Tác giả:

Bầu trời trong xanh,ko khí trong lành,tiếng chim hót véo von nghe thật vui tai.Trong căn phòng lộng lẫy và sang trọng nọ,Linh Chi đang ngủ say sưa ko biết trời đất gì hết.Ánh nắng khẽ luồn qua khe cửa sổ chiếu nhẹ lên gương mặt hòan mĩ của nó.Tư thế nó ngủ mới đáng yêu làm sao!Đẹp quá,xinh quá!Nhưng...hơi lọan. "Tút tút tút"-Tiếng đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi phá hỏng giấc mộng đẹp của nó.Chính vì thế nên chiếc đồng hồ tội nghiệp phải nhận lấy cái kết đắng. "Bốp"-Nó thẳng tay ném chiếc đồng hồ đáng thương xuống dưới đất.Đây là chiếc thứ n đc nó cho hôn đất miễn phí nên giờ đã chất thành đống.Ôi!Các em mới đáng thương làm sao! -Đồ quỷ ám!-Nó lẩm bẩm rồi đâm đầu ngủ tiếp.Nhưng chưa đến 10s sau,nó giật mình choàng tỉnh rồi lồm cồm phi xuống đất nhặt đồng hồ lên xem. -OMG!7h30'rồi ư?-Nó hét tóang lên rồi vội vã đi làm vscn.Chẳng qua là sáng nay nó phải đi nhận lớp ở trường mới,ngày đầu mà đến trễ thì mất mặt quá đi!May mà bác nó là hiệu trưởng nên có thể qua loa đc phần nào nhưng dù…

