Như thường lệ Linh Lan cầm một thùng nước gỗ lớn rồi chảy ra con suối sau nhà. Con suối trong vắt như làn nước mùa thu, mùa hè thì mát rượi, mùa đông thì đóng băng và trở thành sân chơi lí tưởng cho lũ trẻ con hàng xóm. Cô đặt thùng gỗ xuống, thích thú nghịch nước. Giá như chiến tranh ko nổ ra thì chắc bây giờ cô đang ngồi trong lớp học bài cùng các bạn, bố mẹ ko phải ngày đêm lo lắng bàn cách đối phó với bom mìn do đế quốc Tristan bắn xuống. Và các bạn nam sẽ ko phải từ bỏ bao hoài bão ước mơ để đóng khuôn theo lính thuần chủng. Màu nước trong vắt bỗng nhiên xuất hiện màu đỏ tươi hoà lẫn, cô sững người phát hiện ở tảng đá phía trước có một người đàn ông đang ngất xỉu. Lòng tốt theo bản năng trỗi dậy mạnh mẽ, cô chạy về nhà mang thuốc và băng gạc băng bó cho anh. Xong xuôi cô mới để ý gương mặt của anh . Đó là một vẻ đẹp đậm chất phương Tây, với nước da trắng ngần, chiếc mũi cao vút. Đôi mắt màu xanh sâu thẳm, hút hồn người đối diện. Cô nghĩ thầm đánh giá một lượt và rút ra nhận xét…
Chương 13
Tình Yêu Vĩnh CửuTác giả: Mai BambooNhư thường lệ Linh Lan cầm một thùng nước gỗ lớn rồi chảy ra con suối sau nhà. Con suối trong vắt như làn nước mùa thu, mùa hè thì mát rượi, mùa đông thì đóng băng và trở thành sân chơi lí tưởng cho lũ trẻ con hàng xóm. Cô đặt thùng gỗ xuống, thích thú nghịch nước. Giá như chiến tranh ko nổ ra thì chắc bây giờ cô đang ngồi trong lớp học bài cùng các bạn, bố mẹ ko phải ngày đêm lo lắng bàn cách đối phó với bom mìn do đế quốc Tristan bắn xuống. Và các bạn nam sẽ ko phải từ bỏ bao hoài bão ước mơ để đóng khuôn theo lính thuần chủng. Màu nước trong vắt bỗng nhiên xuất hiện màu đỏ tươi hoà lẫn, cô sững người phát hiện ở tảng đá phía trước có một người đàn ông đang ngất xỉu. Lòng tốt theo bản năng trỗi dậy mạnh mẽ, cô chạy về nhà mang thuốc và băng gạc băng bó cho anh. Xong xuôi cô mới để ý gương mặt của anh . Đó là một vẻ đẹp đậm chất phương Tây, với nước da trắng ngần, chiếc mũi cao vút. Đôi mắt màu xanh sâu thẳm, hút hồn người đối diện. Cô nghĩ thầm đánh giá một lượt và rút ra nhận xét… Hai mươi mốt năm sống trên đời Leo cũng đã hiểu ra châm ngôn " con gái thật đáng sợ " Tuy anh chỉ biết " phụ nữ " là thế nào qua mẹ và " con gái " là gì qua hai công chúa Diana và Rachel nhưng anh cũng đủ hiểu đàn ông, con trai ko có cửa cãi lại, càng nói gì tới việc làm chủ. Bố anh kiếm được đồng nào đều bị mẹ giữ sạch. Có tháng ông chỉ mặc duy nhất một bộ quần áo ở nhà, tiền ko có, ông phải đi vay tiền anh mà mỗi lần cho vay, số tiền đó coi như cho luôn.Anh ngẩn ngơ nhìn Tịnh Yên cầm mấy cái lá Thảo vào người như nâng niu vật báu: " Đừng nói cô phá cây chỉ để lấy thứ này "" Ừ " Tịnh Yên trả lời tỉnh bơ, xét về khoản nhan sắc thì Leo cũng ko thua kém Lous nhưng xét về khoản nhận thức, có lẽ gã còn thua xa Lous. Thế mới nói một khi dính thính của Linh Lan, người đó nhất định phải vô cùng xuất chúng.Cứ như vậy mỗi lần Tịnh Yên đi hái lá Thảo cứ e rằng gặp Leo đi ngang qua. Và mỗi lần chạm nhau là cả hai lại cạnh khoé ko hồi kết. Ví dụ như cách cô chê một người đàn ông: " Ôi trời hôm nay nhìn béo thế, có phải hôm qua được ả Diana hôn vào má nên cơ thể cũng tự khắc phồng lên hả? " Thay vì tỏ ra ko quan tâm hay chán ghét, Leo thường đáp trả khá xâu cay: " Chỉ cần xinh hơn cô là tôi chấp hết "Chuyện của hai người đến tai Lous, anh cảm nhận rõ sự thay đổi ngày một rõ rệt trong tính cách lẫn tâm hồn của Leo. Một ngày đẹp trời, anh cùng Leo đánh cờ cùng nhau. Hai bên đều chơi rất giỏi và hầu như đều hoà. Lous bắt đầu chán nản, đan hai tay vào nhau, tâm sự với Leo: " Ngươi thì tốt rồi, thoải mái thể hiện tình cảm mà ko sợ người đời gièm pha "" Ý của hoàng tử là......? " Leo tỏ vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi của Lous bởi trước đây hoàng tử ko thuộc kiểu tò mò về chuyện của người khác." Sư huynh. Đã bao lâu rồi đệ ko gọi huynh bằng cái tên đó "Leo ngớ người. Bỗng chốc vòng xoáy tuổi thơ tràn về bất ngờ khiến anh trở tay ko kịp.
Hai mươi mốt năm sống trên đời Leo cũng đã hiểu ra châm ngôn " con gái thật đáng sợ " Tuy anh chỉ biết " phụ nữ " là thế nào qua mẹ và " con gái " là gì qua hai công chúa Diana và Rachel nhưng anh cũng đủ hiểu đàn ông, con trai ko có cửa cãi lại, càng nói gì tới việc làm chủ. Bố anh kiếm được đồng nào đều bị mẹ giữ sạch. Có tháng ông chỉ mặc duy nhất một bộ quần áo ở nhà, tiền ko có, ông phải đi vay tiền anh mà mỗi lần cho vay, số tiền đó coi như cho luôn.
Anh ngẩn ngơ nhìn Tịnh Yên cầm mấy cái lá Thảo vào người như nâng niu vật báu: " Đừng nói cô phá cây chỉ để lấy thứ này "
" Ừ " Tịnh Yên trả lời tỉnh bơ, xét về khoản nhan sắc thì Leo cũng ko thua kém Lous nhưng xét về khoản nhận thức, có lẽ gã còn thua xa Lous. Thế mới nói một khi dính thính của Linh Lan, người đó nhất định phải vô cùng xuất chúng.
Cứ như vậy mỗi lần Tịnh Yên đi hái lá Thảo cứ e rằng gặp Leo đi ngang qua. Và mỗi lần chạm nhau là cả hai lại cạnh khoé ko hồi kết. Ví dụ như cách cô chê một người đàn ông: " Ôi trời hôm nay nhìn béo thế, có phải hôm qua được ả Diana hôn vào má nên cơ thể cũng tự khắc phồng lên hả? " Thay vì tỏ ra ko quan tâm hay chán ghét, Leo thường đáp trả khá xâu cay: " Chỉ cần xinh hơn cô là tôi chấp hết "
Chuyện của hai người đến tai Lous, anh cảm nhận rõ sự thay đổi ngày một rõ rệt trong tính cách lẫn tâm hồn của Leo. Một ngày đẹp trời, anh cùng Leo đánh cờ cùng nhau. Hai bên đều chơi rất giỏi và hầu như đều hoà. Lous bắt đầu chán nản, đan hai tay vào nhau, tâm sự với Leo: " Ngươi thì tốt rồi, thoải mái thể hiện tình cảm mà ko sợ người đời gièm pha "
" Ý của hoàng tử là......? " Leo tỏ vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi của Lous bởi trước đây hoàng tử ko thuộc kiểu tò mò về chuyện của người khác.
" Sư huynh. Đã bao lâu rồi đệ ko gọi huynh bằng cái tên đó "
Leo ngớ người. Bỗng chốc vòng xoáy tuổi thơ tràn về bất ngờ khiến anh trở tay ko kịp.
