Tác giả:

Nó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như…

Chương 20: Mất trí nhớ

Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Sóng cuốn trôi cô gái xinh đẹp ra biển, bỗng một con thuyền lớn dừng lại, văng lưới rồi vớt cô lên. Người đàn ông quý tộc bắt mạch: " Còn sống " Vỗ tay một cái, bác sĩ vội đưa cô vào phòng chữa trị rất lâu sau mới lau mồ hôi mà ra ngoài báo cáo: " Cậu chủ, cô gái này không có gì đáng ngại. Mạng thật lớn, chỉ cần 0,1mm nữa là con dao trúng tim rồi! Mà cậu này, còn mấy ngày nữa là phải về nhà rồi. Cậu định giữ cô ta sao? " Cái người được gọi là cậu chủ gật đầu rồi bước vào căn phòng nhỏ trên thuyền. Ngắm kĩ người con gái kia, không kìm được lòng mà thốt lên: " Thật xinh đẹp " Vuốt nhẹ mặt của cô, cô nhíu mày mở mắt. Đôi mắt màu xanh như màu biển. Tĩnh lặng không chút gợn sóng mà làm người đối diện mê mẩn. Cô nhẹ nhàng hỏi: " Đây là đâu vậy ạ? " Chàng trai vẫn còn mê man, cô vỗ nhẹ mấy lần mới hỏi: " Hả? " Cô bình tĩnh nhắc lại câu hỏi, anh cười: " Trên thuyền " Tự nhiên đầu cô đau như búa bổ, cô liên tục lấy tay đập mạnh vào đầu làm anh lo lắng ôm lấy cô. Cô hỏi: " Tôi tên gì vậy? Tại sao lại quen anh? Anh là ai? Sao lại ở cạnh tôi? Hả? " Anh nhíu mày, ông bác sĩ nói khẽ vào tai anh: " Có lẽ cô ấy bị mất trí nhớ thưa cậu " Anh gật đầu, xua tay ý bảo ông ta ra ngoài trả lại không gian riêng tư. Ông cũng nhanh chóng lui ra. Anh xoa đầu cô mà nói dối: " Em là Tử Thiên Hoa. Là vợ của anh đó ngốc à! Anh tên Vũ Tuấn Khang, tổng giám đốc Vũ thị - kiêm chồng em " Cô gật đầu, nhắc lại những lời anh nói. Đầu lặng lẽ ghi nhớ tất cả. Anh sờ soạn khắp người cô làm cô rùng mình. Cô ngẩng đầu lên hỏi nhỏ: " Anh đang làm gì vậy? " Chẳng thèm dấu hơi thở khàn đục cùng đôi mắt đục màu h*m m**n: " Biến em thành của anh. " Biết điều đó hơi vội nhưng anh vẫn muốn, hình như anh trúng tiếng sét ái tình của cô rồi!

