Tác giả:

Nó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như…

Chương 13: Vòng luẩn quẩn giữa yêu và hận

Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Vi Vi quay đầu lại, nhìn khuôn mặt khiến mình thao thức không ít lần: Sao bây giờ cậu mới về? Có biết tôi nhớ cậu lắm không, tôi đã rất lo... sao cậu lại có thể vô tâm đến vậy hức hức " Nước mắt cứ thế lã chã rơi, rơi vì kẻ khiến mình yêu, nhớ suốt mười năm qua mà cũng hận không ít vì khuôn mặt đó, con người đó mà ba mẹ cô đã xa cô mãi mãi. Vì chuyện bang phái đấu đá giành quyền lực, vì Mạc Ly và chiếc ghế Nữ ma vương cô ta đang ngồi mà bọn chúng ( bọn bang phái khác) tìm đến tận đây để g**t ch*t cha mẹ cô. Chúng nhẫn tâm chặt đầu họ, đóng gói gửi về tình bộ phận trên cơ thể họ gửi về cho cô. Cô đau lắm, thương người con gái đối diện lắm... mà cũng hận. Phải làm sao đây? Cô không muốn để cha mẹ chết oan uổng mà cũng không muốn mất người con gái này! Cô tham lam lắm, phải không?

Vi Vi quay đầu lại, nhìn khuôn mặt khiến mình thao thức không ít lần: Sao bây giờ cậu mới về? Có biết tôi nhớ cậu lắm không, tôi đã rất lo... sao cậu lại có thể vô tâm đến vậy hức hức " Nước mắt cứ thế lã chã rơi, rơi vì kẻ khiến mình yêu, nhớ suốt mười năm qua mà cũng hận không ít vì khuôn mặt đó, con người đó mà ba mẹ cô đã xa cô mãi mãi. Vì chuyện bang phái đấu đá giành quyền lực, vì Mạc Ly và chiếc ghế Nữ ma vương cô ta đang ngồi mà bọn chúng ( bọn bang phái khác) tìm đến tận đây để g**t ch*t cha mẹ cô. Chúng nhẫn tâm chặt đầu họ, đóng gói gửi về tình bộ phận trên cơ thể họ gửi về cho cô. Cô đau lắm, thương người con gái đối diện lắm... mà cũng hận. Phải làm sao đây? Cô không muốn để cha mẹ chết oan uổng mà cũng không muốn mất người con gái này! Cô tham lam lắm, phải không?

Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Vi Vi quay đầu lại, nhìn khuôn mặt khiến mình thao thức không ít lần: Sao bây giờ cậu mới về? Có biết tôi nhớ cậu lắm không, tôi đã rất lo... sao cậu lại có thể vô tâm đến vậy hức hức " Nước mắt cứ thế lã chã rơi, rơi vì kẻ khiến mình yêu, nhớ suốt mười năm qua mà cũng hận không ít vì khuôn mặt đó, con người đó mà ba mẹ cô đã xa cô mãi mãi. Vì chuyện bang phái đấu đá giành quyền lực, vì Mạc Ly và chiếc ghế Nữ ma vương cô ta đang ngồi mà bọn chúng ( bọn bang phái khác) tìm đến tận đây để g**t ch*t cha mẹ cô. Chúng nhẫn tâm chặt đầu họ, đóng gói gửi về tình bộ phận trên cơ thể họ gửi về cho cô. Cô đau lắm, thương người con gái đối diện lắm... mà cũng hận. Phải làm sao đây? Cô không muốn để cha mẹ chết oan uổng mà cũng không muốn mất người con gái này! Cô tham lam lắm, phải không?

Chương 13: Vòng luẩn quẩn giữa yêu và hận