xuống đất, máu từ đó chảy ra làm tôi sợ hãi khóc ầm lên rồi điên cuồng gọi mẹ, nhưng đáp lại chỉ có tiếng lè nhè của thằng anh. - Còn mày, hôm nay tao sẽ cho mày biết kết quả của việc nói hỗn với tao là gì. Và anh đã làm một việc mà không có thằng anh trai tốt nào dám làm, thậm chí còn không dám nghĩ tới, đó là c**ng b*c chính đứa em gái ruột của mình ngay trước mặt người mẹ mà anh đã xô ngã. - Bây giờ cưng chỉ là… Cuối cùng thì ngày tôi mọng đợi nhất cũng đến, con bé Thiên Ngân đã chính thức 18 tuổi từ 0h sáng ngày hôm nay.Và đương nhiên tiệc sinh nhật của nó cũng to ngang ngửa cái lễ cưới "hụt" năm ngoái rồi. Chẳng bù cho tôi, cùng lắm thì chỉ được cái bánh ngọt cỡ bé, kiểu cho một người ăn đã là hạnh phúc lắm rồi.- Vợ à? Em muốn gì anh cũng sẽ mua tặng em.- Em chỉ cần làm đám cưới với anh thôi là đủ rồi.Trong khi đôi uyên ương kia đang ngồi thủ thỉ với nhau thì tôi phải lao đầu vào trong bếp chỉ vì con bé muốn ăn cái bánh do chính tay tôi làm ra."Chỗ tổ chức sinh nhật người ta có làm bánh mà, sao nó cứ phải hành hạ mình...." tôi lẩm bẩm trong miệng.Vấn đề là ở chỗ...tôi không biết mang cái bánh đi kiểu gì vì nó quá to so với mức quy định.- Tôi sẽ thuê xe chở nên chị không phải lo.- Nhưng như vậy cái bánh sẽ bị lệch mất.- Lệch thì vứt chứ sao!!Như kiểu nó muốn biến tôi thành trò cười của xã hội vậy.Và tôi đã suy nghĩ đúng.Tối, chiếc bánh được chuyển tới nhà hàng một cách hoàn hảo, tôi hí hửng mang nó vào với một vẻ mặt vui sướng hết cỡ."Bẹp..!"Con bé Thiên Ngân từ đâu chạy tới đẩy mạnh làm tôi và cả chiếc bánh đổ vào nhau, chắc mọi người biết rồi đấy, cả căn phòng ồ lên trước cú vồ ếch của tôi.- Trời ơi chị có sao không?? Em xin lỗi!!Rồi con bé đỡ tôi dậy với vẻ mặt tội lỗi hết sức, nó đưa tôi vào nhà vệ sinh.- Chị thấy đấy, tôi không thể để một con người quê mùa như chị tham gia vào lễ sinh nhật sang trọng này được, thôi thì chị cứ đứng trong này, bao giờ tiệc tan thì ra.Dừng lại lấy hơi, nó nói tiếp.- À còn vụ cái bánh thì xin lỗi nhé, cũng may là tôi đặt trước một cái ở đây rồi, chị l**m hết đống bánh trên người đi, coi như là tôi bố thí cho chị đấy.Rồi nó bỏ đi cùng với điệu cười man trá.Tôi thề rằng một ngày nào đó tôi sẽ làm nó đau khổ hơn thế này gấp vạn lần.Nhìn bản thân mình trong gương mà tôi không khỏi thất vọng, những lúc thế này thì anh trai tôi lại biến mất không một dấu vết, suy cho cùng tôi cũng chỉ là con em gái đáng bỏ đi.Lôi hết đống giấy vệ sinh ra, tôi lau sạch đống kem trên mặt, cái bánh tự tay làm lần đầu tiên ấy thậm chí tôi còn chưa dám thử một tí nào nên dù có hơi bẩn một chút thì cũng kệ, tôi đưa ngón tay lên m*t."Hmm...mình làm cũng ngon đấy chứ!!"Tôi an ủi bản thân như vậy với hai hàng nước mắt chảy dài."Mẹ à, con nhớ mẹ..."

Cuối cùng thì ngày tôi mọng đợi nhất cũng đến, con bé Thiên Ngân đã chính thức 18 tuổi từ 0h sáng ngày hôm nay.

