Tác giả:

-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng…

Chương 5: Hẹn hò

Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Sau lần đó, tôi và anh đối xử với nhau ở một mức độ khác, mức độ của hai người đang hẹn hò. Đi đâu tôi cũng xách dép đi cùng anh, thích được chạm vào anh nhiều nhiều hơn. Mà tôi chả dám chủ động. Còn anh thì thì nắm tay, hôn lên tay tôi và cả má trán tôi nữa. Ặc, lúc đó tôi chỉ muốn giấu mặt vào lòng anh thôi.Một tháng ba mươi mốt ngày nghe lâu vậy thôi chứ trôi qua nhanh lắm. Tôi phải nói là tạm chia xa anh ấy, để trở về đất nước mình tiếp tục việc học tập. Tôi hứa năm sau tôi sẽ trở lại, anh cũng hứa rằng rằng sẽ ở đấy chờ tôi, chờ đến khi tôi quay về thôi. Sáng ngày cuối cùng, tôi đến phòng anh chơi. Anh dắt tôi vào phòng, như cảm xúc của bao người trong những giây phút cuối phải chấp nhận sự yêu xa, anh ôm lấy tôi, nhưng không phải kiểu ôm chầm. Tôi biết anh không dám, vì tôi còn khá nhỏ. Nhưng tôi cũng không kìm được lòng mình, nhảy vào ôm chầm sát lấy anh. Anh lúc đầu còn khá bất ngờ, nhưng một giây sau cũng ôm lấy tôi, nhẹ nhàng. Cũng vào ngày hôm đó, chúng tôi trao nhau nụ hôn môi nồng cháy. Anh ta còn cười bảo rằng: “Cô bé của anh, sao tim em đập mạnh thế?”. Anh ta thừa biết mà vẫn hỏi, tôi chả biết đáp sao, chỉ cúi mặt che đi sự ngại ngùng của mình.Sau đó chúng tôi tiếp tục trao nhau những yêu thương trước khi cả hai phải tạm xa nhau.Bàn tay mạnh mẽ của di chuyển từ từ khắp cơ thể tôi, chạm nhẹ vào hai eo tôi rồi vuốt lên trên vùng ngực. Tôi như nín thở, vì quả thật đấy là lần đầu tiên, nhưng cảm giác đó, khó tả lắm, và tôi chẳng hề muốn nó dừng lại. Anh sờ nhẹ vào b** ng*c tôi, nâng niu nó trong khi vẫn đang hòa quyện vào làn môi tôi. Rồi tay anh lần nhẹ xuống phần mông tôi, một tay rón rén đưa những ngón tay vào bên trong quần, một tay mân mê bóp nhẹ lấy. Hôm đó, tôi mặc chiếc áo craptop ngắn hở bụng cùng chiếc quần thun dài ôm sát để lộ rõ đường cong của cơ thể. Có lẽ điều đó đã khiến anh khó kiềm được lòng mình, bế nhẹ lấy phần lưng tôi, đặt nhẹ xuống giường. Anh ghé sát tai tôi, khẽ nói “Anh yêu em” rồi kéo cổ áo tôi xuống, hicky một vết nhỏ lên ngực tôi. Chắc anh cũng biết được, giới hạn của chúng tôi đến đây là quá lớn rồi, anh chọc vào hai bên hông tôi, khiến tôi bật cười, rồi cả hai tạm dừng cảm giác lúc nãy lại, chuyển sang nói chuyện và cười đùa với nhau. Đó là ngày tuyệt nhất đầu tiên trong đời của tôi với anh.

Sau lần đó, tôi và anh đối xử với nhau ở một mức độ khác, mức độ của hai người đang hẹn hò. Đi đâu tôi cũng xách dép đi cùng anh, thích được chạm vào anh nhiều nhiều hơn. Mà tôi chả dám chủ động. Còn anh thì thì nắm tay, hôn lên tay tôi và cả má trán tôi nữa. Ặc, lúc đó tôi chỉ muốn giấu mặt vào lòng anh thôi.