Chương 15

Nói Nhỏ Cho Nghe Nè, Tui Thik Cậu Thiệt Đó!Tác giả: Conan EdogawaBầu trời trong xanh,ko khí trong lành,tiếng chim hót véo von nghe thật vui tai.Trong căn phòng lộng lẫy và sang trọng nọ,Linh Chi đang ngủ say sưa ko biết trời đất gì hết.Ánh nắng khẽ luồn qua khe cửa sổ chiếu nhẹ lên gương mặt hòan mĩ của nó.Tư thế nó ngủ mới đáng yêu làm sao!Đẹp quá,xinh quá!Nhưng...hơi lọan. "Tút tút tút"-Tiếng đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi phá hỏng giấc mộng đẹp của nó.Chính vì thế nên chiếc đồng hồ tội nghiệp phải nhận lấy cái kết đắng. "Bốp"-Nó thẳng tay ném chiếc đồng hồ đáng thương xuống dưới đất.Đây là chiếc thứ n đc nó cho hôn đất miễn phí nên giờ đã chất thành đống.Ôi!Các em mới đáng thương làm sao! -Đồ quỷ ám!-Nó lẩm bẩm rồi đâm đầu ngủ tiếp.Nhưng chưa đến 10s sau,nó giật mình choàng tỉnh rồi lồm cồm phi xuống đất nhặt đồng hồ lên xem. -OMG!7h30'rồi ư?-Nó hét tóang lên rồi vội vã đi làm vscn.Chẳng qua là sáng nay nó phải đi nhận lớp ở trường mới,ngày đầu mà đến trễ thì mất mặt quá đi!May mà bác nó là hiệu trưởng nên có thể qua loa đc phần nào nhưng dù… Trên phố xá đông đúc,người ta thấy một cô gái xinh đẹp tuyệt mỹ ăn mặc cá tính đang đi trên đường.Trông cô có vẻ rất bực.Phải,nói chính xác hơn là cực kì,cực kì,vô cùng,vô cùng...bực.Ngồi xuống một cái ghế đá gần đó,cô chửi thề:-Cái tên Khánh Sơn đáng ghét kia,cứ đợi đấy,rồi ta sẽ trả đũa.-Vâng,cô gái xinh đẹp đó ko ai khác là nó.Đúng thật là nó.Sau khi đi ra khỏi khu trung tâm chết tiệt ấy,nó tức tối lang thang trên phố.Thỉnh thoảng cứ lẩm bẩm gì mà đợi đi,trả thù,...v...v...giống một con...Điên!!!Chợt tiếng nhạc chuông đt quen thuộc vang lên.Nó lấy ra xem,Vân Anh gọi.["Alô,gọi tao có việc gì ko?"]-Nó hỏi.Giọng nói vẫn không giấu nổi sự bực tức.["Có,nhưng sao mày có vẻ giận vậy?"]-Vân Anh quan tâm hỏi han.["Tại tên Khánh Sơn hết đó!Hắn dám trả treo với tao!"]-Nó điên tiết kể lể cho con bạn thân nghe khi nhắc đến cái tên " ấy".["Khánh Sơn?À,hôn phu tương lai của mày hả?Thế bị làm so?Kể tao nghe với!"]-Cô nàng trêu.["Con bạn trời đánh!Tao đang không vui mà mày còn như vậy được sao?"]-Nó gắt.["Hihi,sorry nha!Đùa tí í mà!Nào,kể tao nghe đi!"]-Vân Anh cười hiền.["Là vầy:.....Bla...blap.......Đấy,mày thấy có bực ko cơ chứ?"]-Nó kể xong thì lại xì khói.["Haha,thôi,hạ hỏa đi,so đo làm cái gì?Đỡ tốn nơron thần kinh!"]-Vân Anh "an ủi" bạn.[" Ừ,đành thế.Nhưng nghĩ thấy hâm thật!Tao vs hắn nhờ mày và ai kia đi giùm nhằm tránh mặt nhau,ai dè lại chạm trán nữa!Mất công thật!"]["Ko đâu,nhờ đó mà tao tìm được nửa kia của mình"]-Vân Anh khẽ cười, tự thỏ thẻ như đang độc thoại,vô tình lọt lỗ tai của người nào đó.["Hả?Mày nói gì cơ?!!!"]-Nó ngạc nhiên trước câu trả lời của đứa bạn.Nếu nghe ko nhầm thì tìm được gì gì đấy của mình thì phải.["A...À khô...không,tao có nói gì đâu!"]-Cô nàng vội vàng chối.(Chị Vân Anh à,có tật mới giật linh tinh đó!*Rồi tg ăn dép ngay và luôn.*Huhu!Đời mk thật thê thảm!T_T)["Khó tin quá,lúc nãy mày còn giật mình cơ mà!(Đúng đúng!Chị Linh Chi nói đúng quá!*Tg được "ăn" thêm một chiếc dép giữa mặt*)"]-Nó nghi ngờ.[" Đâ...Đâu c...có!"]-Lắp bắp mãi Vân Anh mới nói nên 1 câu 2 từ.Mặc dù vẫn còn hoài nghi nhưng nó nghĩ thôi,ko nên tra khảo gì từ con bạn nữa.À phải rồi,không biết cái người đi thay hắn ra sao với Vân Anh nhỉ?Nó hỏi luôn trước khi sự tò mò chìm vào hư vô.(Chị này hay quên mấy cái thắc mắc kiểu như vậy lắm m.ng ạ!Nên hỏi liền kẻo ko còn nhớ cái quái gì nữa!)[" Ờ thì...cũng được.Khi nào về tao kể tiếp cho!"]-Vân Anh ngượng ngùng trả lời câu hỏi của nó.Nó hớn hở:["Thật không?Nhớ đấy!Nhất định phải giữ đúng lời hứa nghe chưa?"][" Ừ,biết rồi!"]-Cô nàng cười,bó tay với nó thật mà!["Nói rồi nhé!Ko thực hiện được thì tao ghim.Thôi,bye nha!"]["Bye!"]Tắt máy,nó đang bực bội bỗng vui tươi trở lên.Hihi!Tối nay đc nghe kể chuyện "cổ tích"!Ko còn như con hâm tràn đầy mùi âm khí nữa,nó rạng ngời khiến m.ng bên ngoài một lần nữa...đứng như trời trồng.Phải rồi,tại nó đẹp quá mà lị!(Hihi,bà chị lại tự sướng nữa rùi!)-Hết chap-

