-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng…
Chương 22: Tha thứ
Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… “Con gái chúng em không phải món hàng để anh thích nào thì chọn đâu.”, tôi cứng cỏi lên tiếng. “Anh biết rồi, anh xin lỗi mà.”, anh nắm lấy hai tay tôi, đặt lên chúng một nụ hôn nhẹ. Lòng tôi có phần nhẹ nhõm, có phần an lòng, có phần hạnh phúc, cũng có phần âu lo và thắc mắc “Tại sao lại là em? Không phải cô ta xinh hơn à?” “Ừ cô ta xinh, nhưng không đẹp bằng em đâu công chúa của anh à.” Rõ ràng là tôi làm sao bằng cô ta được, tôi còn chưa tới tuổi vị thành niên, làm sao mà có thể được, anh ta đúng là biết nịnh. Có lẽ vì hiểu tôi quá rồi, nhìn biểu cảm thôi cũng biết tôi đang nghĩ gì, anh nói “Đừng nghĩ là anh đang nịnh hót em, xin thề anh nói thật đấy ạ! Trong thời gian không có em, cô ấy cũng đã cố gắng làm anh vui, nhưng anh lại chẳng thấy vui như lúc được ngắm em nũng nịu. Cho dù cô ta có đảm đang, cô ta có nấu ăn ngon thế nào, cô ta có giỏi đi chăng nữa, cũng không bằng sự hậu đậu vụng về đáng yêu của em, không bằng những lần nhìn em hào hứng nghe anh chỉ dẫn nấu nướng, không bằng lúc trông thấy khuôn mặt ngu ngơ của em khi giải toán.” Tôi không biết là nên vui hay nên buồn, anh ta đang khen tôi hay đang bêu xấu tôi vậy? Anh bật cười khi thấy gương mặt nửa phần tự hào nửa phần đang lên cơn tức giận của tôi, anh bật cười, xoa đầu tôi, rồi hôn lên má tôi, một cái thật sâu “Xa em mới biết, em quan trọng thế nào. Thế nên, tha thứ cho anh nhé, em yêu.” Trong tình huống đó, tôi chấp nhận mình là đứa dễ rung động, tôi chấp nhận bị gọi là đứa dễ dãi, bị coi là đứa ngu muội, mù quáng trong tình yêu, bất chấp suy nghĩ của người khác, bỏ qua sai lầm trong quá khứ, tôi ôm chầm lấy anh.
“Con gái chúng em không phải món hàng để anh thích nào thì chọn đâu.”, tôi cứng cỏi lên tiếng. “Anh biết rồi, anh xin lỗi mà.”, anh nắm lấy hai tay tôi, đặt lên chúng một nụ hôn nhẹ. Lòng tôi có phần nhẹ nhõm, có phần an lòng, có phần hạnh phúc, cũng có phần âu lo và thắc mắc “Tại sao lại là em? Không phải cô ta xinh hơn à?” “Ừ cô ta xinh, nhưng không đẹp bằng em đâu công chúa của anh à.” Rõ ràng là tôi làm sao bằng cô ta được, tôi còn chưa tới tuổi vị thành niên, làm sao mà có thể được, anh ta đúng là biết nịnh. Có lẽ vì hiểu tôi quá rồi, nhìn biểu cảm thôi cũng biết tôi đang nghĩ gì, anh nói “Đừng nghĩ là anh đang nịnh hót em, xin thề anh nói thật đấy ạ! Trong thời gian không có em, cô ấy cũng đã cố gắng làm anh vui, nhưng anh lại chẳng thấy vui như lúc được ngắm em nũng nịu. Cho dù cô ta có đảm đang, cô ta có nấu ăn ngon thế nào, cô ta có giỏi đi chăng nữa, cũng không bằng sự hậu đậu vụng về đáng yêu của em, không bằng những lần nhìn em hào hứng nghe anh chỉ dẫn nấu nướng, không bằng lúc trông thấy khuôn mặt ngu ngơ của em khi giải toán.” Tôi không biết là nên vui hay nên buồn, anh ta đang khen tôi hay đang bêu xấu tôi vậy? Anh bật cười khi thấy gương mặt nửa phần tự hào nửa phần đang lên cơn tức giận của tôi, anh bật cười, xoa đầu tôi, rồi hôn lên má tôi, một cái thật sâu “Xa em mới biết, em quan trọng thế nào. Thế nên, tha thứ cho anh nhé, em yêu.” Trong tình huống đó, tôi chấp nhận mình là đứa dễ rung động, tôi chấp nhận bị gọi là đứa dễ dãi, bị coi là đứa ngu muội, mù quáng trong tình yêu, bất chấp suy nghĩ của người khác, bỏ qua sai lầm trong quá khứ, tôi ôm chầm lấy anh.
Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… “Con gái chúng em không phải món hàng để anh thích nào thì chọn đâu.”, tôi cứng cỏi lên tiếng. “Anh biết rồi, anh xin lỗi mà.”, anh nắm lấy hai tay tôi, đặt lên chúng một nụ hôn nhẹ. Lòng tôi có phần nhẹ nhõm, có phần an lòng, có phần hạnh phúc, cũng có phần âu lo và thắc mắc “Tại sao lại là em? Không phải cô ta xinh hơn à?” “Ừ cô ta xinh, nhưng không đẹp bằng em đâu công chúa của anh à.” Rõ ràng là tôi làm sao bằng cô ta được, tôi còn chưa tới tuổi vị thành niên, làm sao mà có thể được, anh ta đúng là biết nịnh. Có lẽ vì hiểu tôi quá rồi, nhìn biểu cảm thôi cũng biết tôi đang nghĩ gì, anh nói “Đừng nghĩ là anh đang nịnh hót em, xin thề anh nói thật đấy ạ! Trong thời gian không có em, cô ấy cũng đã cố gắng làm anh vui, nhưng anh lại chẳng thấy vui như lúc được ngắm em nũng nịu. Cho dù cô ta có đảm đang, cô ta có nấu ăn ngon thế nào, cô ta có giỏi đi chăng nữa, cũng không bằng sự hậu đậu vụng về đáng yêu của em, không bằng những lần nhìn em hào hứng nghe anh chỉ dẫn nấu nướng, không bằng lúc trông thấy khuôn mặt ngu ngơ của em khi giải toán.” Tôi không biết là nên vui hay nên buồn, anh ta đang khen tôi hay đang bêu xấu tôi vậy? Anh bật cười khi thấy gương mặt nửa phần tự hào nửa phần đang lên cơn tức giận của tôi, anh bật cười, xoa đầu tôi, rồi hôn lên má tôi, một cái thật sâu “Xa em mới biết, em quan trọng thế nào. Thế nên, tha thứ cho anh nhé, em yêu.” Trong tình huống đó, tôi chấp nhận mình là đứa dễ rung động, tôi chấp nhận bị gọi là đứa dễ dãi, bị coi là đứa ngu muội, mù quáng trong tình yêu, bất chấp suy nghĩ của người khác, bỏ qua sai lầm trong quá khứ, tôi ôm chầm lấy anh.