Bầu trời trong xanh,ko khí trong lành,tiếng chim hót véo von nghe thật vui tai.Trong căn phòng lộng lẫy và sang trọng nọ,Linh Chi đang ngủ say sưa ko biết trời đất gì hết.Ánh nắng khẽ luồn qua khe cửa sổ chiếu nhẹ lên gương mặt hòan mĩ của nó.Tư thế nó ngủ mới đáng yêu làm sao!Đẹp quá,xinh quá!Nhưng...hơi lọan. "Tút tút tút"-Tiếng đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi phá hỏng giấc mộng đẹp của nó.Chính vì thế nên chiếc đồng hồ tội nghiệp phải nhận lấy cái kết đắng. "Bốp"-Nó thẳng tay ném chiếc đồng hồ đáng thương xuống dưới đất.Đây là chiếc thứ n đc nó cho hôn đất miễn phí nên giờ đã chất thành đống.Ôi!Các em mới đáng thương làm sao! -Đồ quỷ ám!-Nó lẩm bẩm rồi đâm đầu ngủ tiếp.Nhưng chưa đến 10s sau,nó giật mình choàng tỉnh rồi lồm cồm phi xuống đất nhặt đồng hồ lên xem. -OMG!7h30'rồi ư?-Nó hét tóang lên rồi vội vã đi làm vscn.Chẳng qua là sáng nay nó phải đi nhận lớp ở trường mới,ngày đầu mà đến trễ thì mất mặt quá đi!May mà bác nó là hiệu trưởng nên có thể qua loa đc phần nào nhưng dù…
Chương 14
Nói Nhỏ Cho Nghe Nè, Tui Thik Cậu Thiệt Đó!Tác giả: Conan EdogawaBầu trời trong xanh,ko khí trong lành,tiếng chim hót véo von nghe thật vui tai.Trong căn phòng lộng lẫy và sang trọng nọ,Linh Chi đang ngủ say sưa ko biết trời đất gì hết.Ánh nắng khẽ luồn qua khe cửa sổ chiếu nhẹ lên gương mặt hòan mĩ của nó.Tư thế nó ngủ mới đáng yêu làm sao!Đẹp quá,xinh quá!Nhưng...hơi lọan. "Tút tút tút"-Tiếng đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi phá hỏng giấc mộng đẹp của nó.Chính vì thế nên chiếc đồng hồ tội nghiệp phải nhận lấy cái kết đắng. "Bốp"-Nó thẳng tay ném chiếc đồng hồ đáng thương xuống dưới đất.Đây là chiếc thứ n đc nó cho hôn đất miễn phí nên giờ đã chất thành đống.Ôi!Các em mới đáng thương làm sao! -Đồ quỷ ám!-Nó lẩm bẩm rồi đâm đầu ngủ tiếp.Nhưng chưa đến 10s sau,nó giật mình choàng tỉnh rồi lồm cồm phi xuống đất nhặt đồng hồ lên xem. -OMG!7h30'rồi ư?-Nó hét tóang lên rồi vội vã đi làm vscn.Chẳng qua là sáng nay nó phải đi nhận lớp ở trường mới,ngày đầu mà đến trễ thì mất mặt quá đi!May mà bác nó là hiệu trưởng nên có thể qua loa đc phần nào nhưng dù… Nó ngạc nhiên không nói nên lời. Sao hắn ta lại có thể ở đây được cơ chứ?-Anh đến đây từ lúc nào? -Nó hỏi.-Câu đó tôi phải hỏi cô mới đúng. Cô tới nơi này làm gì? -Hắn cool chất lừ.Trước khi cởi bỏ chiếc mũ lưỡi trai đen sành điệu kia,hắn mặc một cây đen kín mít hệt giang hồ(Để bớt gây sự chú ý đó m.ng!)Thấy nó liền vứt ra,giờ đây hắn mới thấy mình dại:con gái bên ngoài đang gào thét ầm trời.-Làm gì kệ tôi,anh trả lời trước đi!-Nó.-Ko thik,cô nói trước!-Hắn cứng đầu cứng cổ,ko chịu để nó nói sau.(Tg:Anh Khánh Sơn hôm nay lắm lời phết nhỉ?Hihi!*Khánh Sơn lạnh lùng lườm rách áo*Tg run lầm cập:E...Em lỡ lờ...lời ạ!)