Và đương nhiên tiệc sinh nhật của nó cũng to ngang ngửa cái lễ cưới "hụt" năm ngoái rồi. Chẳng bù cho tôi, cùng lắm thì chỉ được cái bánh ngọt cỡ bé, kiểu cho một người ăn đã là hạnh phúc lắm rồi.

- Vợ à? Em muốn gì anh cũng sẽ mua tặng em.

- Em chỉ cần làm đám cưới với anh thôi là đủ rồi.

Trong khi đôi uyên ương kia đang ngồi thủ thỉ với nhau thì tôi phải lao đầu vào trong bếp chỉ vì con bé muốn ăn cái bánh do chính tay tôi làm ra.

"Chỗ tổ chức sinh nhật người ta có làm bánh mà, sao nó cứ phải hành hạ mình...." tôi lẩm bẩm trong miệng.

Vấn đề là ở chỗ...tôi không biết mang cái bánh đi kiểu gì vì nó quá to so với mức quy định.

- Tôi sẽ thuê xe chở nên chị không phải lo.

- Nhưng như vậy cái bánh sẽ bị lệch mất.

- Lệch thì vứt chứ sao!!

Như kiểu nó muốn biến tôi thành trò cười của xã hội vậy.

Và tôi đã suy nghĩ đúng.

Tối, chiếc bánh được chuyển tới nhà hàng một cách hoàn hảo, tôi hí hửng mang nó vào với một vẻ mặt vui sướng hết cỡ.

"Bẹp..!"

Con bé Thiên Ngân từ đâu chạy tới đẩy mạnh làm tôi và cả chiếc bánh đổ vào nhau, chắc mọi người biết rồi đấy, cả căn phòng ồ lên trước cú vồ ếch của tôi.

- Trời ơi chị có sao không?? Em xin lỗi!!

Rồi con bé đỡ tôi dậy với vẻ mặt tội lỗi hết sức, nó đưa tôi vào nhà vệ sinh.

- Chị thấy đấy, tôi không thể để một con người quê mùa như chị tham gia vào lễ sinh nhật sang trọng này được, thôi thì chị cứ đứng trong này, bao giờ tiệc tan thì ra.

Dừng lại lấy hơi, nó nói tiếp.

- À còn vụ cái bánh thì xin lỗi nhé, cũng may là tôi đặt trước một cái ở đây rồi, chị l**m hết đống bánh trên người đi, coi như là tôi bố thí cho chị đấy.

Rồi nó bỏ đi cùng với điệu cười man trá.

Tôi thề rằng một ngày nào đó tôi sẽ làm nó đau khổ hơn thế này gấp vạn lần.

Nhìn bản thân mình trong gương mà tôi không khỏi thất vọng, những lúc thế này thì anh trai tôi lại biến mất không một dấu vết, suy cho cùng tôi cũng chỉ là con em gái đáng bỏ đi.

Lôi hết đống giấy vệ sinh ra, tôi lau sạch đống kem trên mặt, cái bánh tự tay làm lần đầu tiên ấy thậm chí tôi còn chưa dám thử một tí nào nên dù có hơi bẩn một chút thì cũng kệ, tôi đưa ngón tay lên m*t.

"Hmm...mình làm cũng ngon đấy chứ!!"

Tôi an ủi bản thân như vậy với hai hàng nước mắt chảy dài.

"Mẹ à, con nhớ mẹ..."

