Tác giả:

-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng…

Chương 14: Bị bắt

Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… “Xe tới rồi kìa!”, cô ta vừa cất tiếng thì anh đã chạy đến bế hẳn người tôi lên “Anh...làm gì vậy? Bỏ em r....” “Đi về thôi.”. Đi về? Tôi đâu cần anh hộ tống, anh giữ chặt tôi dù tôi có vùng vẫy thế nào anh cũng đưa tôi được lên chiếc grab. Lên xe rồi anh vẫn níu chặt lấy eo tôi, như sợ rằng tôi sẽ biến mất lúc nào không hay vậy. Xe dừng trước khu chung cư của anh, biết tôi sắp bị bắt cóc, tôi cố chạy, nhưng không được. Anh bồng tôi lên tay, tôi mặc sức la hét, vùng vẫy, nhất quyết không chịu đi vào đấy. Chú bảo vệ thấy, bảo “Cháu lại ăn h**p cô bé à.” “Dạ không có, cô ấy hư quá, nên cháu bắt về trị tội ạ”, nghe thấy lời nói dối trót lọt ấy anh, tôi phản kháng liền “Không có, chú ơi cứu con! Anh ta bắt cóc con đấy ạ!” “Chú đừng quan tâm, tại con không mua kem cho nên mới điên lên thế ấy!” Chú bảo vệ dường như tin anh ta sái cổ, cười hì hì còn giúp anh ta mở cửa hộ tống tôi vào.Lên đến phòng, tôi vẫn tiếp tục bướng. Cô gái kia mở cửa, anh đưa tôi vào, tôi thì cứ la lên “Tôi không vào, nhất quyết không vào”, tay thì cứ bám lấy cửa, nhưng sức mạnh của anh như một vì thần, tôi cựa quậy nãy giờ mà anh chẳng thèm mệt, một mạch khăng khăng bế tôi vào phòng. Nghe có tiếng, cậu bạn cùng phòng của anh bước ra, hỏi “Này, cậu làm gì em ấy vậy?”, “Cứu em với, anh ta tính ăn h**p em đấy” “Đừng có mà xạo”, anh người yêu cũ tôi chối lại. Tôi cắn anh một cái thật đau, tranh thủ lúc anh đang lỏng tay, tôi vùng người nhảy xuống, chạy ra nắp phía sau lưng anh bạn, năn nỉ cứu tôi thoát khỏi đây. “Này, trả cô ấy đây!” “Không được, anh bạn à, giúp em thoát khỏi tên b**n th** đó đi, em sợ.”. Lần này thì tôi được tin hơn, bạn anh bênh vực tôi “Này cậu, em ấy chỉ mới mười sáu thôi, cậu đừng dại dột vậy chứ!” “Cậu không biết gì thì tránh ra, trả cô ấy đây, không thì đừng trách tôi.” Lời đe dọa ấy có vẻ hiệu lực hơn, anh bạn quay sang nhìn tôi “Thôi, em ráng chịu đừng nha.”, rồi né sang một bên, để cho tôi bị bắt rinh thẳng vào phòng.“Hai người họ làm gì thế nhỉ?”, anh bạn hỏi cô nàng kia. Cô chỉ cười nhẹ, đáp “Họ đều lên cơn điên hết ấy, anh mặc kệ đi!”.

“Xe tới rồi kìa!”, cô ta vừa cất tiếng thì anh đã chạy đến bế hẳn người tôi lên “Anh...làm gì vậy? Bỏ em r....” “Đi về thôi.”. Đi về? Tôi đâu cần anh hộ tống, anh giữ chặt tôi dù tôi có vùng vẫy thế nào anh cũng đưa tôi được lên chiếc grab. Lên xe rồi anh vẫn níu chặt lấy eo tôi, như sợ rằng tôi sẽ biến mất lúc nào không hay vậy. Xe dừng trước khu chung cư của anh, biết tôi sắp bị bắt cóc, tôi cố chạy, nhưng không được. Anh bồng tôi lên tay, tôi mặc sức la hét, vùng vẫy, nhất quyết không chịu đi vào đấy. Chú bảo vệ thấy, bảo “Cháu lại ăn h**p cô bé à.” “Dạ không có, cô ấy hư quá, nên cháu bắt về trị tội ạ”, nghe thấy lời nói dối trót lọt ấy anh, tôi phản kháng liền “Không có, chú ơi cứu con! Anh ta bắt cóc con đấy ạ!” “Chú đừng quan tâm, tại con không mua kem cho nên mới điên lên thế ấy!” Chú bảo vệ dường như tin anh ta sái cổ, cười hì hì còn giúp anh ta mở cửa hộ tống tôi vào.

Lên đến phòng, tôi vẫn tiếp tục bướng. Cô gái kia mở cửa, anh đưa tôi vào, tôi thì cứ la lên “Tôi không vào, nhất quyết không vào”, tay thì cứ bám lấy cửa, nhưng sức mạnh của anh như một vì thần, tôi cựa quậy nãy giờ mà anh chẳng thèm mệt, một mạch khăng khăng bế tôi vào phòng. Nghe có tiếng, cậu bạn cùng phòng của anh bước ra, hỏi “Này, cậu làm gì em ấy vậy?”, “Cứu em với, anh ta tính ăn h**p em đấy” “Đừng có mà xạo”, anh người yêu cũ tôi chối lại. Tôi cắn anh một cái thật đau, tranh thủ lúc anh đang lỏng tay, tôi vùng người nhảy xuống, chạy ra nắp phía sau lưng anh bạn, năn nỉ cứu tôi thoát khỏi đây. “Này, trả cô ấy đây!” “Không được, anh bạn à, giúp em thoát khỏi tên b**n th** đó đi, em sợ.”. Lần này thì tôi được tin hơn, bạn anh bênh vực tôi “Này cậu, em ấy chỉ mới mười sáu thôi, cậu đừng dại dột vậy chứ!” “Cậu không biết gì thì tránh ra, trả cô ấy đây, không thì đừng trách tôi.” Lời đe dọa ấy có vẻ hiệu lực hơn, anh bạn quay sang nhìn tôi “Thôi, em ráng chịu đừng nha.”, rồi né sang một bên, để cho tôi bị bắt rinh thẳng vào phòng.

“Hai người họ làm gì thế nhỉ?”, anh bạn hỏi cô nàng kia. Cô chỉ cười nhẹ, đáp “Họ đều lên cơn điên hết ấy, anh mặc kệ đi!”.

Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… “Xe tới rồi kìa!”, cô ta vừa cất tiếng thì anh đã chạy đến bế hẳn người tôi lên “Anh...làm gì vậy? Bỏ em r....” “Đi về thôi.”. Đi về? Tôi đâu cần anh hộ tống, anh giữ chặt tôi dù tôi có vùng vẫy thế nào anh cũng đưa tôi được lên chiếc grab. Lên xe rồi anh vẫn níu chặt lấy eo tôi, như sợ rằng tôi sẽ biến mất lúc nào không hay vậy. Xe dừng trước khu chung cư của anh, biết tôi sắp bị bắt cóc, tôi cố chạy, nhưng không được. Anh bồng tôi lên tay, tôi mặc sức la hét, vùng vẫy, nhất quyết không chịu đi vào đấy. Chú bảo vệ thấy, bảo “Cháu lại ăn h**p cô bé à.” “Dạ không có, cô ấy hư quá, nên cháu bắt về trị tội ạ”, nghe thấy lời nói dối trót lọt ấy anh, tôi phản kháng liền “Không có, chú ơi cứu con! Anh ta bắt cóc con đấy ạ!” “Chú đừng quan tâm, tại con không mua kem cho nên mới điên lên thế ấy!” Chú bảo vệ dường như tin anh ta sái cổ, cười hì hì còn giúp anh ta mở cửa hộ tống tôi vào.Lên đến phòng, tôi vẫn tiếp tục bướng. Cô gái kia mở cửa, anh đưa tôi vào, tôi thì cứ la lên “Tôi không vào, nhất quyết không vào”, tay thì cứ bám lấy cửa, nhưng sức mạnh của anh như một vì thần, tôi cựa quậy nãy giờ mà anh chẳng thèm mệt, một mạch khăng khăng bế tôi vào phòng. Nghe có tiếng, cậu bạn cùng phòng của anh bước ra, hỏi “Này, cậu làm gì em ấy vậy?”, “Cứu em với, anh ta tính ăn h**p em đấy” “Đừng có mà xạo”, anh người yêu cũ tôi chối lại. Tôi cắn anh một cái thật đau, tranh thủ lúc anh đang lỏng tay, tôi vùng người nhảy xuống, chạy ra nắp phía sau lưng anh bạn, năn nỉ cứu tôi thoát khỏi đây. “Này, trả cô ấy đây!” “Không được, anh bạn à, giúp em thoát khỏi tên b**n th** đó đi, em sợ.”. Lần này thì tôi được tin hơn, bạn anh bênh vực tôi “Này cậu, em ấy chỉ mới mười sáu thôi, cậu đừng dại dột vậy chứ!” “Cậu không biết gì thì tránh ra, trả cô ấy đây, không thì đừng trách tôi.” Lời đe dọa ấy có vẻ hiệu lực hơn, anh bạn quay sang nhìn tôi “Thôi, em ráng chịu đừng nha.”, rồi né sang một bên, để cho tôi bị bắt rinh thẳng vào phòng.“Hai người họ làm gì thế nhỉ?”, anh bạn hỏi cô nàng kia. Cô chỉ cười nhẹ, đáp “Họ đều lên cơn điên hết ấy, anh mặc kệ đi!”.

Chương 14: Bị bắt