Trên phố xá đông đúc,người ta thấy một cô gái xinh đẹp tuyệt mỹ ăn mặc cá tính đang đi trên đường.Trông cô có vẻ rất bực.Phải,nói chính xác hơn là cực kì,cực kì,vô cùng,vô cùng...bực.Ngồi xuống một cái ghế đá gần đó,cô chửi thề:

-Cái tên Khánh Sơn đáng ghét kia,cứ đợi đấy,rồi ta sẽ trả đũa.-Vâng,cô gái xinh đẹp đó ko ai khác là nó.Đúng thật là nó.Sau khi đi ra khỏi khu trung tâm chết tiệt ấy,nó tức tối lang thang trên phố.Thỉnh thoảng cứ lẩm bẩm gì mà đợi đi,trả thù,...v...v...giống một con...Điên!!!

Chợt tiếng nhạc chuông đt quen thuộc vang lên.Nó lấy ra xem,Vân Anh gọi.

["Alô,gọi tao có việc gì ko?"]-Nó hỏi.Giọng nói vẫn không giấu nổi sự bực tức.

["Có,nhưng sao mày có vẻ giận vậy?"]-Vân Anh quan tâm hỏi han.

["Tại tên Khánh Sơn hết đó!Hắn dám trả treo với tao!"]-Nó điên tiết kể lể cho con bạn thân nghe khi nhắc đến cái tên " ấy".

["Khánh Sơn?À,hôn phu tương lai của mày hả?Thế bị làm so?Kể tao nghe với!"]-Cô nàng trêu.

["Con bạn trời đánh!Tao đang không vui mà mày còn như vậy được sao?"]-Nó gắt.

["Hihi,sorry nha!Đùa tí í mà!Nào,kể tao nghe đi!"]-Vân Anh cười hiền.

["Là vầy:.....Bla...blap.......Đấy,mày thấy có bực ko cơ chứ?"]-Nó kể xong thì lại xì khói.

["Haha,thôi,hạ hỏa đi,so đo làm cái gì?Đỡ tốn nơron thần kinh!"]-Vân Anh "an ủi" bạn.

[" Ừ,đành thế.Nhưng nghĩ thấy hâm thật!Tao vs hắn nhờ mày và ai kia đi giùm nhằm tránh mặt nhau,ai dè lại chạm trán nữa!Mất công thật!"]

["Ko đâu,nhờ đó mà tao tìm được nửa kia của mình"]-Vân Anh khẽ cười, tự thỏ thẻ như đang độc thoại,vô tình lọt lỗ tai của người nào đó.

["Hả?Mày nói gì cơ?!!!"]-Nó ngạc nhiên trước câu trả lời của đứa bạn.Nếu nghe ko nhầm thì tìm được gì gì đấy của mình thì phải.

["A...À khô...không,tao có nói gì đâu!"]-Cô nàng vội vàng chối.(Chị Vân Anh à,có tật mới giật linh tinh đó!*Rồi tg ăn dép ngay và luôn.*Huhu!Đời mk thật thê thảm!T_T)

["Khó tin quá,lúc nãy mày còn giật mình cơ mà!(Đúng đúng!Chị Linh Chi nói đúng quá!*Tg được "ăn" thêm một chiếc dép giữa mặt*)"]-Nó nghi ngờ.

[" Đâ...Đâu c...có!"]-Lắp bắp mãi Vân Anh mới nói nên 1 câu 2 từ.