Anh Trai Thành Bạn TraiTác giả: Cục Cứt Thú DzịTruyện Phương TâyTên tôi là Lâm Nguỵ Mai, năm nay tôi 20 tuổi, trước tôi còn có một thằng anh trai tên Lâm Nguỵ Tà nữa, khoảng cách giữa bọn tôi là 5 năm và cũng thật buồn cười, thời gian này của 5 năm trước tôi đã phải gánh một nỗi đau mà hiếm có đứa trẻ nào tầm tuổi ấy phải chịu. 5 NĂM TRƯỚC - Mẹ ơi!! Anh Nguỵ Tà lại say nữa rồi!! Mẹ tôi lật đật chạy ra đỡ anh với vẻ mặt lo lắng, bố tôi đã mất từ lâu, mẹ thì hiền lành lại ít nói nên khó có thể quản được con cái và anh trai tôi sinh hư như thế đấy. - Buông ra!! Bà đừng có động vào người tôi!! Nói rồi anh vung mạnh tay làm mẹ tôi ngã đập đầu xuống đất, máu từ đó chảy ra làm tôi sợ hãi khóc ầm lên rồi điên cuồng gọi mẹ, nhưng đáp lại chỉ có tiếng lè nhè của thằng anh. - Còn mày, hôm nay tao sẽ cho mày biết kết quả của việc nói hỗn với tao là gì. Và anh đã làm một việc mà không có thằng anh trai tốt nào dám làm, thậm chí còn không dám nghĩ tới, đó là c**ng b*c chính đứa em gái ruột của mình ngay trước mặt người mẹ mà anh đã xô ngã. - Bây giờ cưng chỉ là… Cuối cùng thì ngày tôi mọng đợi nhất cũng đến, con bé Thiên Ngân đã chính thức 18 tuổi từ 0h sáng ngày hôm nay.Và đương nhiên tiệc sinh nhật của nó cũng to ngang ngửa cái lễ cưới "hụt" năm ngoái rồi. Chẳng bù cho tôi, cùng lắm thì chỉ được cái bánh ngọt cỡ bé, kiểu cho một người ăn đã là hạnh phúc lắm rồi.- Vợ à? Em muốn gì anh cũng sẽ mua tặng em.- Em chỉ cần làm đám cưới với anh thôi là đủ rồi.Trong khi đôi uyên ương kia đang ngồi thủ thỉ với nhau thì tôi phải lao đầu vào trong bếp chỉ vì con bé muốn ăn cái bánh do chính tay tôi làm ra."Chỗ tổ chức sinh nhật người ta có làm bánh mà, sao nó cứ phải hành hạ mình...." tôi lẩm bẩm trong miệng.Vấn đề là ở chỗ...tôi không biết mang cái bánh đi kiểu gì vì nó quá to so với mức quy định.- Tôi sẽ thuê xe chở nên chị không phải lo.- Nhưng như vậy cái bánh sẽ bị lệch mất.- Lệch thì vứt chứ sao!!Như kiểu nó muốn biến tôi thành trò cười của xã hội vậy.Và tôi đã suy nghĩ đúng.Tối, chiếc bánh được chuyển tới nhà hàng một cách hoàn hảo, tôi hí hửng mang nó vào với một vẻ mặt vui sướng hết cỡ."Bẹp..!"Con bé Thiên Ngân từ đâu chạy tới đẩy mạnh làm tôi và cả chiếc bánh đổ vào nhau, chắc mọi người biết rồi đấy, cả căn phòng ồ lên trước cú vồ ếch của tôi.- Trời ơi chị có sao không?? Em xin lỗi!!Rồi con bé đỡ tôi dậy với vẻ mặt tội lỗi hết sức, nó đưa tôi vào nhà vệ sinh.- Chị thấy đấy, tôi không thể để một con người quê mùa như chị tham gia vào lễ sinh nhật sang trọng này được, thôi thì chị cứ đứng trong này, bao giờ tiệc tan thì ra.Dừng lại lấy hơi, nó nói tiếp.- À còn vụ cái bánh thì xin lỗi nhé, cũng may là tôi đặt trước một cái ở đây rồi, chị l**m hết đống bánh trên người đi, coi như là tôi bố thí cho chị đấy.Rồi nó bỏ đi cùng với điệu cười man trá.Tôi thề rằng một ngày nào đó tôi sẽ làm nó đau khổ hơn thế này gấp vạn lần.Nhìn bản thân mình trong gương mà tôi không khỏi thất vọng, những lúc thế này thì anh trai tôi lại biến mất không một dấu vết, suy cho cùng tôi cũng chỉ là con em gái đáng bỏ đi.Lôi hết đống giấy vệ sinh ra, tôi lau sạch đống kem trên mặt, cái bánh tự tay làm lần đầu tiên ấy thậm chí tôi còn chưa dám thử một tí nào nên dù có hơi bẩn một chút thì cũng kệ, tôi đưa ngón tay lên m*t."Hmm...mình làm cũng ngon đấy chứ!!"Tôi an ủi bản thân như vậy với hai hàng nước mắt chảy dài."Mẹ à, con nhớ mẹ..."

Chương 10