Sóng cuốn trôi cô gái xinh đẹp ra biển, bỗng một con thuyền lớn dừng lại, văng lưới rồi vớt cô lên. Người đàn ông quý tộc bắt mạch: " Còn sống " Vỗ tay một cái, bác sĩ vội đưa cô vào phòng chữa trị rất lâu sau mới lau mồ hôi mà ra ngoài báo cáo: " Cậu chủ, cô gái này không có gì đáng ngại. Mạng thật lớn, chỉ cần 0,1mm nữa là con dao trúng tim rồi! Mà cậu này, còn mấy ngày nữa là phải về nhà rồi. Cậu định giữ cô ta sao? " Cái người được gọi là cậu chủ gật đầu rồi bước vào căn phòng nhỏ trên thuyền. Ngắm kĩ người con gái kia, không kìm được lòng mà thốt lên: " Thật xinh đẹp " Vuốt nhẹ mặt của cô, cô nhíu mày mở mắt. Đôi mắt màu xanh như màu biển. Tĩnh lặng không chút gợn sóng mà làm người đối diện mê mẩn. Cô nhẹ nhàng hỏi: " Đây là đâu vậy ạ? " Chàng trai vẫn còn mê man, cô vỗ nhẹ mấy lần mới hỏi: " Hả? " Cô bình tĩnh nhắc lại câu hỏi, anh cười: " Trên thuyền " Tự nhiên đầu cô đau như búa bổ, cô liên tục lấy tay đập mạnh vào đầu làm anh lo lắng ôm lấy cô. Cô hỏi: " Tôi tên gì vậy? Tại sao lại quen anh? Anh là ai? Sao lại ở cạnh tôi? Hả? " Anh nhíu mày, ông bác sĩ nói khẽ vào tai anh: " Có lẽ cô ấy bị mất trí nhớ thưa cậu " Anh gật đầu, xua tay ý bảo ông ta ra ngoài trả lại không gian riêng tư. Ông cũng nhanh chóng lui ra. Anh xoa đầu cô mà nói dối: " Em là Tử Thiên Hoa. Là vợ của anh đó ngốc à! Anh tên Vũ Tuấn Khang, tổng giám đốc Vũ thị - kiêm chồng em " Cô gật đầu, nhắc lại những lời anh nói. Đầu lặng lẽ ghi nhớ tất cả. Anh sờ soạn khắp người cô làm cô rùng mình. Cô ngẩng đầu lên hỏi nhỏ: " Anh đang làm gì vậy? " Chẳng thèm dấu hơi thở khàn đục cùng đôi mắt đục màu h*m m**n: " Biến em thành của anh. " Biết điều đó hơi vội nhưng anh vẫn muốn, hình như anh trúng tiếng sét ái tình của cô rồi!

Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Sóng cuốn trôi cô gái xinh đẹp ra biển, bỗng một con thuyền lớn dừng lại, văng lưới rồi vớt cô lên. Người đàn ông quý tộc bắt mạch: " Còn sống " Vỗ tay một cái, bác sĩ vội đưa cô vào phòng chữa trị rất lâu sau mới lau mồ hôi mà ra ngoài báo cáo: " Cậu chủ, cô gái này không có gì đáng ngại. Mạng thật lớn, chỉ cần 0,1mm nữa là con dao trúng tim rồi! Mà cậu này, còn mấy ngày nữa là phải về nhà rồi. Cậu định giữ cô ta sao? " Cái người được gọi là cậu chủ gật đầu rồi bước vào căn phòng nhỏ trên thuyền. Ngắm kĩ người con gái kia, không kìm được lòng mà thốt lên: " Thật xinh đẹp " Vuốt nhẹ mặt của cô, cô nhíu mày mở mắt. Đôi mắt màu xanh như màu biển. Tĩnh lặng không chút gợn sóng mà làm người đối diện mê mẩn. Cô nhẹ nhàng hỏi: " Đây là đâu vậy ạ? " Chàng trai vẫn còn mê man, cô vỗ nhẹ mấy lần mới hỏi: " Hả? " Cô bình tĩnh nhắc lại câu hỏi, anh cười: " Trên thuyền " Tự nhiên đầu cô đau như búa bổ, cô liên tục lấy tay đập mạnh vào đầu làm anh lo lắng ôm lấy cô. Cô hỏi: " Tôi tên gì vậy? Tại sao lại quen anh? Anh là ai? Sao lại ở cạnh tôi? Hả? " Anh nhíu mày, ông bác sĩ nói khẽ vào tai anh: " Có lẽ cô ấy bị mất trí nhớ thưa cậu " Anh gật đầu, xua tay ý bảo ông ta ra ngoài trả lại không gian riêng tư. Ông cũng nhanh chóng lui ra. Anh xoa đầu cô mà nói dối: " Em là Tử Thiên Hoa. Là vợ của anh đó ngốc à! Anh tên Vũ Tuấn Khang, tổng giám đốc Vũ thị - kiêm chồng em " Cô gật đầu, nhắc lại những lời anh nói. Đầu lặng lẽ ghi nhớ tất cả. Anh sờ soạn khắp người cô làm cô rùng mình. Cô ngẩng đầu lên hỏi nhỏ: " Anh đang làm gì vậy? " Chẳng thèm dấu hơi thở khàn đục cùng đôi mắt đục màu h*m m**n: " Biến em thành của anh. " Biết điều đó hơi vội nhưng anh vẫn muốn, hình như anh trúng tiếng sét ái tình của cô rồi!

Chương 20: Mất trí nhớ