Tôi năm nay mới 14 tuổi.Hôm nay là ngày đầu tiên của năm lớp 9 khóa của tôi.Tuy là tôi lười thật đấy nhưng tôi không bao giờ báo thức kêu rồi mà vẫn nằm ngủ tiếp.Never! Buổi sáng hôm nay tôi đi học sớm để rủ 2 đứa bạn thân đi học.Vừa nghe thấy tiếng tôi gọi tui nó đã bước ra. *Trần Phương Linh(14t):Đanh đá chuyên gia quát tôi vì tội gác chân lên bàn.Nói thế thôi chứ nó tốt bụng lắm.Nhưng ở lớp nó lạnh lùng thấy ớn. *Trần Hoài Phương(14t):Bạn thân của tôi với Linh.Hâm mộ TFBoys à phải nói là cuồng mới đúng.Hiền nhưng đụng vào rồi thì lên tiên luôn. Tụi nó dắt xe đạp ra chúng tôi cùng nhau đến trường.Trường mới cách nhà không xa nên chúng tôi có thể đi bằng xe đạp.Vừa bước vào ngôi trường to lớn này tôi đã nghe thấy tiếng nhạc từ sân khấu vang ra. #1 tháng trước# Sau khi thi chọn lớp thì kết quả là tôi được vào lớp a Linh cũng vậy nhưng tiếc là Phương học khác lớp chúng tôi.Chúng tôi bước về phía lớp học đến lối rẽ chúng tôi tạm biệt nhau rồi về lớp của mình.Tôi khá cao nên tôi rất tự…
Chương 20
Có Phải Tôi Đã Cảm Nắng Cậu Không? Cậu Bạn Cùng Bàn!Tác giả: nhok cherryTôi năm nay mới 14 tuổi.Hôm nay là ngày đầu tiên của năm lớp 9 khóa của tôi.Tuy là tôi lười thật đấy nhưng tôi không bao giờ báo thức kêu rồi mà vẫn nằm ngủ tiếp.Never! Buổi sáng hôm nay tôi đi học sớm để rủ 2 đứa bạn thân đi học.Vừa nghe thấy tiếng tôi gọi tui nó đã bước ra. *Trần Phương Linh(14t):Đanh đá chuyên gia quát tôi vì tội gác chân lên bàn.Nói thế thôi chứ nó tốt bụng lắm.Nhưng ở lớp nó lạnh lùng thấy ớn. *Trần Hoài Phương(14t):Bạn thân của tôi với Linh.Hâm mộ TFBoys à phải nói là cuồng mới đúng.Hiền nhưng đụng vào rồi thì lên tiên luôn. Tụi nó dắt xe đạp ra chúng tôi cùng nhau đến trường.Trường mới cách nhà không xa nên chúng tôi có thể đi bằng xe đạp.Vừa bước vào ngôi trường to lớn này tôi đã nghe thấy tiếng nhạc từ sân khấu vang ra. #1 tháng trước# Sau khi thi chọn lớp thì kết quả là tôi được vào lớp a Linh cũng vậy nhưng tiếc là Phương học khác lớp chúng tôi.Chúng tôi bước về phía lớp học đến lối rẽ chúng tôi tạm biệt nhau rồi về lớp của mình.Tôi khá cao nên tôi rất tự… Hôm sau tôi lại đi học như bình thường.Vừa ra đến cửa,tôi thấy Nhật đang dắt xe ra khỏi cổng.-Ê!Đợi tớ với!-Tôi gọi NhậtCậu ko nói gì chỉ cười nhẹ nhìn tôi.Tôi nhanh nhảu dắt xe ra,đi bằng vs cậu.-Cậu còn đau ko?-Tôi lo lắng hỏi-Đỡ rồi!-Cậu cười nhẹ nhìn tôi.Giọng nói của cậu thật dịu dàng,khiến tôi chỉ muốn ở cái phút giây ấy.Cậu thật ấm áp...Tựa như mặt trời vậy...Vừa vào đến lớp tôi đã thấy cái vẻ mặt u ám của Huy.Thật ko muốn xuống chỗ ngồi.Tôi ẻo lả xách cặp thả xuống ghế.Tôi lay lay vai Huy.Huy quay sang tôi.Ánh mắt của cậu thật lạnh lẽo.Tôi khẽ rùng mình khi nhìn vào nó.Huy đẩy tay tôi ra,cười lạnh.-Đi ra chỗ Nhật đi!-Cậu ta nói rồi cười 1 nụ cười lạnh.Không hiểu sao khi cậu ấy nói vậy tôi lại cảm thấy khó chịu vô cùng.Tôi gục mặt xuống bàn,mặc cậu không buồn quan tâm nữa.Tôi bỗng cảm thấy cánh tay mình hơi ướt.Khóc ư?What? Tôi khóc chỉ vì cái việc cỏn con là Huy giận ư?Thật ko tin đc!Lần đầu tiên tôi khóc vì 1 đứa con trai đấy!Huy quả là ko bình thường chút nào
Hôm sau tôi lại đi học như bình thường.Vừa ra đến cửa,tôi thấy Nhật đang dắt xe ra khỏi cổng.
