-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng…
Chương 13: Xuất hiện
Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Mới uống có một ngụm nhỏ mà tôi thấy đầu mình choáng, quay cuồng. Đứng không vững, tôi nắm lấy lan can dọc đường đi, từ từ lê từng bước chân. Trong lúc đang chìm đắm vào trận mưa lạnh tuốt, tôi nghe từ phía sau có tiếng chạy trên nước dồn dập lại gần tôi. Rồi có một vòng tay ôm chầm lấy thân hình tôi, bế tôi vào trong hiên nhà trong sự ngạc nhiên chưa kịp phản ứng của tôi. Người đó đè tôi vào góc tường, thốt lên với giọng nói vô cùng quen thuốc “Đồ ngốc! Em đang làm gì vậy hả?”. Khỏi cần ngước lên nhìn tôi cũng đoán được người đó là ai. Tôi tự đánh thức mình trong cơn say, cất tiếng “Mặc kệ em!”. Anh trở nên tức giận, đấm tay mạnh vào tường, cưỡng hôn tôi tức khắc. Tôi càng đẩy anh ra, anh càng tiến sát vào, như muốn nuốt trọn lấy toàn bộ tôi vậy.Sau vài phút, anh buông tôi ra, giật chai rượu trên tay tôi, ném bể nó. “Này, anh làm gì vậy!” “Uống đó không tốt.” “Nhưng nó là của em mà, nó đắt lắm đ...” “Đền nè.”, anh cắt ngang lời tôi, chìa ra trước mặt tôi một hộp sữa chua trái cây mà đó giờ anh vẫn hay mua cho tôi khi tôi chẳng chịu ăn gì. “Cái này...không đủ” “Thế muốn bao nhiêu hộp?”, tôi có phần ngượng khi anh cứ mặt áp sát mặt tôi, tôi liếc mắt sang trái, thì mới phát hiện rằng, cô gái ấy, hóa ra đã đi cùng anh. Xem ra tôi đang làm phiền hai người họ, tôi dùng sức đẩy anh ra, bảo anh tiếp tục hẹn hò với cô ta đi, tôi về.
Mới uống có một ngụm nhỏ mà tôi thấy đầu mình choáng, quay cuồng. Đứng không vững, tôi nắm lấy lan can dọc đường đi, từ từ lê từng bước chân. Trong lúc đang chìm đắm vào trận mưa lạnh tuốt, tôi nghe từ phía sau có tiếng chạy trên nước dồn dập lại gần tôi. Rồi có một vòng tay ôm chầm lấy thân hình tôi, bế tôi vào trong hiên nhà trong sự ngạc nhiên chưa kịp phản ứng của tôi. Người đó đè tôi vào góc tường, thốt lên với giọng nói vô cùng quen thuốc “Đồ ngốc! Em đang làm gì vậy hả?”. Khỏi cần ngước lên nhìn tôi cũng đoán được người đó là ai. Tôi tự đánh thức mình trong cơn say, cất tiếng “Mặc kệ em!”. Anh trở nên tức giận, đấm tay mạnh vào tường, cưỡng hôn tôi tức khắc. Tôi càng đẩy anh ra, anh càng tiến sát vào, như muốn nuốt trọn lấy toàn bộ tôi vậy.
Sau vài phút, anh buông tôi ra, giật chai rượu trên tay tôi, ném bể nó. “Này, anh làm gì vậy!” “Uống đó không tốt.” “Nhưng nó là của em mà, nó đắt lắm đ...” “Đền nè.”, anh cắt ngang lời tôi, chìa ra trước mặt tôi một hộp sữa chua trái cây mà đó giờ anh vẫn hay mua cho tôi khi tôi chẳng chịu ăn gì. “Cái này...không đủ” “Thế muốn bao nhiêu hộp?”, tôi có phần ngượng khi anh cứ mặt áp sát mặt tôi, tôi liếc mắt sang trái, thì mới phát hiện rằng, cô gái ấy, hóa ra đã đi cùng anh. Xem ra tôi đang làm phiền hai người họ, tôi dùng sức đẩy anh ra, bảo anh tiếp tục hẹn hò với cô ta đi, tôi về.
Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Mới uống có một ngụm nhỏ mà tôi thấy đầu mình choáng, quay cuồng. Đứng không vững, tôi nắm lấy lan can dọc đường đi, từ từ lê từng bước chân. Trong lúc đang chìm đắm vào trận mưa lạnh tuốt, tôi nghe từ phía sau có tiếng chạy trên nước dồn dập lại gần tôi. Rồi có một vòng tay ôm chầm lấy thân hình tôi, bế tôi vào trong hiên nhà trong sự ngạc nhiên chưa kịp phản ứng của tôi. Người đó đè tôi vào góc tường, thốt lên với giọng nói vô cùng quen thuốc “Đồ ngốc! Em đang làm gì vậy hả?”. Khỏi cần ngước lên nhìn tôi cũng đoán được người đó là ai. Tôi tự đánh thức mình trong cơn say, cất tiếng “Mặc kệ em!”. Anh trở nên tức giận, đấm tay mạnh vào tường, cưỡng hôn tôi tức khắc. Tôi càng đẩy anh ra, anh càng tiến sát vào, như muốn nuốt trọn lấy toàn bộ tôi vậy.Sau vài phút, anh buông tôi ra, giật chai rượu trên tay tôi, ném bể nó. “Này, anh làm gì vậy!” “Uống đó không tốt.” “Nhưng nó là của em mà, nó đắt lắm đ...” “Đền nè.”, anh cắt ngang lời tôi, chìa ra trước mặt tôi một hộp sữa chua trái cây mà đó giờ anh vẫn hay mua cho tôi khi tôi chẳng chịu ăn gì. “Cái này...không đủ” “Thế muốn bao nhiêu hộp?”, tôi có phần ngượng khi anh cứ mặt áp sát mặt tôi, tôi liếc mắt sang trái, thì mới phát hiện rằng, cô gái ấy, hóa ra đã đi cùng anh. Xem ra tôi đang làm phiền hai người họ, tôi dùng sức đẩy anh ra, bảo anh tiếp tục hẹn hò với cô ta đi, tôi về.