Tác giả:

Nó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như…

Chương 12: Gặp lại

Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Sân bay: Một cô gái khuyến rũ bước ra trong bao ánh mắt trầm trồ khen ngợi. Bộ đồ đen cúp ngực ngắn tới đùi bó sát lấy cơ thể hoàn hảo không tỳ vết. Làn da trắng sứ, đôi môi mỏng đo đỏ thơm mùi dâu tây ngọt dịu. Mái tóc đen gẩy lai trắng được buộc cao, bàn tay phải nhỏ nhắn được bao bọc bởi một chiếc găng tay đính đinh lộ ra năm ngón tay được sơn màu tím huyền ảo, bàn tay còn lại được tô điểm bởi chiếc nhẫn hình bọ cạp đỏ - tượng trưng cho bang phái nổi tiếng nhất thế giới. Cô tiến đến công ty Lục thị, mở cửa phòng giám đốc ôm lấy Lục Vi từ đằng sau: Lục Vi... tôi về rồi! " Lục Vi vội quay đầu lại, ôm lấy cô: Mạc Ly "

Sân bay: Một cô gái khuyến rũ bước ra trong bao ánh mắt trầm trồ khen ngợi. Bộ đồ đen cúp ngực ngắn tới đùi bó sát lấy cơ thể hoàn hảo không tỳ vết. Làn da trắng sứ, đôi môi mỏng đo đỏ thơm mùi dâu tây ngọt dịu. Mái tóc đen gẩy lai trắng được buộc cao, bàn tay phải nhỏ nhắn được bao bọc bởi một chiếc găng tay đính đinh lộ ra năm ngón tay được sơn màu tím huyền ảo, bàn tay còn lại được tô điểm bởi chiếc nhẫn hình bọ cạp đỏ - tượng trưng cho bang phái nổi tiếng nhất thế giới. Cô tiến đến công ty Lục thị, mở cửa phòng giám đốc ôm lấy Lục Vi từ đằng sau: Lục Vi... tôi về rồi! " Lục Vi vội quay đầu lại, ôm lấy cô: Mạc Ly "

Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Sân bay: Một cô gái khuyến rũ bước ra trong bao ánh mắt trầm trồ khen ngợi. Bộ đồ đen cúp ngực ngắn tới đùi bó sát lấy cơ thể hoàn hảo không tỳ vết. Làn da trắng sứ, đôi môi mỏng đo đỏ thơm mùi dâu tây ngọt dịu. Mái tóc đen gẩy lai trắng được buộc cao, bàn tay phải nhỏ nhắn được bao bọc bởi một chiếc găng tay đính đinh lộ ra năm ngón tay được sơn màu tím huyền ảo, bàn tay còn lại được tô điểm bởi chiếc nhẫn hình bọ cạp đỏ - tượng trưng cho bang phái nổi tiếng nhất thế giới. Cô tiến đến công ty Lục thị, mở cửa phòng giám đốc ôm lấy Lục Vi từ đằng sau: Lục Vi... tôi về rồi! " Lục Vi vội quay đầu lại, ôm lấy cô: Mạc Ly "

Chương 12: Gặp lại