Tác giả:

-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng…

Chương 15: Khóa cửa phòng

Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… “Cạch!”, tiếng cửa phòng được khóa lại vang lên khi bị anh quăng trên giường. Anh đè tôi xuống, ép hôn tôi. Tôi nhắm mắt, chịu đựng một hồi, mới phát hiện, anh đang cố c** đ* tôi ra. Hoảng hốt, tôi kháng cự lại “Không! Dừng, dừng lại!”. Đúng là con người của thể thao có khác, anh mạnh một cách phi thường, dù tôi chống lại thế nào, anh vẫn tiếp tục được hành vi của mình. Khi mà người tôi chẳng còn miếng vải nào che thân, anh nhẹ nhàng đưa tay lướt từ bụng tôi lên cằm, mắt nhìn thẳng vào mắt đang bối rối kèm với sợ hãi của tôi. Mắt anh đẹp lắm, cái nhìn đó như muốn hút hồn tôi vậy. Anh cởi áo, áp sát người vào tôi, rồi dần đưa mắt xuống nhìn cơ thể tôi đang run lên. Tôi phản xạ kịp thời, lấy tay mình che mắt anh lại, ngập ngừng “Anh...không được...nhìn đâu...”. Anh im một hồi, tay lần lần trải ra khắp cơ thể tôi, rồi cười, bảo “Được rồi, không nhìn đâu.”. Môi anh kề sát cổ tôi, chạm nhẹ vào khiến người tôi run cả lên. “Dừng, dừng lại đi mà...” tôi rên lên khi anh cứ âu yếm lấy cơ thể này.Bỗng, anh dừng lại, đứng dậy, đi đến tủ đồ, quăng cho tôi cái áo cái quần của anh, bảo “Mặc vào đi, trời lạnh lắm, không nhanh là anh sẽ không kiềm chế được nữa đâu ấy.” Tôi chụp lấy bộ đồ, gấp gáp mặc vào. Anh cũng thay bộ đồ ướt vì phải kéo tôi vào dưới mưa. Tôi xong, ngồi đó, không nói gì. Anh mở cửa phòng, ra ngoài lấy hộp sữa chua lúc nãy vào, mở nắp, bắt tôi uống. Bầu không khí im lặng lạ thường, tôi thấy hơi sợ với gương mặt nghiêm túc của anh, đành ngoan ngoãn cầm uống. “Nhiều vô, hết luôn.” Tôi ừng ực liên tục đến nỗi sặc, hổ ra tiếng. Anh cười, đỡ tôi, còn bảo tôi ngu ngốc. Tôi liếc mắt nhìn anh, rồi quay sang chỗ khác.

“Cạch!”, tiếng cửa phòng được khóa lại vang lên khi bị anh quăng trên giường. Anh đè tôi xuống, ép hôn tôi. Tôi nhắm mắt, chịu đựng một hồi, mới phát hiện, anh đang cố c** đ* tôi ra. Hoảng hốt, tôi kháng cự lại “Không! Dừng, dừng lại!”. Đúng là con người của thể thao có khác, anh mạnh một cách phi thường, dù tôi chống lại thế nào, anh vẫn tiếp tục được hành vi của mình. Khi mà người tôi chẳng còn miếng vải nào che thân, anh nhẹ nhàng đưa tay lướt từ bụng tôi lên cằm, mắt nhìn thẳng vào mắt đang bối rối kèm với sợ hãi của tôi. Mắt anh đẹp lắm, cái nhìn đó như muốn hút hồn tôi vậy. Anh cởi áo, áp sát người vào tôi, rồi dần đưa mắt xuống nhìn cơ thể tôi đang run lên. Tôi phản xạ kịp thời, lấy tay mình che mắt anh lại, ngập ngừng “Anh...không được...nhìn đâu...”. Anh im một hồi, tay lần lần trải ra khắp cơ thể tôi, rồi cười, bảo “Được rồi, không nhìn đâu.”. Môi anh kề sát cổ tôi, chạm nhẹ vào khiến người tôi run cả lên. “Dừng, dừng lại đi mà...” tôi rên lên khi anh cứ âu yếm lấy cơ thể này.