Mặc dù vẫn còn hoài nghi nhưng nó nghĩ thôi,ko nên tra khảo gì từ con bạn nữa.À phải rồi,không biết cái người đi thay hắn ra sao với Vân Anh nhỉ?Nó hỏi luôn trước khi sự tò mò chìm vào hư vô.(Chị này hay quên mấy cái thắc mắc kiểu như vậy lắm m.ng ạ!Nên hỏi liền kẻo ko còn nhớ cái quái gì nữa!)

[" Ờ thì...cũng được.Khi nào về tao kể tiếp cho!"]-Vân Anh ngượng ngùng trả lời câu hỏi của nó.

Nó hớn hở:

["Thật không?Nhớ đấy!Nhất định phải giữ đúng lời hứa nghe chưa?"]

[" Ừ,biết rồi!"]-Cô nàng cười,bó tay với nó thật mà!

["Nói rồi nhé!Ko thực hiện được thì tao ghim.Thôi,bye nha!"]

["Bye!"]

Tắt máy,nó đang bực bội bỗng vui tươi trở lên.Hihi!Tối nay đc nghe kể chuyện "cổ tích"!Ko còn như con hâm tràn đầy mùi âm khí nữa,nó rạng ngời khiến m.ng bên ngoài một lần nữa...đứng như trời trồng.Phải rồi,tại nó đẹp quá mà lị!(Hihi,bà chị lại tự sướng nữa rùi!)

