Nó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như…
Chương 19: Cho anh một cơ hội , được không ?
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Băng cười, cô gái này thật thú vị. Anh lấy tay áo mình lau sạch nước mắt cô, nhẹ nhàng cười: " Cô ấy ở trên kia không muốn nhùn thấy em thế này đâu, để anh dẫn em đi chơi nhé! " Vi Vi ngẫm lại rồi gật đầu cười: " Ưm " Băng nắm tay cô đi khắp thành phố, dẫn cô đi ăn kem hay chơi những trò chơi thú vị, đi chụp ảnh, đi uống trà sữa,... loáng cái đã hết ngày. Anh thấy như bị hút vào đôi mắt đen lay láy, hồn nhiên ấy. Ở chốn xã hội thượng lưu chỉ có tranh chấp quyền chức, vật chất chứ mấy khi được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên như vậy? Có lẽ anh yêu cái sự dễ thương của ai kia rồi, mặt anh thoáng đỏ. Đứng giữa công viên lớn vào buổi tối nhộn nhịp, một chàng trai cầm một bó hoa quỳ dưới chân một cô gái, phải, đó là Băng: " Lục Vi, cho anh một cơ hội thay Ly chăm sóc em có được không? " Cô sững sỡ giữa những tiếng hô, tiếng vỗ tay của mọi người: " Đồng ý đi... đồng ý đi! "
Băng cười, cô gái này thật thú vị. Anh lấy tay áo mình lau sạch nước mắt cô, nhẹ nhàng cười: " Cô ấy ở trên kia không muốn nhùn thấy em thế này đâu, để anh dẫn em đi chơi nhé! " Vi Vi ngẫm lại rồi gật đầu cười: " Ưm " Băng nắm tay cô đi khắp thành phố, dẫn cô đi ăn kem hay chơi những trò chơi thú vị, đi chụp ảnh, đi uống trà sữa,... loáng cái đã hết ngày. Anh thấy như bị hút vào đôi mắt đen lay láy, hồn nhiên ấy. Ở chốn xã hội thượng lưu chỉ có tranh chấp quyền chức, vật chất chứ mấy khi được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên như vậy? Có lẽ anh yêu cái sự dễ thương của ai kia rồi, mặt anh thoáng đỏ. Đứng giữa công viên lớn vào buổi tối nhộn nhịp, một chàng trai cầm một bó hoa quỳ dưới chân một cô gái, phải, đó là Băng: " Lục Vi, cho anh một cơ hội thay Ly chăm sóc em có được không? " Cô sững sỡ giữa những tiếng hô, tiếng vỗ tay của mọi người: " Đồng ý đi... đồng ý đi! "
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Băng cười, cô gái này thật thú vị. Anh lấy tay áo mình lau sạch nước mắt cô, nhẹ nhàng cười: " Cô ấy ở trên kia không muốn nhùn thấy em thế này đâu, để anh dẫn em đi chơi nhé! " Vi Vi ngẫm lại rồi gật đầu cười: " Ưm " Băng nắm tay cô đi khắp thành phố, dẫn cô đi ăn kem hay chơi những trò chơi thú vị, đi chụp ảnh, đi uống trà sữa,... loáng cái đã hết ngày. Anh thấy như bị hút vào đôi mắt đen lay láy, hồn nhiên ấy. Ở chốn xã hội thượng lưu chỉ có tranh chấp quyền chức, vật chất chứ mấy khi được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên như vậy? Có lẽ anh yêu cái sự dễ thương của ai kia rồi, mặt anh thoáng đỏ. Đứng giữa công viên lớn vào buổi tối nhộn nhịp, một chàng trai cầm một bó hoa quỳ dưới chân một cô gái, phải, đó là Băng: " Lục Vi, cho anh một cơ hội thay Ly chăm sóc em có được không? " Cô sững sỡ giữa những tiếng hô, tiếng vỗ tay của mọi người: " Đồng ý đi... đồng ý đi! "