Một tháng ba mươi mốt ngày nghe lâu vậy thôi chứ trôi qua nhanh lắm. Tôi phải nói là tạm chia xa anh ấy, để trở về đất nước mình tiếp tục việc học tập. Tôi hứa năm sau tôi sẽ trở lại, anh cũng hứa rằng rằng sẽ ở đấy chờ tôi, chờ đến khi tôi quay về thôi. Sáng ngày cuối cùng, tôi đến phòng anh chơi. Anh dắt tôi vào phòng, như cảm xúc của bao người trong những giây phút cuối phải chấp nhận sự yêu xa, anh ôm lấy tôi, nhưng không phải kiểu ôm chầm. Tôi biết anh không dám, vì tôi còn khá nhỏ. Nhưng tôi cũng không kìm được lòng mình, nhảy vào ôm chầm sát lấy anh. Anh lúc đầu còn khá bất ngờ, nhưng một giây sau cũng ôm lấy tôi, nhẹ nhàng. Cũng vào ngày hôm đó, chúng tôi trao nhau nụ hôn môi nồng cháy. Anh ta còn cười bảo rằng: “Cô bé của anh, sao tim em đập mạnh thế?”. Anh ta thừa biết mà vẫn hỏi, tôi chả biết đáp sao, chỉ cúi mặt che đi sự ngại ngùng của mình.Sau đó chúng tôi tiếp tục trao nhau những yêu thương trước khi cả hai phải tạm xa nhau.Bàn tay mạnh mẽ của di chuyển từ từ khắp cơ thể tôi, chạm nhẹ vào hai eo tôi rồi vuốt lên trên vùng ngực. Tôi như nín thở, vì quả thật đấy là lần đầu tiên, nhưng cảm giác đó, khó tả lắm, và tôi chẳng hề muốn nó dừng lại. Anh sờ nhẹ vào b** ng*c tôi, nâng niu nó trong khi vẫn đang hòa quyện vào làn môi tôi. Rồi tay anh lần nhẹ xuống phần mông tôi, một tay rón rén đưa những ngón tay vào bên trong quần, một tay mân mê bóp nhẹ lấy. Hôm đó, tôi mặc chiếc áo craptop ngắn hở bụng cùng chiếc quần thun dài ôm sát để lộ rõ đường cong của cơ thể. Có lẽ điều đó đã khiến anh khó kiềm được lòng mình, bế nhẹ lấy phần lưng tôi, đặt nhẹ xuống giường. Anh ghé sát tai tôi, khẽ nói “Anh yêu em” rồi kéo cổ áo tôi xuống, hicky một vết nhỏ lên ngực tôi. Chắc anh cũng biết được, giới hạn của chúng tôi đến đây là quá lớn rồi, anh chọc vào hai bên hông tôi, khiến tôi bật cười, rồi cả hai tạm dừng cảm giác lúc nãy lại, chuyển sang nói chuyện và cười đùa với nhau. Đó là ngày tuyệt nhất đầu tiên trong đời của tôi với anh.

Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Sau lần đó, tôi và anh đối xử với nhau ở một mức độ khác, mức độ của hai người đang hẹn hò. Đi đâu tôi cũng xách dép đi cùng anh, thích được chạm vào anh nhiều nhiều hơn. Mà tôi chả dám chủ động. Còn anh thì thì nắm tay, hôn lên tay tôi và cả má trán tôi nữa. Ặc, lúc đó tôi chỉ muốn giấu mặt vào lòng anh thôi.Một tháng ba mươi mốt ngày nghe lâu vậy thôi chứ trôi qua nhanh lắm. Tôi phải nói là tạm chia xa anh ấy, để trở về đất nước mình tiếp tục việc học tập. Tôi hứa năm sau tôi sẽ trở lại, anh cũng hứa rằng rằng sẽ ở đấy chờ tôi, chờ đến khi tôi quay về thôi. Sáng ngày cuối cùng, tôi đến phòng anh chơi. Anh dắt tôi vào phòng, như cảm xúc của bao người trong những giây phút cuối phải chấp nhận sự yêu xa, anh ôm lấy tôi, nhưng không phải kiểu ôm chầm. Tôi biết anh không dám, vì tôi còn khá nhỏ. Nhưng tôi cũng không kìm được lòng mình, nhảy vào ôm chầm sát lấy anh. Anh lúc đầu còn khá bất ngờ, nhưng một giây sau cũng ôm lấy tôi, nhẹ nhàng. Cũng vào ngày hôm đó, chúng tôi trao nhau nụ hôn môi nồng cháy. Anh ta còn cười bảo rằng: “Cô bé của anh, sao tim em đập mạnh thế?”. Anh ta thừa biết mà vẫn hỏi, tôi chả biết đáp sao, chỉ cúi mặt che đi sự ngại ngùng của mình.Sau đó chúng tôi tiếp tục trao nhau những yêu thương trước khi cả hai phải tạm xa nhau.Bàn tay mạnh mẽ của di chuyển từ từ khắp cơ thể tôi, chạm nhẹ vào hai eo tôi rồi vuốt lên trên vùng ngực. Tôi như nín thở, vì quả thật đấy là lần đầu tiên, nhưng cảm giác đó, khó tả lắm, và tôi chẳng hề muốn nó dừng lại. Anh sờ nhẹ vào b** ng*c tôi, nâng niu nó trong khi vẫn đang hòa quyện vào làn môi tôi. Rồi tay anh lần nhẹ xuống phần mông tôi, một tay rón rén đưa những ngón tay vào bên trong quần, một tay mân mê bóp nhẹ lấy. Hôm đó, tôi mặc chiếc áo craptop ngắn hở bụng cùng chiếc quần thun dài ôm sát để lộ rõ đường cong của cơ thể. Có lẽ điều đó đã khiến anh khó kiềm được lòng mình, bế nhẹ lấy phần lưng tôi, đặt nhẹ xuống giường. Anh ghé sát tai tôi, khẽ nói “Anh yêu em” rồi kéo cổ áo tôi xuống, hicky một vết nhỏ lên ngực tôi. Chắc anh cũng biết được, giới hạn của chúng tôi đến đây là quá lớn rồi, anh chọc vào hai bên hông tôi, khiến tôi bật cười, rồi cả hai tạm dừng cảm giác lúc nãy lại, chuyển sang nói chuyện và cười đùa với nhau. Đó là ngày tuyệt nhất đầu tiên trong đời của tôi với anh.

Chương 5: Hẹn hò