Tác giả:

Nó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như…

Chương 17: Tạm biệt nhé , người con gái tôi yêu !

Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Đợi Lục Vi say, Mạc Ly bế cô về khách sạn gần đó. Vừa vào, Mạc Ly đặt cô xuống giường rồi gọi cho Băng: Băng, anh đi máy bay riêng về đây đi, nhà xx phố yy đường zzz nhé, tôi có chuyện cần nói " Băng vui mừng đi luôn, từ lúc cô đi hắn nhớ cô đến điên dại, thế mà cô lại gọi điện cho hắn. Đúng nửa tiếng, Băng đến nơi. Cô đưa cho hắn một viên thuốc rồi ép hắn uống. Lòng cô đau lắm, đúng, cô chuốc thuốc Băng với Vi Vi rồi, sau này họ sẽ có tương lai tốt. Nhốt Băng vào cùng Vi, cô để lại cho Băng, Vi mỗi người một bức thư rồi gọi cho Hiếu đón cô ở địa điểm abc, cô biết mà, Hiếu luôn đi cùng cô mà, cô hẹn ra d*c v*ng bar, nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn bọ cạp ra đưa cho Hiếu, Hiếu nhướng mày: Em định.... thật hả? " Cô gật nhẹ, anh biết, nếu để cô đi anh sẽ mất cô mãi mãi nhưng nếu chặn cô thì cô sẽ nghĩ ra cách thảm hơn. Cô đi, nước mắt anh rơi xuống. Mạc Ly ra phía biển, tay cầm một con dao sắc. Phụt, máu từ tim chảy xuống, cô được sóng biển cuốn trôi đi. Con dao, còn đó. Một người con gái xinh đẹp đã ra đi mãi mãi cùng với biển và cánh chim hải âu bình yên bay lượn trên bầu trời. Cô nhắm mắt mãn nguyện, ừm, cô buồn ngủ rồi! Tạm biệt Băng, tạm biệt Hiếu và... cả Lục Vi, người con gái tôi yêu

Đợi Lục Vi say, Mạc Ly bế cô về khách sạn gần đó. Vừa vào, Mạc Ly đặt cô xuống giường rồi gọi cho Băng: Băng, anh đi máy bay riêng về đây đi, nhà xx phố yy đường zzz nhé, tôi có chuyện cần nói " Băng vui mừng đi luôn, từ lúc cô đi hắn nhớ cô đến điên dại, thế mà cô lại gọi điện cho hắn. Đúng nửa tiếng, Băng đến nơi. Cô đưa cho hắn một viên thuốc rồi ép hắn uống. Lòng cô đau lắm, đúng, cô chuốc thuốc Băng với Vi Vi rồi, sau này họ sẽ có tương lai tốt. Nhốt Băng vào cùng Vi, cô để lại cho Băng, Vi mỗi người một bức thư rồi gọi cho Hiếu đón cô ở địa điểm abc, cô biết mà, Hiếu luôn đi cùng cô mà, cô hẹn ra d*c v*ng bar, nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn bọ cạp ra đưa cho Hiếu, Hiếu nhướng mày: Em định.... thật hả? " Cô gật nhẹ, anh biết, nếu để cô đi anh sẽ mất cô mãi mãi nhưng nếu chặn cô thì cô sẽ nghĩ ra cách thảm hơn. Cô đi, nước mắt anh rơi xuống. Mạc Ly ra phía biển, tay cầm một con dao sắc. Phụt, máu từ tim chảy xuống, cô được sóng biển cuốn trôi đi. Con dao, còn đó. Một người con gái xinh đẹp đã ra đi mãi mãi cùng với biển và cánh chim hải âu bình yên bay lượn trên bầu trời. Cô nhắm mắt mãn nguyện, ừm, cô buồn ngủ rồi! Tạm biệt Băng, tạm biệt Hiếu và... cả Lục Vi, người con gái tôi yêu

Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Đợi Lục Vi say, Mạc Ly bế cô về khách sạn gần đó. Vừa vào, Mạc Ly đặt cô xuống giường rồi gọi cho Băng: Băng, anh đi máy bay riêng về đây đi, nhà xx phố yy đường zzz nhé, tôi có chuyện cần nói " Băng vui mừng đi luôn, từ lúc cô đi hắn nhớ cô đến điên dại, thế mà cô lại gọi điện cho hắn. Đúng nửa tiếng, Băng đến nơi. Cô đưa cho hắn một viên thuốc rồi ép hắn uống. Lòng cô đau lắm, đúng, cô chuốc thuốc Băng với Vi Vi rồi, sau này họ sẽ có tương lai tốt. Nhốt Băng vào cùng Vi, cô để lại cho Băng, Vi mỗi người một bức thư rồi gọi cho Hiếu đón cô ở địa điểm abc, cô biết mà, Hiếu luôn đi cùng cô mà, cô hẹn ra d*c v*ng bar, nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn bọ cạp ra đưa cho Hiếu, Hiếu nhướng mày: Em định.... thật hả? " Cô gật nhẹ, anh biết, nếu để cô đi anh sẽ mất cô mãi mãi nhưng nếu chặn cô thì cô sẽ nghĩ ra cách thảm hơn. Cô đi, nước mắt anh rơi xuống. Mạc Ly ra phía biển, tay cầm một con dao sắc. Phụt, máu từ tim chảy xuống, cô được sóng biển cuốn trôi đi. Con dao, còn đó. Một người con gái xinh đẹp đã ra đi mãi mãi cùng với biển và cánh chim hải âu bình yên bay lượn trên bầu trời. Cô nhắm mắt mãn nguyện, ừm, cô buồn ngủ rồi! Tạm biệt Băng, tạm biệt Hiếu và... cả Lục Vi, người con gái tôi yêu

Chương 17: Tạm biệt nhé , người con gái tôi yêu !