Nó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như…
Chương 16: Trêu ghẹo sai người rồi anh bạn
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Bỗng có một cậu ấm vàng bạc đeo đầy người chạy lại gần Vi Vi, Mạc Ly: Hai em ăn mặc giống nhau quá, sinh đôi hả? Bao nhiêu một đêm? Anh mua cả hai nhé, còn trinh lấy 5 triệu ok không? " [ Đm đùa à, tổng giám đốc công ty to với bang chủ bang lớn nhất thế giới mà 5 triệu một đêm ư? Nghĩ gì vạy??? ] Mạc Ly cười nhạt rút con dai từ hông cắm thẳng vào nơi hiểm của tên kia. Tên đó ôm ấy gọi đàn em đến, bọn đàn em gào thét: Mày biết anh tao là ai không? " Mạc Ly nhếch môi cao hơn: Nữ Ma Vương đây đã không đủ quyền quản các người sao? " Tên đó vội lấy ảnh đối chiếu, cúi đầu xin tha: Đại tỷ... tỷ không chấp bọn ta phải không " Bọn đàn em thấy vậy vội quỳ rạp xuống: Đại tỷ không chấp tiểu nhân đúng không ạ?" Cô hừ lạnh rồi phẩy tay, lũ người đó vội chạy mất bỏ quên hắn ta - bang chủ của chúng, cái thằng bị đâm vào chuym ấy các mị ạ ~
Bỗng có một cậu ấm vàng bạc đeo đầy người chạy lại gần Vi Vi, Mạc Ly: Hai em ăn mặc giống nhau quá, sinh đôi hả? Bao nhiêu một đêm? Anh mua cả hai nhé, còn trinh lấy 5 triệu ok không? " [ Đm đùa à, tổng giám đốc công ty to với bang chủ bang lớn nhất thế giới mà 5 triệu một đêm ư? Nghĩ gì vạy??? ] Mạc Ly cười nhạt rút con dai từ hông cắm thẳng vào nơi hiểm của tên kia. Tên đó ôm ấy gọi đàn em đến, bọn đàn em gào thét: Mày biết anh tao là ai không? " Mạc Ly nhếch môi cao hơn: Nữ Ma Vương đây đã không đủ quyền quản các người sao? " Tên đó vội lấy ảnh đối chiếu, cúi đầu xin tha: Đại tỷ... tỷ không chấp bọn ta phải không " Bọn đàn em thấy vậy vội quỳ rạp xuống: Đại tỷ không chấp tiểu nhân đúng không ạ?" Cô hừ lạnh rồi phẩy tay, lũ người đó vội chạy mất bỏ quên hắn ta - bang chủ của chúng, cái thằng bị đâm vào chuym ấy các mị ạ ~
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Bỗng có một cậu ấm vàng bạc đeo đầy người chạy lại gần Vi Vi, Mạc Ly: Hai em ăn mặc giống nhau quá, sinh đôi hả? Bao nhiêu một đêm? Anh mua cả hai nhé, còn trinh lấy 5 triệu ok không? " [ Đm đùa à, tổng giám đốc công ty to với bang chủ bang lớn nhất thế giới mà 5 triệu một đêm ư? Nghĩ gì vạy??? ] Mạc Ly cười nhạt rút con dai từ hông cắm thẳng vào nơi hiểm của tên kia. Tên đó ôm ấy gọi đàn em đến, bọn đàn em gào thét: Mày biết anh tao là ai không? " Mạc Ly nhếch môi cao hơn: Nữ Ma Vương đây đã không đủ quyền quản các người sao? " Tên đó vội lấy ảnh đối chiếu, cúi đầu xin tha: Đại tỷ... tỷ không chấp bọn ta phải không " Bọn đàn em thấy vậy vội quỳ rạp xuống: Đại tỷ không chấp tiểu nhân đúng không ạ?" Cô hừ lạnh rồi phẩy tay, lũ người đó vội chạy mất bỏ quên hắn ta - bang chủ của chúng, cái thằng bị đâm vào chuym ấy các mị ạ ~