Bỗng, anh dừng lại, đứng dậy, đi đến tủ đồ, quăng cho tôi cái áo cái quần của anh, bảo “Mặc vào đi, trời lạnh lắm, không nhanh là anh sẽ không kiềm chế được nữa đâu ấy.” Tôi chụp lấy bộ đồ, gấp gáp mặc vào. Anh cũng thay bộ đồ ướt vì phải kéo tôi vào dưới mưa. Tôi xong, ngồi đó, không nói gì. Anh mở cửa phòng, ra ngoài lấy hộp sữa chua lúc nãy vào, mở nắp, bắt tôi uống. Bầu không khí im lặng lạ thường, tôi thấy hơi sợ với gương mặt nghiêm túc của anh, đành ngoan ngoãn cầm uống. “Nhiều vô, hết luôn.” Tôi ừng ực liên tục đến nỗi sặc, hổ ra tiếng. Anh cười, đỡ tôi, còn bảo tôi ngu ngốc. Tôi liếc mắt nhìn anh, rồi quay sang chỗ khác.

Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… “Cạch!”, tiếng cửa phòng được khóa lại vang lên khi bị anh quăng trên giường. Anh đè tôi xuống, ép hôn tôi. Tôi nhắm mắt, chịu đựng một hồi, mới phát hiện, anh đang cố c** đ* tôi ra. Hoảng hốt, tôi kháng cự lại “Không! Dừng, dừng lại!”. Đúng là con người của thể thao có khác, anh mạnh một cách phi thường, dù tôi chống lại thế nào, anh vẫn tiếp tục được hành vi của mình. Khi mà người tôi chẳng còn miếng vải nào che thân, anh nhẹ nhàng đưa tay lướt từ bụng tôi lên cằm, mắt nhìn thẳng vào mắt đang bối rối kèm với sợ hãi của tôi. Mắt anh đẹp lắm, cái nhìn đó như muốn hút hồn tôi vậy. Anh cởi áo, áp sát người vào tôi, rồi dần đưa mắt xuống nhìn cơ thể tôi đang run lên. Tôi phản xạ kịp thời, lấy tay mình che mắt anh lại, ngập ngừng “Anh...không được...nhìn đâu...”. Anh im một hồi, tay lần lần trải ra khắp cơ thể tôi, rồi cười, bảo “Được rồi, không nhìn đâu.”. Môi anh kề sát cổ tôi, chạm nhẹ vào khiến người tôi run cả lên. “Dừng, dừng lại đi mà...” tôi rên lên khi anh cứ âu yếm lấy cơ thể này.Bỗng, anh dừng lại, đứng dậy, đi đến tủ đồ, quăng cho tôi cái áo cái quần của anh, bảo “Mặc vào đi, trời lạnh lắm, không nhanh là anh sẽ không kiềm chế được nữa đâu ấy.” Tôi chụp lấy bộ đồ, gấp gáp mặc vào. Anh cũng thay bộ đồ ướt vì phải kéo tôi vào dưới mưa. Tôi xong, ngồi đó, không nói gì. Anh mở cửa phòng, ra ngoài lấy hộp sữa chua lúc nãy vào, mở nắp, bắt tôi uống. Bầu không khí im lặng lạ thường, tôi thấy hơi sợ với gương mặt nghiêm túc của anh, đành ngoan ngoãn cầm uống. “Nhiều vô, hết luôn.” Tôi ừng ực liên tục đến nỗi sặc, hổ ra tiếng. Anh cười, đỡ tôi, còn bảo tôi ngu ngốc. Tôi liếc mắt nhìn anh, rồi quay sang chỗ khác.

Chương 15: Khóa cửa phòng