-Hết chap-

Nói Nhỏ Cho Nghe Nè, Tui Thik Cậu Thiệt Đó!Tác giả: Conan EdogawaBầu trời trong xanh,ko khí trong lành,tiếng chim hót véo von nghe thật vui tai.Trong căn phòng lộng lẫy và sang trọng nọ,Linh Chi đang ngủ say sưa ko biết trời đất gì hết.Ánh nắng khẽ luồn qua khe cửa sổ chiếu nhẹ lên gương mặt hòan mĩ của nó.Tư thế nó ngủ mới đáng yêu làm sao!Đẹp quá,xinh quá!Nhưng...hơi lọan. "Tút tút tút"-Tiếng đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi phá hỏng giấc mộng đẹp của nó.Chính vì thế nên chiếc đồng hồ tội nghiệp phải nhận lấy cái kết đắng. "Bốp"-Nó thẳng tay ném chiếc đồng hồ đáng thương xuống dưới đất.Đây là chiếc thứ n đc nó cho hôn đất miễn phí nên giờ đã chất thành đống.Ôi!Các em mới đáng thương làm sao! -Đồ quỷ ám!-Nó lẩm bẩm rồi đâm đầu ngủ tiếp.Nhưng chưa đến 10s sau,nó giật mình choàng tỉnh rồi lồm cồm phi xuống đất nhặt đồng hồ lên xem. -OMG!7h30'rồi ư?-Nó hét tóang lên rồi vội vã đi làm vscn.Chẳng qua là sáng nay nó phải đi nhận lớp ở trường mới,ngày đầu mà đến trễ thì mất mặt quá đi!May mà bác nó là hiệu trưởng nên có thể qua loa đc phần nào nhưng dù… Trên phố xá đông đúc,người ta thấy một cô gái xinh đẹp tuyệt mỹ ăn mặc cá tính đang đi trên đường.Trông cô có vẻ rất bực.Phải,nói chính xác hơn là cực kì,cực kì,vô cùng,vô cùng...bực.Ngồi xuống một cái ghế đá gần đó,cô chửi thề:-Cái tên Khánh Sơn đáng ghét kia,cứ đợi đấy,rồi ta sẽ trả đũa.-Vâng,cô gái xinh đẹp đó ko ai khác là nó.Đúng thật là nó.Sau khi đi ra khỏi khu trung tâm chết tiệt ấy,nó tức tối lang thang trên phố.Thỉnh thoảng cứ lẩm bẩm gì mà đợi đi,trả thù,...v...v...giống một con...Điên!!!Chợt tiếng nhạc chuông đt quen thuộc vang lên.Nó lấy ra xem,Vân Anh gọi.["Alô,gọi tao có việc gì ko?"]-Nó hỏi.Giọng nói vẫn không giấu nổi sự bực tức.["Có,nhưng sao mày có vẻ giận vậy?"]-Vân Anh quan tâm hỏi han.["Tại tên Khánh Sơn hết đó!Hắn dám trả treo với tao!"]-Nó điên tiết kể lể cho con bạn thân nghe khi nhắc đến cái tên " ấy".["Khánh Sơn?À,hôn phu tương lai của mày hả?Thế bị làm so?Kể tao nghe với!"]-Cô nàng trêu.["Con bạn trời đánh!Tao đang không vui mà mày còn như vậy được sao?"]-Nó gắt.["Hihi,sorry nha!Đùa tí í mà!Nào,kể tao nghe đi!"]-Vân Anh cười hiền.["Là vầy:.....Bla...blap.......Đấy,mày thấy có bực ko cơ chứ?"]-Nó kể xong thì lại xì khói.["Haha,thôi,hạ hỏa đi,so đo làm cái gì?Đỡ tốn nơron thần kinh!"]-Vân Anh "an ủi" bạn.[" Ừ,đành thế.Nhưng nghĩ thấy hâm thật!Tao vs hắn nhờ mày và ai kia đi giùm nhằm tránh mặt nhau,ai dè lại chạm trán nữa!Mất công thật!"]["Ko đâu,nhờ đó mà tao tìm được nửa kia của mình"]-Vân Anh khẽ cười, tự thỏ thẻ như đang độc thoại,vô tình lọt lỗ tai của người nào đó.["Hả?Mày nói gì cơ?!!!"]-Nó ngạc nhiên trước câu trả lời của đứa bạn.Nếu nghe ko nhầm thì tìm được gì gì đấy của mình thì phải.["A...À khô...không,tao có nói gì đâu!"]-Cô nàng vội vàng chối.(Chị Vân Anh à,có tật mới giật linh tinh đó!*Rồi tg ăn dép ngay và luôn.*Huhu!Đời mk thật thê thảm!T_T)["Khó tin quá,lúc nãy mày còn giật mình cơ mà!(Đúng đúng!Chị Linh Chi nói đúng quá!*Tg được "ăn" thêm một chiếc dép giữa mặt*)"]-Nó nghi ngờ.[" Đâ...Đâu c...có!"]-Lắp bắp mãi Vân Anh mới nói nên 1 câu 2 từ.Mặc dù vẫn còn hoài nghi nhưng nó nghĩ thôi,ko nên tra khảo gì từ con bạn nữa.À phải rồi,không biết cái người đi thay hắn ra sao với Vân Anh nhỉ?Nó hỏi luôn trước khi sự tò mò chìm vào hư vô.(Chị này hay quên mấy cái thắc mắc kiểu như vậy lắm m.ng ạ!Nên hỏi liền kẻo ko còn nhớ cái quái gì nữa!)[" Ờ thì...cũng được.Khi nào về tao kể tiếp cho!"]-Vân Anh ngượng ngùng trả lời câu hỏi của nó.Nó hớn hở:["Thật không?Nhớ đấy!Nhất định phải giữ đúng lời hứa nghe chưa?"][" Ừ,biết rồi!"]-Cô nàng cười,bó tay với nó thật mà!["Nói rồi nhé!Ko thực hiện được thì tao ghim.Thôi,bye nha!"]["Bye!"]Tắt máy,nó đang bực bội bỗng vui tươi trở lên.Hihi!Tối nay đc nghe kể chuyện "cổ tích"!Ko còn như con hâm tràn đầy mùi âm khí nữa,nó rạng ngời khiến m.ng bên ngoài một lần nữa...đứng như trời trồng.Phải rồi,tại nó đẹp quá mà lị!(Hihi,bà chị lại tự sướng nữa rùi!)-Hết chap-

Chương 15