Tình Yêu Vĩnh CửuTác giả: Mai BambooNhư thường lệ Linh Lan cầm một thùng nước gỗ lớn rồi chảy ra con suối sau nhà. Con suối trong vắt như làn nước mùa thu, mùa hè thì mát rượi, mùa đông thì đóng băng và trở thành sân chơi lí tưởng cho lũ trẻ con hàng xóm. Cô đặt thùng gỗ xuống, thích thú nghịch nước. Giá như chiến tranh ko nổ ra thì chắc bây giờ cô đang ngồi trong lớp học bài cùng các bạn, bố mẹ ko phải ngày đêm lo lắng bàn cách đối phó với bom mìn do đế quốc Tristan bắn xuống. Và các bạn nam sẽ ko phải từ bỏ bao hoài bão ước mơ để đóng khuôn theo lính thuần chủng. Màu nước trong vắt bỗng nhiên xuất hiện màu đỏ tươi hoà lẫn, cô sững người phát hiện ở tảng đá phía trước có một người đàn ông đang ngất xỉu. Lòng tốt theo bản năng trỗi dậy mạnh mẽ, cô chạy về nhà mang thuốc và băng gạc băng bó cho anh. Xong xuôi cô mới để ý gương mặt của anh . Đó là một vẻ đẹp đậm chất phương Tây, với nước da trắng ngần, chiếc mũi cao vút. Đôi mắt màu xanh sâu thẳm, hút hồn người đối diện. Cô nghĩ thầm đánh giá một lượt và rút ra nhận xét… Hai mươi mốt năm sống trên đời Leo cũng đã hiểu ra châm ngôn " con gái thật đáng sợ " Tuy anh chỉ biết " phụ nữ " là thế nào qua mẹ và " con gái " là gì qua hai công chúa Diana và Rachel nhưng anh cũng đủ hiểu đàn ông, con trai ko có cửa cãi lại, càng nói gì tới việc làm chủ. Bố anh kiếm được đồng nào đều bị mẹ giữ sạch. Có tháng ông chỉ mặc duy nhất một bộ quần áo ở nhà, tiền ko có, ông phải đi vay tiền anh mà mỗi lần cho vay, số tiền đó coi như cho luôn.Anh ngẩn ngơ nhìn Tịnh Yên cầm mấy cái lá Thảo vào người như nâng niu vật báu: " Đừng nói cô phá cây chỉ để lấy thứ này "" Ừ " Tịnh Yên trả lời tỉnh bơ, xét về khoản nhan sắc thì Leo cũng ko thua kém Lous nhưng xét về khoản nhận thức, có lẽ gã còn thua xa Lous. Thế mới nói một khi dính thính của Linh Lan, người đó nhất định phải vô cùng xuất chúng.Cứ như vậy mỗi lần Tịnh Yên đi hái lá Thảo cứ e rằng gặp Leo đi ngang qua. Và mỗi lần chạm nhau là cả hai lại cạnh khoé ko hồi kết. Ví dụ như cách cô chê một người đàn ông: " Ôi trời hôm nay nhìn béo thế, có phải hôm qua được ả Diana hôn vào má nên cơ thể cũng tự khắc phồng lên hả? " Thay vì tỏ ra ko quan tâm hay chán ghét, Leo thường đáp trả khá xâu cay: " Chỉ cần xinh hơn cô là tôi chấp hết "Chuyện của hai người đến tai Lous, anh cảm nhận rõ sự thay đổi ngày một rõ rệt trong tính cách lẫn tâm hồn của Leo. Một ngày đẹp trời, anh cùng Leo đánh cờ cùng nhau. Hai bên đều chơi rất giỏi và hầu như đều hoà. Lous bắt đầu chán nản, đan hai tay vào nhau, tâm sự với Leo: " Ngươi thì tốt rồi, thoải mái thể hiện tình cảm mà ko sợ người đời gièm pha "" Ý của hoàng tử là......? " Leo tỏ vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi của Lous bởi trước đây hoàng tử ko thuộc kiểu tò mò về chuyện của người khác." Sư huynh. Đã bao lâu rồi đệ ko gọi huynh bằng cái tên đó "Leo ngớ người. Bỗng chốc vòng xoáy tuổi thơ tràn về bất ngờ khiến anh trở tay ko kịp.