Nó ngạc nhiên không nói nên lời. Sao hắn ta lại có thể ở đây được cơ chứ?
-Anh đến đây từ lúc nào? -Nó hỏi.
-Câu đó tôi phải hỏi cô mới đúng. Cô tới nơi này làm gì? -Hắn cool chất lừ.Trước khi cởi bỏ chiếc mũ lưỡi trai đen sành điệu kia,hắn mặc một cây đen kín mít hệt giang hồ(Để bớt gây sự chú ý đó m.ng!)Thấy nó liền vứt ra,giờ đây hắn mới thấy mình dại:con gái bên ngoài đang gào thét ầm trời.
-Làm gì kệ tôi,anh trả lời trước đi!-Nó.
-Ko thik,cô nói trước!-Hắn cứng đầu cứng cổ,ko chịu để nó nói sau.(Tg:Anh Khánh Sơn hôm nay lắm lời phết nhỉ?Hihi!*Khánh Sơn lạnh lùng lườm rách áo*Tg run lầm cập:E...Em lỡ lờ...lời ạ!)
Nói Nhỏ Cho Nghe Nè, Tui Thik Cậu Thiệt Đó!Tác giả: Conan EdogawaBầu trời trong xanh,ko khí trong lành,tiếng chim hót véo von nghe thật vui tai.Trong căn phòng lộng lẫy và sang trọng nọ,Linh Chi đang ngủ say sưa ko biết trời đất gì hết.Ánh nắng khẽ luồn qua khe cửa sổ chiếu nhẹ lên gương mặt hòan mĩ của nó.Tư thế nó ngủ mới đáng yêu làm sao!Đẹp quá,xinh quá!Nhưng...hơi lọan. "Tút tút tút"-Tiếng đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi phá hỏng giấc mộng đẹp của nó.Chính vì thế nên chiếc đồng hồ tội nghiệp phải nhận lấy cái kết đắng. "Bốp"-Nó thẳng tay ném chiếc đồng hồ đáng thương xuống dưới đất.Đây là chiếc thứ n đc nó cho hôn đất miễn phí nên giờ đã chất thành đống.Ôi!Các em mới đáng thương làm sao! -Đồ quỷ ám!-Nó lẩm bẩm rồi đâm đầu ngủ tiếp.Nhưng chưa đến 10s sau,nó giật mình choàng tỉnh rồi lồm cồm phi xuống đất nhặt đồng hồ lên xem. -OMG!7h30'rồi ư?-Nó hét tóang lên rồi vội vã đi làm vscn.Chẳng qua là sáng nay nó phải đi nhận lớp ở trường mới,ngày đầu mà đến trễ thì mất mặt quá đi!May mà bác nó là hiệu trưởng nên có thể qua loa đc phần nào nhưng dù… Nó ngạc nhiên không nói nên lời. Sao hắn ta lại có thể ở đây được cơ chứ?-Anh đến đây từ lúc nào? -Nó hỏi.-Câu đó tôi phải hỏi cô mới đúng. Cô tới nơi này làm gì? -Hắn cool chất lừ.Trước khi cởi bỏ chiếc mũ lưỡi trai đen sành điệu kia,hắn mặc một cây đen kín mít hệt giang hồ(Để bớt gây sự chú ý đó m.ng!)Thấy nó liền vứt ra,giờ đây hắn mới thấy mình dại:con gái bên ngoài đang gào thét ầm trời.-Làm gì kệ tôi,anh trả lời trước đi!-Nó.-Ko thik,cô nói trước!-Hắn cứng đầu cứng cổ,ko chịu để nó nói sau.(Tg:Anh Khánh Sơn hôm nay lắm lời phết nhỉ?Hihi!*Khánh Sơn lạnh lùng lườm rách áo*Tg run lầm cập:E...Em lỡ lờ...lời ạ!)