-Ê!Đợi tớ với!-Tôi gọi Nhật
Cậu ko nói gì chỉ cười nhẹ nhìn tôi.Tôi nhanh nhảu dắt xe ra,đi bằng vs cậu.
-Cậu còn đau ko?-Tôi lo lắng hỏi
-Đỡ rồi!-Cậu cười nhẹ nhìn tôi.Giọng nói của cậu thật dịu dàng,khiến tôi chỉ muốn ở cái phút giây ấy.
Cậu thật ấm áp...Tựa như mặt trời vậy...
Vừa vào đến lớp tôi đã thấy cái vẻ mặt u ám của Huy.Thật ko muốn xuống chỗ ngồi.Tôi ẻo lả xách cặp thả xuống ghế.Tôi lay lay vai Huy.Huy quay sang tôi.Ánh mắt của cậu thật lạnh lẽo.Tôi khẽ rùng mình khi nhìn vào nó.Huy đẩy tay tôi ra,cười lạnh.
-Đi ra chỗ Nhật đi!-Cậu ta nói rồi cười 1 nụ cười lạnh.
Không hiểu sao khi cậu ấy nói vậy tôi lại cảm thấy khó chịu vô cùng.Tôi gục mặt xuống bàn,mặc cậu không buồn quan tâm nữa.Tôi bỗng cảm thấy cánh tay mình hơi ướt.Khóc ư?What? Tôi khóc chỉ vì cái việc cỏn con là Huy giận ư?Thật ko tin đc!Lần đầu tiên tôi khóc vì 1 đứa con trai đấy!Huy quả là ko bình thường chút nào
Có Phải Tôi Đã Cảm Nắng Cậu Không? Cậu Bạn Cùng Bàn!Tác giả: nhok cherryTôi năm nay mới 14 tuổi.Hôm nay là ngày đầu tiên của năm lớp 9 khóa của tôi.Tuy là tôi lười thật đấy nhưng tôi không bao giờ báo thức kêu rồi mà vẫn nằm ngủ tiếp.Never! Buổi sáng hôm nay tôi đi học sớm để rủ 2 đứa bạn thân đi học.Vừa nghe thấy tiếng tôi gọi tui nó đã bước ra. *Trần Phương Linh(14t):Đanh đá chuyên gia quát tôi vì tội gác chân lên bàn.Nói thế thôi chứ nó tốt bụng lắm.Nhưng ở lớp nó lạnh lùng thấy ớn. *Trần Hoài Phương(14t):Bạn thân của tôi với Linh.Hâm mộ TFBoys à phải nói là cuồng mới đúng.Hiền nhưng đụng vào rồi thì lên tiên luôn. Tụi nó dắt xe đạp ra chúng tôi cùng nhau đến trường.Trường mới cách nhà không xa nên chúng tôi có thể đi bằng xe đạp.Vừa bước vào ngôi trường to lớn này tôi đã nghe thấy tiếng nhạc từ sân khấu vang ra. #1 tháng trước# Sau khi thi chọn lớp thì kết quả là tôi được vào lớp a Linh cũng vậy nhưng tiếc là Phương học khác lớp chúng tôi.Chúng tôi bước về phía lớp học đến lối rẽ chúng tôi tạm biệt nhau rồi về lớp của mình.Tôi khá cao nên tôi rất tự… Hôm sau tôi lại đi học như bình thường.Vừa ra đến cửa,tôi thấy Nhật đang dắt xe ra khỏi cổng.-Ê!Đợi tớ với!-Tôi gọi NhậtCậu ko nói gì chỉ cười nhẹ nhìn tôi.Tôi nhanh nhảu dắt xe ra,đi bằng vs cậu.-Cậu còn đau ko?-Tôi lo lắng hỏi-Đỡ rồi!-Cậu cười nhẹ nhìn tôi.Giọng nói của cậu thật dịu dàng,khiến tôi chỉ muốn ở cái phút giây ấy.Cậu thật ấm áp...Tựa như mặt trời vậy...Vừa vào đến lớp tôi đã thấy cái vẻ mặt u ám của Huy.Thật ko muốn xuống chỗ ngồi.Tôi ẻo lả xách cặp thả xuống ghế.Tôi lay lay vai Huy.Huy quay sang tôi.Ánh mắt của cậu thật lạnh lẽo.Tôi khẽ rùng mình khi nhìn vào nó.Huy đẩy tay tôi ra,cười lạnh.-Đi ra chỗ Nhật đi!-Cậu ta nói rồi cười 1 nụ cười lạnh.Không hiểu sao khi cậu ấy nói vậy tôi lại cảm thấy khó chịu vô cùng.Tôi gục mặt xuống bàn,mặc cậu không buồn quan tâm nữa.Tôi bỗng cảm thấy cánh tay mình hơi ướt.Khóc ư?What? Tôi khóc chỉ vì cái việc cỏn con là Huy giận ư?Thật ko tin đc!Lần đầu tiên tôi khóc vì 1 đứa con trai đấy!Huy quả là ko bình thường chút nào